Tảng Ương Thác – 06. LẦN ĐẦU TIẾP XÚC THÂN MẬT

0
26

06. LẦN ĐẦU TIẾP XÚC THÂN MẬT

Vệ Mặc Ương bất đắc dĩ nhìn nữ nhân giả vờ khóc trước mặt. Vệ Hoa Dương cũng ngạc nhiên nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Với sự hiểu biết của Vệ Hoa Dương về Mẫn Lâu Tiêu Vận, hắn chưa bao giờ thấy dáng vẻ dí dỏm này của nàng.

Dưới ánh nến, khuôn mặt Mẫn Lâu Tiêu Vận nổi bật lên rất nhiều. Câu Vệ công tử này, rốt cuộc là nói anh tuấn tiêu sái – Vệ Hoa Dương hay điên loan đảo phượng – Vệ Mặc Ương, chỉ sợ cũng chỉ có chính Mẫn Lâu Tiêu Vận biết.

Vệ Mặc Ương vừa suy nghĩ, vừa chậm rãi đi tới cái bàn bên cạnh ngồi xuống, rót trà uống, không hề để ý đến nữ nhân đang diễn trò kia. Nhất thời, không khí trở nên yên tĩnh.

Vệ Hoa Dương thì sốt ruột nghĩ nên biểu hiện gì đó ở trước mặt người trong lòng. Thấy muội muội không để ý đến, tự giác mang ba chữ Vệ công tử về mình. Dù sao nơi này công tử thật sự chỉ sợ cũng chỉ có một mình hắn.

“Hoa Dương có mắt như mù, không nhận ra công chúa, là lỗi của Hoa Dương. Công chúa muốn Hoa Dương làm gì, xin hãy nói cho Hoa Dương đối biết, xem như tạ lỗi với công chúa.” Vệ Hoa Dương khom người chắp tay, ngữ khí mềm mại như nước, ánh mắt dịu dàng, yếu ớt cười, nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận bằng ánh mắt nhìn thê tử nói.

Gió thổi làm mọi thứ trên thuyền đung đưa, Mẫn Lâu Tiêu Vận nhàn nhạt cười, chớp mắt như không nghe thấy lời Vệ Hoa Dương nói. Nhưng như thế lại giống như đang tự hỏi xem nên buộc bọn họ làm gì cho nàng mới được tha thứ. Nàng hít vào một hơi, như nghĩ đến điều gì đó, híp mắt nhìn Vệ Hoa Dương, lại chuyển mắt nhìn nhìn Vệ Mặc Ương. Nhưng chỉ thấy Vệ Mặc Ương từ đầu tới cuối không nhìn nàng, bộ dạng đừng để ý đến ta, ta không có ở đây. Nhìn Vệ Mặc Ương nhàn nhã, Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy không thoải mái. Vốn rằng có thể nhìn được biểu tình khác của Vệ Mặc Ương, mà không ngờ nữ nhân này chẳng có biểu tình gì cả.

Vệ Mặc Ương cầm chén trà, tuy chưa dời mắt khỏi chén trà nhưng nhất cử nhất động của Mẫn Lâu Tiêu Vận và Vệ Hoa Dương nàng đều biết. Phản chiếu trong chén trà, hai mắt Vệ Mặc Ương cong lên như trăng lưỡi liềm, tâm tình cực tốt. Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn rõ ràng nữ nhân đang cười trộm, trong lòng buồn bực cực kỳ. Không cho nữ nhân này thất thố một lần, nàng sẽ không là Mẫn Lâu Tiêu Vận!

Dường như Mẫn Lâu Tiêu Vận nghĩ đến điều gì vui, mới nói:

“Mấy ngày trước trong cung sai người nói, Phượng Hoàng sơn trang cách đây mười dặm đã được sửa sang lại, bổn cung thấy hôm nay có vẻ nóng mà Phượng Hoàng sơn trang có một ôn tuyền. Bổn cung nghĩ là lúc thích hợp để đến đó. Bổn cung cảm thấy tình đầu ý hợp với Vệ tiểu thư… Thôi, vào thẳng vấn đế, bổn cung muốn mấy ngày nữa đến sơn trang, mời Vệ tiểu thư đi cùng bổn cung, không biết có được không?”

Vệ Mặc Ương ngẩng đầu nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, không ngờ Mẫn Lâu Tiêu Vận lại bày ra chủ ý này. Nàng buông chén trà xuống, biểu tình phức tạp, trong lòng cảm thấy: Chẳng lẽ Mẫn Lâu Tiêu Vận không buông tha cho quyết định hoang đường kia? Ánh mắt Vệ Mặc Ương lạnh dần, một ít ấn tượng tốt về Mẫn Lâu Tiêu Vận biến mất hầu như không còn.”Nhờ công chúa ưu ái. Vệ Mặc Ương khiếm nhã, sợ làm bẩn Phượng Hoàng sơn trang, mong công chúa nghĩ lại.” Ngữ điệu lạnh lùng, cái nhìn cũng trở nên xa lạ.

Không khí xung quanh bắt đầu trở nên cô đặc, đủ làm cho người ta cảm thấy sự lạnh lẽo và bài xích.

“Họa Lâu làm càn, sao có thể vô lễ với công chúa như thế?” Vệ Hoa Dương lo lắng răn dạy muội muội, sợ công chúa không vui trị tội Vệ Mặc Ương bất kính.

Mẫn Lâu Tiêu Vận không hề không vui, vẫn là đôi mắt mỉm cười ôn nhu tràn đầy nhìn Vệ Mặc Ương. Có cả một ít mập mờ, và để ý.

Vệ Mặc Ương bị Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn đến không được tự nhiên, con tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Vì sao hai má nóng đến thế này vì sao cả người trở nên oi bức…

Nhìn phản ứng của Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận cười trộm ở trong lòng. Đã nói mà, mị lực của nàng không ai có thể ngăn cản, xem đi, người này cũng không thể ngăn cản được nữa mà. . .

“Vệ công tử, bổn cung có vài câu muốn nói với Vệ tiểu thư, xin Vệ công tử lánh đi một lát.” Mẫn Lâu Tiêu Vận hòa nhã nói với Vệ Hoa Dương.

Vệ Hoa Dương khó xử nhìn Vệ Mặc Ương, rồi lại nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Trong lòng thì nghĩ, công chúa cũng không có khả năng gây nguy hiểm cho muội muội, nên quyết định vâng theo ý của nàng. Vệ Hoa Dương thấp giọng đáp, rồi khom người đi ra ngoài.

Xác định Vệ Hoa Dương đã ra cửa, Mẫn Lâu Tiêu Vận nhàn nhạt nhìn Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương biết Mẫn Lâu Tiêu Vận lại nhìn mình, thậm chí nàng còn nghe được tiếng bước chân của Mẫn Lâu Tiêu Vận đi ra sau lưng nàng. Vệ Mặc Ương cảm thấy hơi khó thở, và vừa cảm thấy con tim của mình chưa từng đập vì bất cứ ai như thế này.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn vành tai Vệ Mặc Ương chuyển sang màu hồng, rất đáng yêu, mà nhịn không được vươn tay ra chạm vào. Bị đụng chạm – Vệ Mặc Ương run lên, một loại cảm giác tê dại nhè nhẹ lưu động từ ngoài vào trong, nàng cảm thấy hô hấp của mình nặng nề, cả người trở nên mềm nhũn. Mẫn Lâu Tiêu Vận đều nhìn thấy nhất cử nhất động của Vệ Mặc Ương, nàng không kiếm chế được ôm lấy thân hình mềm mại của Vệ Mặc Ương. Cũng không phải lần đầu tiên chạm đến Vệ Mặc Ương, nhưng cũng đã đủ để Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm giác được mình có cảm giác khác thường – cảm giác yết hầu rất khát, khát vọng cần phải dùng gì đó đến giải khát. Thân hình nhỏ gầy, vòng eo tinh tế, mùi hương nhàn nhạt truyền vào mũi, Mẫn Lâu Tiêu Vận thầm nuốt nước bọt, cả người dần ấm lên. Thân hình khô nóng khát vọng được an ủi cánh tay như búp sen chạm vào thân hình mềm mại ôn nhuận vành tai trước mắt lại trở nên đáng yêu mê người như một quả anh đào tươi ngon mời mọc người phía sau đến chọn lựa. . .

Ngay tại đôi môi của Mẫn Lâu Tiêu Vận đụng đến vành tai, tiếng gõ cửa không hợp cảnh từ bên ngoài vang lên. Vệ Mặc Ương cuống quít đẩy Mẫn Lâu Tiêu Vận ra, nàng cảm giác mặt mình như muốn cháy còn con tim đập nhanh hơn như trái tim này không phải của nàng. Nàng trộm nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mà Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không ngờ mình lại suýt chút nữa kìm lòng không đậu.

Lâu như vậy mà bên trong không có động tĩnh gì, càng không có tiếng nói truyền tới, Vệ Hoa Dương sốt ruột. Hắn sợ Trưởng công chúa làm chuyện không tốt với muội muội của mình. Sợ muội muội bị Trưởng công chúa ức hiếp. Mặc dù tin Tưởng công chúa sẽ không làm như vậy, nhưng là hoàng nữ thiên gia, thân phận tôn quý không để cho bất luận kẻ nào phản đối. Mà muội muội lại thẳng thừng cự tuyệt Trưởng công chúa ưu ái, ca ca sao có thể không lo lắng đây?

Vệ Mặc Ương sửa sang lại y phục, cảm thấy bình thường trở lại mới ra mở cửa cho Vệ Hoa Dương. Vệ Hoa Dương thấy muội muội mở cửa, vẻ mặt muội muội cũng bình thường. Nhưng còn Mẫn Lâu Tiêu Vận lại lạnh lùng nhìn hắn. Vệ Hoa Dương khó hiểu: Đây là tình huống gì? Vệ Hoa Dương chắp tay cung kính nói với Mẫn Lâu Tiêu Vận:

“Công chúa, đã không còn sớm, thảo dân xin tiễn công chúa hồi cung.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận khoát tay, ý bảo không cần. Trước khi đi, nàng nhìn Vệ Mặc Ương, nói với Vệ Hoa Dương:

“Lệnh muội đã đồng ý với bổn cung. Mấy ngày nữa bổn cung sẽ phái người tới đón lệnh muội đến Phượng Hoàng sơn trang.”

Vệ Mặc Ương còn chưa kịp nói gì, Mẫn Lâu Tiêu Vận không để cho Vệ Mặc Ương có cơ hội dẫn thủ hạ kiêu ngạo rời đi.

Vệ Mặc Ương cũng không để ý tới Vệ Hoa Dương, mang Trúc Thấm đi. Vệ Hoa Dương lại khó hiểu: Đây mới thật là lòng nữ nhân như mò kim dưới đáy biển sao!?

Vệ Mặc Ương chán nản bản thân nhất thời động tình thiếu chút nữa mất đi con tim. Chỉ là khi nghĩ lại cái ôm ôn nhu đó, Vệ Mặc Ương không phát giác được mình đang cười, một nụ cười hạnh phúc nhàn nhạt. Nàng cũng không phát giác ra không khí xung quanh cũng trở nên ngọt ngào. Trúc Thấm còn âm thầm phỏng đoán có lẽ công chúa nói gì đó với tiểu thư, nên tâm tình của tiểu thư mới tốt như thế?

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhớ lại xúc cảm vừa rồi làm cho nàng mãi lưu luyến. Thân thể mềm mại hương khí nhẹ nhàng vòng eo mảnh khảnh đó…. Được, từ nay về sau không buông tay! Cả giọng nói yêu kiều như mộng như ảo, khiến ta lạc vào mộng cảnh không muốn tỉnh lại. Nhìn đôi tay ôm vòng eo khi nãy, Mẫn Lâu Tiêu Vận đưa lên mũi ngửi thật sâu. Hương thơm của nàng vẫn còn ở trong tay mình. Mẫn Lâu Tiêu Vận đưa tay lên vuốt hai má mình, cảm giác như nàng vừa ôn nhu nhìn mình vừa vuốt má mình…

Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không để ý trong mắt mình có nhu tình, không có để ý đến lòng mình đã có hạt mầm chớm nở. Nếu như lúc ấy nàng phát hiện được thì nàng cũng sẽ không làm ra chuyện tình khiến nàng đau khổ và hối hận.

Hôm nay tâm tình Mẫn Lâu Tiêu Vận rất tốt. Đùa giỡn được với người lạnh lùng, còn bức được nàng đồng ý đi cùng đến Phượng Hoàng sơn trang. Nghĩ đến ôn tuyền Phượng Hoàng sơn trang, lại có thể ở cùng với nàng… Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể cảm giác được nhiệt huyết đang sôi trào trong lòng, như đang thiếu đốt trong người nàng.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 05. DU HỒ GẶP NHAU
Next articleTảng Ương Thác - 07. TỤ HỌP TRONG CUNG

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI