Tảng Ương Thác – 04. MỜI DU HỒ

0
26

04. MỜI DU HỒ

Thời gian lặng lẽ trôi, Vệ Mặc Ương đến thế giới này đã hơn ba tháng. Từ ngày đó trở đi Mẫn Lâu Tiêu Vận không còn tới nữa, cũng không nghe được tin tức gì từ nàng.

Mỗi khi nhớ đến ngày ấy gặp Vệ Họa Lâu ở trong mộng, Vệ Mặc Ươngcũng chỉ tưởng mình gặp ảo mộng thật và mỗi khi nhớ tới Vệ Họa Lâu buồn bã, nàng cũng có thể cảm giác được đau lòng. Ngày đó tiếp xúc Mẫn Lâu Tiêu Vận, Vệ Mặc Ương rõ ràng cảm thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận không phải loại người có thể vì lợi ích mà tùy tiện thương tổn người khác, nhưng nàng không có lập trường hay lý do để phản bác. Dù sao đó là Vệ Họa Lâu nói nàng gặp được.

“Chỉ mong cuộc đời này không sinh ở nhà quyền quý, không là thiên kim tiểu thư. Tình nguyện làm nữ tử nông thôn, có thể tự sống theo cách của mình. . .” Hình bóng Vệ Họa Lâu từ từ tiêu tan theo tầm mắt Vệ Mặc Ương. Đây có lẽ là lần cuối Vệ Mặc Ương nhìn thấy Vệ Họa Lâu.

Tà dương chiếu rọi trên cây. Dưới tàng cây, có một thân ảnh thon dài tinh tế. Vệ Hoa Dương liên tiếp thở dài, thật sự hắn không biết nên làm gì với muội muội bây giờ. Khuôn mặt anh tuấn cương nghị lộ ra tang thương không phù hợp với độ tuổi. Gần đây muội muội không thèm nhìn lấy hắn, phụ thân đại nhân nhìn hắn thì giống như gặp được kẻ thù, trừng mắt lạnh lùng, cho đến bây giờ đều là sắc mặt không tốt. Từ khi muội muội tỉnh lại, đã không còn cùng phụ thân và hắn dùng bữa nữa. Phụ thân cũng không ngồi cùng bàn với hắn luôn. Trong nhà trở nên lạnh lẽo. Quả nhiên tự làm bậy không thể sống. Mặt mày tái nhợt do hối hận và ủ rũ, tuy thân ảnh dưới tàng cây vẫn cao ngất, nhưng lại mang theo sự mệt mỏi và bất đắc dĩ.

Vệ Mặc Ương biết Vệ Hoa Dương đứng dưới tàng cây đã lâu, và nàng cũng biết vì sao Vệ Hoa Dương đến. Nghe Trúc Thấm nói, ngày mai là ngày du hồ của Trúc Lâu quốc mỗi năm một lần. Cả nam lẫn nữ chưa có hôn phối đều đi. Nếu có duyên, có lẽ sẽ gặp được người vừa gặp đã thương.

Điển cố du hồ cũng phi thường duy mỹ động lòng người, tất cả đều kỳ vọng mình có thể trở thành nhân vật như trong chuyện xưa. Nhưng đáng tiếc, kết cục của chuyện xưa không phải hạnh phúc mà là thê lương. Nhân vật nam chết trận sa trường, nhân vật nữ tự tử, để lại kết tinh tình yêu hai người. Tuy rằng thê lương, nhưng tình tiết tình yêu kinh thiên động địa làm cho mọi người cảm động. Nữ tử ngàn dặm tìm phu, buông tha vinh hoa phú quý, chỉ một lòng muốn sống với người yêu cả quãng đời còn lại.

Chuyện xưa có lẽ là giả, cũng có lẽ là thật, và cũng không lỗi thời để bàn luận. Đối với cuộc sống buồn tẻ này thì nó chỉ là một sắc thái mà thôi, không ai để ý rốt cuộc nó là thật hay giả.

Du hồ giống như lễ tình nhân, ngày hội cho những người hữu tình. Vệ Mặc Ương cũng muốn đi xem một chút không khí ngày hội này có phải như Trúc Thấm nói là tưng bừng náo nhiệt hay không. Vệ Hoa Dương đến chỉ sợ cũng là vì lấy lòng nàng, muốn nàng đồng ý ngày mai đi du hồ với hắn. Vệ Họa Lâu từng nói, tuy phụ thân nghiêm khắc không dễ dàng cho nàng xuất môn, nhưng du hồ hàng năm đều cho phép Vệ Hoa Dương dẫn nàng đi.Vệ Mặc Ương gọi Trúc Thấm, bảo Trúc Thấm thỉnh đại thiếu gia đến hương tạ ngồi tán gẫu một chút.

Hình ảnh đại thiếu gia trong lòng Trúc Thấm bây giờ không còn gì, chỉ dựa vào đại thiếu gia thiếu chút nữa làm cho tiểu thư hương tiêu ngọc vẫn là có thể khiến ấn tượng tốt về đại thiếu gia của Trúc Thấm vốn ít nay không còn một mảnh. Trúc Thấm vạn phần không vui, quệt mồm bất động, không muốn Vệ Hoa Dương làm bẩn hương tạ.

Vệ Mặc Ương giơ lên khóe miệng, tâm tình vui vẻ, mắt mỉm cười, bàn tay trắng nõn cầm cờ trắng, nhẹ nhàng đặt lên bàn cờ, hình thành thế cục phân biệt rõ rệt.

Cờ trắng bị cờ đen vây quanh, trông có vẻ cờ trắng mất ưu thế, nhưng nhìn kỹ lại có thể thấy cờ trắng có thể hồi sinh nơi tuyệt địa.

Trúc Thấm không biết chơi cờ. Trước kia tiểu thư cũng không thích cờ vây, đều là lão gia ép buộc phải học tứ thư ngũ kinh cầm kỳ thư họa. Tiểu thư có phong thái mê người, nhất là khi im lặng chơi cờ. Trúc Thấm bây giờ thích nhìn tiểu thư chơi cờ nhất. Khi chơi cờ, ngẫu nhiên tiểu thư sẽ cười có đôi khi lại nhíu mi, vểnh môi lên, đầy phong tình vạn chủng. Đây là phong cảnh đẹp nhất hương tạ.

Hôm nay tiểu thư mặc nội sam màu trắng, bên ngoài khoác sa y đạm tử sắc. Nội sam thêu những chiếc lá… Có lẽ gọi là lá phong. Xiêm y này do chính là tiểu thư tự tay vẽ, rồi gọi tú nương giỏi nhất thêu lên. Tiểu thư nói đó là phượng hoàng diệp, lá của cây phượng hoàng. Trúc Thấm cảm thấy tiểu thư hiện giờ chính là phượng hoàng, còn tiểu thư trước kia là chim sơn ca. Thắt lưng màu lam nhạt tiểu thư đang đeo là lễ vật của Trưởng công chúa đưa tới, nói là đáp tạ tiểu thư đã tặng y. Tiểu thư không thích dùng châu sai đeo lên đầu nữa, tiểu thư thích buộc tóc, tùy ý để tóc tung bay trên vai khi gió nhẹ khẽ thổi qua.

Trúc Thấm nhìn Vệ Hoa Dương vẫn đứng dưới tàng cây, rốt cuộc cũng không đành lòng. Nếu tiểu thư đã gọi đại thiếu gia tới thì thôi, dù sao nàng vẫn chỉ là một nha hoàn. Có lẽ đại thiếu gia là thành tâm đến nhận lỗi.

Không nhanh không chậm tiêu sái đến bên cạnh Vệ Hoa Dương, Trúc Thấm có thể nhìn thấy mồ hôi trán của hắn, Trúc Thấm quên nam nữ tôn ti lấy khăn tay lau mồ hôi cho Vệ Hoa Dương.

Bị xúc cảm mềm nhẹ làm kinh sợ, nữ tử e thẹn hiện ra trước mắt Vệ Hoa Dương.

Cảm giác mình thất lễ, Trúc Thấm cuống quít giật khăn lại, cách Vệ Hoa Dương ra ba bốn bước. Hắng giọng, lạnh lùng không cảm tình nhìn Vệ Hoa Dương, khóe miệng hơi cười nhạo:

“Đại thiếu gia, tiểu thư thỉnh ngài qua đó.”

Dứt lời, cũng không để ý tới Vệ Hoa Dương nghe được hay không, lập tức quay trở về hương tạ.

Vừa rồi là mơ sao? Nữ tử ôn nhu đôi mắt ẩn tình như nước là Trúc Thấm? Có lẽ là mơ mà thôi. Nếu tiểu muội muốn gặp mình, có lẽ còn có đường sống, hẳn là nên mượn cơ hội này để muội muội tha thứ cho mình. Vệ Hoa Dương nghĩ. Chỉnh chu lại y phục, thay vào một nụ cười ôn hòa thanh nhã, nhẹ bước đến hương tạ.

Cách đó không xa, Vệ Mặc Ương thấy Vệ Hoa Dương tươi cười ấm áp, tay cầm chiết phiến, khiêm tốn chậm rãi đi tới.

Vệ Hoa Dương nhìn Vệ Mặc Ương hạ cờ, tự cho là mình có thể nghiên cứu thêm, tự giác ngồi đối diện, phe phẩy chiết phiến xem Vệ Mặc Ương hạ cờ. Dần dần, nụ cười của Vệ Hoa Dương biến mất dần dần, khí chất tốt bụng hiền lành cũng biến mất theo, thuận tiện trở nên sắc bén. Bàn cờ nhìn như đơn giản nhưng có hàm nghĩa khác. Hai bên phân biệt rõ ràng, cờ trắng trông có vẻ đã mất thế, nhưng có thể phản kích hồi sinh nơi tuyệt địa. Có thể nói là đưa đến tử địa rồi hồi sinh. Nếu không có tuyệt đối nắm chắc và ý chí rộng lớn, tuyệt đối không thể bày ra ván cờ như vậy. Vệ Hoa Dương bất động thanh sắc nhìn muội muội cầm cờ trắng, không còn thấy hoạt bát linh động ở trên người nàng nữa. Nếu có thì chính là bình tĩnh nhã nhặn và trí tuệ. Khí độ tài trí như vậy có thể xứng với Đệ nhất thiên hạ tài nữ!

“Cờ này là muội nhìn thấy ở một quyển sách dạy đánh cờ, tò mò cờ trắng sẽ làm như thế nào để tuyệt địa phản kích, nên cẩn thận nghiên cứu một phen. Không biết người dạy đánh cờ trong sách này có tài trí như thế nào mới tạo nên được bàn cờ như thế đây?” Thanh âm linh hoạt kỳ ảo như từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Nghe tới sách dạy đánh cờ, Vệ Hoa Dương thu lại lạnh lùng, thay vào ôn hòa mà một ca ca nên có. Muội muội của hắn sao có được tài trí như thế này?

Mà Vệ Hoa Dương không có nhìn thấy Vệ Mặc Ương cười khinh miệt, và ánh mắt cười lạnh trong chớp nhoáng.

“Không biết ca ca hôm nay đến đây có chuyện gì?” Vệ Mặc Ương cầm cờ bất động, không buông cũng không đặt vào đâu nói.

Vệ Hoa Dương thản nhiên cười, sủng nịch nhìn muội muội: “Ngày mai là ngày du hồ, ngày xưa muội luôn thích đi ra ngoài chơi, ngày mai muội có thể quang minh chánh đại đi ra ngoài đó. Vừa lúc ngày mai ca ca cũng rảnh rỗi nên mời muội đến đó xem phong cảnh, nhưng không biết muội có chịu đi hay không?”

Tuyệt thế công tử, bên hông mang túi hương màu vàng, không biết là ai có tâm thêu cho. Nhưng Vệ Mặc Ương biết, đó là tín vật đính ước của vị hôn thê Vệ Hoa Dương đưa cho. Chỉ tiếc cô nương kia một lòng say mê mà thôi.

Đôi mắt ôn nhu mang ý cười, chậm rãi gật đầu, xem như đồng ý lời mời Vệ Hoa Dương đi du hồ. “Ca ca thịnh tình mời, muội muội không dám không đồng ý. Ngày mai nhờ ca ca mang muội đến du hồ để thưởng thức, nhưng không biết đến lúc đó ca ca có phiền muội muội quấy nhiễu ca ca ước hẹn giai nhân hay không đây?”

Ngữ khí trêu đùa làm cho Vệ Hoa Dương cảm thấy muội muội ngày xưa của mình đã trở lại. Vệ Hoa Dương hài lòng với lời trêu chọc mà không thấy trong mắt muội muội không có cảm tình.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 03. NẰM CÙNG THÁP VỚI QUÂN
Next articleTảng Ương Thác - 05. DU HỒ GẶP NHAU

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI