Tảng Ương Thác – 01. VỆ GIA CÓ NỮ

0
38

01. VỆ GIA CÓ NỮ I

Sáng sớm, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, Trúc Thấm khẽ ngâm nga tiểu khúc ở gia hương bước đi vững chắc đến khuê phòng tiểu thư. Đến giờ rồi, tiểu thư cần phải thức dậy rửa mặt chải đầu, sau đó đi cùng đại thiếu gia đến nơi tiên sinh đọc sách.

‘Cốc cốc… cốc cốc…’ Thật kỳ quái, sao không nghe thấy tiếng tiểu thư thức dậy?

“Tiểu thư, Trúc Thấm đây, ngài nên thức dậy rồi.” Sao không có động tĩnh? Không phải xảy ra chuyện chứ? Nghĩ đến đây, Trúc Thấm nhanh đẩy cửa phòng tiểu thư.

Trúc Thấm đi vào. Tiểu thư đâu? Tiểu thư nhất định lại lén chạy ra ngoài rồi!

Buổi sáng ở hoàng thành Trúc Lâu quốc phi thường náo nhiệt, tiếng người lớn nhỏ hò hét mua bán, ngựa xe như nước người ta tấp nập. Một vị công tử mặc gấm, trẻ tuổi tuấn tú, ung dung đi trên đường, và bên cạnh không có người hầu đi theo. Công tử nhìn bên trái, nhìn bên phải, nhìn gì cũng thấy mới lạ.

“Thật là, vui như vậy mà phụ thân và đại ca không cho Lâu nhi đi ra ngoài. Lần nào đại ca cũng nói mang Lâu nhi đi chơi, nhưng cho tới bây giờ đều không có thực hiện. Lâu nhi… sẽ không tin đại ca nói nữa.”

Hóa ra vị công tử tuấn tú này chính là Đại tiểu thư Vệ Họa Lâu của phủ Chấn quốc tướng quân.

Kinh thành có tam mỹ nhân: Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân – Trưởng công chúa Mẫn Lâu Tiêu Vận. Phong thần tao nhã tiểu thư tướng phủ – Mộ Dung sơ. Tiểu thư khuê các, ôn lương hiền thục của phủ tướng quân – Đại tiểu thư Vệ Họa Lâu

Vệ Họa Lâu tò mò nhìn trái nhìn phải, quăng luôn chuyện tình phía sau ở sau đầu.

Tiểu nhị nhìn thấy một công tử trẻ tuổi một thân hoa phục thì nghĩ người này hẳn sẽ rất hào phóng, chạy nhanh ra mời mọc công tử đến *** dùng bữa.

“Công tử xin mời, đây là điểm tâm ngon nhất của bổn ***, bảo đảm làm cho công tử ngài lưu luyến không quên!”

Đối với tiểu nhị ân cần giới thiệu, hiển nhiên Vệ Họa Lâu không để ở trong lòng. Hiện tại nàng cần phải ăn rồi, bụng cũng cảm giác được tiếng kêu đói. Vệ Họa Lâu nhanh tay cầm lấy một miếng hoa mai cao, để vào miệng, ưm… quả nhiên vào miệng tan ngay, độ mềm vừa phải, lại còn thơm thật thơm, Vệ Họa Lâu thỏa mãn hít một hơi. Quả nhiên ngon thật!

Bên này, Trúc Thấm phi thường hiểu tiểu thư nhà mình. Nhất định tiểu thư sẽ chạy đến chỗ nào đó ăn cơm, nhưng tiểu thư lại không cầm bạc, chỉ sợ sẽ bị trở thành ăn cơm bá vương rồi. Trúc Thấm đi theo đường Vệ Họa Lâu đã đi, nhìn xem chỗ nào có thực ***.

Vệ Họa Lâu ăn uống no đủ muốn đi, tiểu nhị nhanh ngăn Vệ Họa Lâu lại:

“Công tử có ngon không? Ngài thanh toán đi, tổng cộng là 12 lạng bạc.”

Vệ Họa Lâu tò mò nhìn tiểu nhị, “Ngươi nói bạc sao?” Thấy tiểu nhị bực bội nhìn mình, “À, ta không có bạc, muốn đòi thì đòi Trúc Thấm, nàng cầm bạc.””Trúc Thấm? Công tử, Trúc Thấm ở đâu?” Công tử này nhìn thì tuấn tú, nhưng sao đầu óc không dùng được như vậy, chẳng lẽ là ngốc tử? Tiểu nhị nghĩ.

“Ta lén chạy đi, Trúc Thấm không biết. Như vậy đi, ngươi theo ta đến quý phủ, ta bảo Trúc Thấm trả bạc cho ngươi.”

Tiểu nhị khinh bỉ nhìn Vệ Họa Lâu, hét lớn: “Người đâu, có người dám đến Nhạc Phúc Lâu chúng ta ăn cơm bá vương!”

Theo tiếng rống của tiểu nhị, từ phía sau có một đống đại hán tráng kiện cầm mộc côn.

Dĩ nhiên Vệ Họa Lâu bị dọa rồi. Đây, đây là tình huống gì?

Khi những tráng hán đó muốn bắt lấy Vệ Họa Lâu, một tiếng nói chặn lại hành động của đám người kia.

“Chậm đã. Bạc của vị công tử này, ta thanh toán.”

Vệ Họa Lâu nghe tiếng mà xem. Chỉ nhìn đến một công tử tuấn tú da trắng, ngũ quan tinh xảo, mắt xếch đứng đó. Ánh mắt sáng, môi như ngọc, dáng người trác tuyệt là để miêu tả vị công tử trước mắt này. Thanh âm của công tử này mềm mại ôn nhuận, nhè nhẹ xông vào lòng người, Vệ Họa Lâu cảm thấy thanh âm công tử này thật dễ nghe, so với mấy người đến quý phủ xướng khúc dễ nghe hơn.

Tiểu nhị thấy có người trả bạc thay đổi sắc mặt ngay: “Nếu công tử muốn trả bạc cho tiểu công tử này, vậy thì tổng cộng là 12 lạng bạc.”

Công tử ý bảo người phía sau trả bạc cho Vệ Họa Lâu, gã sai vặt phía sau gật đầu lấy ra 12 lạng bạc: “Công tử nhà ta nói, bạc còn thừa thì nuôi chó đi.”

Nghe đến đó, các thực khách ở đây cười to. Tiểu nhị xấu hổ nhận bạc chỉ cười đáp.

Vị công tử kia nhìn nhìn Vệ Họa Lâu, mỉm cười: “Mời mọc không bằng vô tình gặp được, tại hạ thấy công tử cũng là một diệu nhân nên muốn cùng công tử làm bằng hữu. Không biết công tử có chịu cho Tảng Vận cơ hội quen biết công tử?”

Vệ Họa Lâu đỏ mặt nhìn quả táo, làm cho người ta nhìn mà không nhịn được muốn cắn một hơi, Tảng Vận nghĩ như thế. Người này đúng là dễ dàng đỏ mặt! Mà khuôn mặt này thật tuyệt vời, không hỗ là đệ tam mỹ nhân kinh thành.

Vệ Họa Lâu vừa muốn đáp đồng ý thì nghe tiếng Trúc Thấm.

“Công tử, ta tìm được ngài rồi tiểu công tử của ta ơi! Tại sao ngài lén chạy ra đây? Mau theo ta trở về, lão gia mà biết sẽ cho ngài ăn roi!”

Nghe trách phạt, sắc mặt Vệ Họa Lâu khẽ đổi. Roi này không phải thứ có thể giỡn, đánh vào người rất đau.

“À công tử, nhà ta có một số việc, ta đi trước. Hữu duyên sẽ gặp lại.”

Nhìn nguời đi xa, Tảng Vận mỉm cười. Quả nhiên giống lời Hoa Dương nói, muội muội hắn không giống ngoại giới đồn đãi. Là người ranh mãnh cổ quái, hoạt bát linh động. Chẳng qua khi biết chuyện kia thì sao, có còn linh động như vậy hay không đây? Nghĩ đến đây, ánh mắt Tảng Vận tối sầm, sau đó lãnh liệt nhìn thân ảnh người đi xa. Nếu đây là vận mệnh của ngươi, ngươi cũng chỉ có thể nhận.

Hồi phủ an toàn, phụ thân không biết nàng đi ra ngoài, chỉ mong lão ca sẽ không cáo trạng. Mà gần đây ca ca luôn thích cáo trạng cho phụ thân, bằng không vì sao phụ thân luôn bi thương nhìn nàng? Ánh mắt kia… chậc chậc. .. muốn bao nhiêu thê lương thì có bấy nhiêu thê lương, giống như nàng là người đi ra đầu đài. Bậy bậy bậy… sao lại nói như thế, nàng phải trường thọ trăm tuổi đấy!”Vô liêm sỉ! Ngươi dám nghĩ ra chuyện này? Ngươi. . . ngươi bất hiếu! Ngươi cút đi cho ta, đến từ đường quỳ xuống! Ngươi ngu đến mức này sao, dám nghĩ ra chuyện đại nghịch bất đạo này! Ngươi còn là người à? Ngươi cút đi cho ta!!”

“Phụ thân, nếu lúc trước không phải do người thì sao có sự tình ngày hôm nay? Phụ thân, không phải ai cũng xấu, vì sao phụ thân người…”

“Cút! Ngươi còn vô liêm sỉ muốn lợi dụng muội muội ngươi? Ngươi muốn muội muội ngươi về sau còn làm người được nữa hay không!! Cút cho ta!!!”

Phụ thân giận dữ gầm lên dọa tới Vệ Họa Lâu muốn tới thỉnh an. Ca ca vời phụ thân làm sao vậy? Ca ca làm gì khiến phụ thân tức giận như vậy? Vệ Họa Lâu thực muốn biết nguyên nhân, nhưng lại sợ phụ thân la mình. Vẫn nên chờ phụ thân nguôi giận lại đến đi. Vệ Họa Lâu lại trộm đi ra.

Tướng quân nhìn đứa con từng làm cho mình tự hào hiện giờ trở nên ích kỷ như thế, vì một nữ nhân mà hãm hại thân muội muội của mình. Trưởng công chúa quả nhiên thủ đoạn phi phàm! Tướng quân không tin Trưởng công chúa tài trí như thế lại có thể coi trọng đứa con không tính là ưu tú nhất trong kinh thành của ông. Chỉ mong Trưởng công chúa có thể hủy bỏ ý tưởng hoang đường nàycChỉ mong đứa con bị sắc mê có thể hiểu được mình chỉ là một con cờ mà thôi Chỉ mong. . . Chỉ mong hết thảy đều có thể cứu vãn chỉ mong hết thảy sẽ không bắt đầu…

01. VỆ GIA CÓ NỮ II

Hôm nay phụ thân nói muốn dẫn ta và ca ca đi ra ngoài chơi, vui quá! Rốt cục có thể ra ngoài đạp thanh!

“Họa Lâu à, hôm nay trời trong nắng ấm thích hợp để đi chơi, phụ thân mang con và Hoa Dương đi ra ngoài chơi nhé, thế nào?” Tướng quân hiền lành nhìn nữ nhi út, ánh mắt tràn đầy ôn nhu và nhu tình.

Nữ nhi càng ngày càng giống mẹ nó, ài, tạo hóa trêu người mà!

“Tốt tốt, phụ thân tốt nhất!” Nghe được có thể đi ra ngoài, Vệ Họa Lâu rất rất vui mừng. Sôi nổi đi tìm Trúc Thấm thu dọn đồ đạc, hoàn toàn không có bộ dáng tiểu thư khuê các ôn nhu nhàn thục như phố phường hay đồn.

“Trúc Thấm Trúc Thấm! Phụ thân nói mang ta cùng ca ca ra ngoại thành dạo chơi, mau mau thu dọn đồ đạc cho bổn tiểu thư nào!”

Nhìn tiểu thư nhà mình vui vẻ như vậy, Trúc Thấm cũng rất vui. Nàng biết từ khi lão phu nhân qua đời, tiểu thư đã lâu không có vui vẻ như vậy. Tuy rằng vần có cười, nhưng khi đêm đến tiểu thư trùm kín chăn trộm khóc một mình.

Đối với phu nhân, Trúc Thấm không nhớ nhiều lắm. Chỉ biết đó là một người dịu dàng, luôn ôn nhu vuốt ve đầu tiểu thư, xướng các ca khúc êm tai dỗ tiểu thư ngủ.

Trang bị gọn gàng, thuận lợi ngồi trong xe, vậy mà Vệ Họa Lâu vẫn hưng phấn.

Phụ thân nói là đi đến một hồ nước nhỏ các ngoại thành mười dặm. Trúc Thấm nói nơi đó có nước rất trong, còn có thể nhìn những người hái hoa sen ngắt lấy hạt sen ở đó nữa, và những người hái hoa sen đều đội nón hái hoa sen rất to.

Khi nào ta mới có thể nhìn thấy cảnh đẹp Giang Nam, non xanh nước biếc địa linh nhân kiệt? Nghe nói Giang Nam có rất nhiều nữ tử tài tình, tựa như mẫu thân vậy.Vệ Hoa Dương nhìn muội muội vui vẻ như vậy, trong lòng hắn cũng vui theo. Nghĩ đến quyết định đó của mình, hắn lại cảm thấy áy náy. Nhưng mà vừa nghĩ đến nữ tử như họa như ảo, mỗi tiếng nói cử động đều mang theo mị lực làm cho người ta mê muội Vệ Hoa Dương lại cảm thấy đây là vì tốt cho mọi người.

Ánh mắt tối sầm, Vệ Hoa Dương mạnh mẽ đè ép áy náy nhè nhẹ trong lòng xuống, mặc kệ thế nào, thành đại sự không câu nệ tiểu tiết.

Tính tính thời gian, nàng… hẳn là đã tới…

“Hí…lộc cộc…” Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến. Người suy nghĩ trong lòng cưỡi con ngựa cao to, mặc vân lư y, tư thế oai hùng tiêu sái hiện ra trước mặt.

Vệ Họa Lâu nhìn người cưỡi bạch mã đến trước mắt mình, liền giống như mộng ảo xâm nhập vào lòng.

Ánh mặt trời chiếu rọi trên người nàng, tạo cảm giác như một vị thần đang tỏa vầng sáng.

“Chúng ta lại gặp mặt!” Giọng nói ôn nhu, ánh mắt nhu tình.

Vệ Họa Lâu đỏ mặt trong nháy mắt. Người này, sao có thể như vậy. . .

Nhìn nữ tử trước mắt mặc phấn hồng sam, trên mặt dường như đỏ ửng nhè nhẹ. Nữ nhân này, thẹn thùng nha! Hắn… Không phải, là nàng, Trưởng công chúa Mẫn Lâu Tiêu Vận. Hoặc là Tảng Vận, ngày trước thanh toán dùm Vệ Họa Lâu. Nàng vươn tay chỉnh mái tóc, ánh mắt mê ly mà lại thâm sâu nhìn cô bé này.

Vệ Họa Lâu thẹn thùng trốn sau lưng Trúc Thấm. Vẻ mặt Trúc Thấm địch ý nhìn công tử ngày trước thanh toán dùm tiểu thư.

“Vị công tử này, chẳng lẽ không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?”

Trúc Thấm nghiêm túc nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận tiêu sái khép cây quạt trong tay, vẻ mặt phong lưu nói với Trúc Thấm:

“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Tiểu thư nhà ngươi xinh đẹp động lòng người như thế, thân là quân tử đương nhiên động tâm. Nhưng, không biết tiểu thư có hôn phối hay chưa?”

Hành vi hư hỏng như vậy làm cho ấn tượng của Trúc Thấm với hắn không còn gì.

“Ha ha… Được rồi, Tảng huynh, huynh đang dọa muội muội của ta đấy!” Vệ Hoa Dương hợp thời xuất hiện.

Vệ Họa Lâu nhìn ca ca đến, chạy nhanh đi qua, giữ chặt tay áo ca ca, ngượng ngùng trốn sau lưng ca ca.

Vệ Hoa Dương vỗ tay người giữ chặt tay áo mình, dẫn Vệ Họa Lâu đi tới bên cạnh Tảng Vận.

Vệ Hoa Dương chắp tay thi lễ: “Tảng công tử, đã lâu không gặp. Chưa từng nghĩ sẽ nhìn thấy công tử ở đây.”

“Tảng gần đây sự vụ bận rộn, chưa đến được quý phủ đăng môn bái tạ công tử ngày đó ra tay giúp đỡ, là lỗi của Tảng.”

Vệ Hoa Dương nhìn người trước mắt này giơ tay nhấc chân đều có khí khái quân tử nhàn nhạt, tâm không thể ức chế được kịch liệt rung động. Người này, chính là người mình cả đời theo đuổi!

Vệ Hoa Dương thản nhiên cười, nhìn muội muội bên cạnh, thầm nói ở trong lòng: Thực xin lỗi!

“Vị này là xá muội Vệ Họa Lâu. Họa Lâu vị này là Đệ nhất tài tử nổi danh ở kinh thành – Tảng Vận công tử, Tảng vận công tử đã động tâm với linh động đáng yêu của muội, nên cũng muốn gặp lại muội. Hiện giờ trời ban cho duyên phận, không ngờ tới vậy mà lại gặp công tử ở chỗ này, coi như là hữu duyên!”Tảng Vận nhìn tiểu nữ tử thẹn thùng sau lưng Vệ Hoa Dương, ha ha cười: “Mấy ngày trước, tại hạ đã gặp lệnh muội một lần. Hiện giờ gặp lại, thật khiến người kích động không thôi. Tảng ái mộ cô nương, nhưng không biết cô nương có nhận một phần chân tình của Tảng không?”

Người này mới thấy tiểu thư hai lần đã biểu đạt tình yêu, trong sách nói là… Tình yêu là một loại tuyệt vời gì đó… Đúng rồi, nghe nói có một thứ gòi là nhất kiến chung tình. Chẳng lẽ hắn nhất kiến chung tình với tiểu thư? Nhìn Tảng công tử cũng nhất biểu nhân tài, cùng tiểu thư cũng là trời sinh một đôi, vả lại thiếu gia cũng đánh giá hắn khá cao. Nếu như có thể thành lương duyên, coi như là giai ngẫu thiên thành, là một chuyện tốt đẹp.

Hạ quyết tâm muốn tác hợp tiểu thư với vị Tảng công tử này, Trúc Thấm giữ chặt tiểu thư lén nói với nàng: “Tiểu thư, ta thấy Tảng công tử coi như là nhất biểu nhân tài, hơn nữa cũng quen biết thiếu gia, người thiếu gia nhìn trúng khẳng định không thể chê. Hơn nữa tiểu thư đã tới tuổi cập kê, lão gia thương tiểu thư nên mới không tìm mai mối cho tiểu thư. Mấy công tử ở kinh thành này ai mà không ăn chơi trác táng, sống phóng túng đủ cả chứ. Có thể làm cho thiếu gia để ý đến không có mấy người đâu, tiểu thư, người cần phải nghĩ lại!”

Vệ Họa Lâu cũng vừa ý Tảng Vận, nhưng quan trọng là người này được ca ca đánh giá cao. Đối với ca ca đánh giá, là ý kiến chọn lựa quan trọng nhất của Vệ Họa Lâu. Phụ thân từng nói, mình có thể lựa chọn người mình thích. Mặc kệ người này là người thương nhân nhỏ hay quan to quý nhân, chỉ cần mình sở thích là có thể.

“Ca ca, chúng ta về nhà đi. Hẳn là phụ thân lo lắng rồi..” Không nói gì nguyện ý hay không muốn, mà chỉ là đơn thuần muốn về nhà.

Tảng Vận và Vệ Hoa Dương nhìn thoáng qua lẫn nhau, tất cả đều không hiểu Vệ Họa Lâu nghĩ gì.

Vệ Hoa Dương cúi đầu tự hỏi một hồi, vất vả lắm mới thuyết phục được phụ thân mang muội muội ra ngoài, cơ hội tốt cũng không phải lần nào cũng có, hiện giờ không thành công thì khi nào mới có thể? Vừa nghĩ tới mình và nàng, còn có phụ thân đại nhân ước định, Vệ Hoa Dương sốt ruột.

“Họa Lâu, sắc trời còn sớm, không bằng chúng ta trở về tìm một chỗ dùng cơm trưa, sau đó muội và Tảng công tử giao thiệp thêm một chút rồi quyết định được không?”

Vệ Họa Lâu cúi đầu suy nghĩ. Ca ca nói cũng đúng, dù sao cũng là bằng hữu ca ca, nhân phẩm khẳng định không tồi. Tuy rằng không thể đồng ý ngay, nhưng quan sát một chút cũng không sao. Vệ Họa Lâu gật đầu chịu lời ca ca nói, được ca ca dẫn trở lại xe, hồi thành tìm một tiệm cơm. Nhớ tới ăn, Vệ Họa Lâu lại đói bụng. Quả nhiên buổi sáng ăn quá ít.

Tảng Vận nhìn bọn họ về xe, ánh mắt lãnh liệt, thần tình lạnh lùng. Hoàn toàn không còn tao nhã và thâm tình khi nãy. Không ngờ tiểu cô nương Vệ Họa Lâu tâm tính như thế vậy mà lại không bị hình tượng tốt bụng mình tạo ra mê hoặc. Nha hoàn của nàng cũng nói tốt cho mình, vậy mà cô gái này không giống như nghĩ như thế. Nữ nhân không tốt nắm trong tay, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, chắc chắn. . . . Hủy!

Người làm đại sự phải tâm ngoan thủ lạt, Tảng Vận đổi thành người tốt thâm tình, đi đầu phía trước.

Lúc ấy mình ăn cơm bá vương, người kia lại nói là kỷ niệm lần đầu tiên gặp mặt thật sự là tốt bụng hay có mưu đồ? Nhưng vì sao tâm kịch liệt nhảy lên như thế? Đây…. chính là cảm giác tâm động sao? Vệ Họa Lâu nghĩ.

Khóe miệng giơ lên, tâm tình hiển nhiên sung sướng. Vệ Họa Lâu, đối với ngươi, Tảng Vận là tình thế bắt buộc!

Bữa cơm này ăn khá vui vẻ. Tốt đẹp chính là bầu không khí gia thế giáo dưỡng và hài hước thú vị. Hiển nhiên làm cho Vệ Họa Lâu có ấn tượng tốt hơn đối với Tảng Vận chỉ mới gặp mặt được hai lần.

Ba người ba loại tâm tư, chỉ sợ chỉ có Trúc Thấm – một người không có tâm tư cảm thấy đây chỉ là bữa cơm bình thường mà thôi.

Vệ Họa Lâu mặc dù hoạt bát hiếu động, nhưng không có nghĩa là một người không đầu óc. Người này đột nhiên xuất hiện, hiển nhiên có quan hệ với ca ca. Mà càng hiển nhiên hơn, chắc chắn người này với ca ca ước gặp mặt ở chỗ kia. Chẳng lẽ là vì ca ca muốn tìm cho mình một tướng công tốt? Ây da, nhất định là như vậy. Ca ca từ nhỏ đã rất tốt với Họa Lâu, ca ca còn nói sẽ yêu thương Họa Lâu cả đời.

Hắn, có phải là lương duyên cả đời của Họa Lâu hay không? Nếu đúng như vậy, phụ thân có đồng ý hay không? Người này, làm cho người ta rất thích, có lẽ cũng không phải là lựa chọn tồi.

Trong lòng cân nhắc một phen, Vệ Họa Lâu cảm thấy Tảng Vận có thể là một phu quân tốt. Tuy rằng gặp mặt được hai lần, nhưng ca ca nói hắn không tồi. Vậy tuyệt đối không sai được. Như vậy, ngày mai, có phải có thể nói cho ca ca… Họa Lâu đồng ý…?

SHARE
Previous articleTướng Quân Kế
Next articleTảng Ương Thác - 02. VỆ MẶC ƯƠNG

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI