Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 92. TƯƠNG ÁI TƯƠNG SÁT (HAI)

0
23

Chương 92 – Tương ái tương sát (Hai)

“Ngươi lui xuống trước đi.”. Có giọng nói nữ tử nhẹ nhàng vang lên.

“Dạ, Lãnh đường chủ.”. Nha hoàn gật gật đầu, lo lắng nhìn Lâu chủ một hồi, sau đó xoay người lui xuống.

Nữ tử được gọi là Lãnh đường chủ nhìn lướt qua những vò rượu vỡ vụn, đưa tay kéo một chiếc ghế, ngồi xuống cạnh Linh Lam, im lặng nhìn Linh Lam sau một lúc lâu, bỗng nhiên thở dài, lắc đầu nói: “Trước kia ta đã từng cảnh báo ngươi, cách này không ổn. Rõ ràng tính tình ngươi cởi mở như vậy, mà khi gặp nàng thì tất cả đều thay đổi.”. Dừng một chút, “Rất giống với khi ấy.”.

Linh Lam vẫn không mở miệng, chuyên tâm uống rượu như trước.

Nữ tử lại lầm bầm lầu bầu một mình, thanh âm giống như gió đêm thổi qua: “Ta biết trong lòng ngươi khổ sở. Nếu có thể, ta thật hy vọng Thiên Dật có thể nấu thêm một bát canh Vong Xuyên nữa, sau đó buộc ngươi uống hết. Quên đi tất cả, sẽ vô cùng tốt, ngươi nhìn ngươi bây giờ đi? Hiện tại ngươi muốn đem mình chuốc say, rồi sau đó thế nào? Chính ngươi lựa chọn muốn nàng xóa sạch trí nhớ, đã vậy, nhưng lại hối hận là thế nào?”.

Tiếng nói nữ tử vừa dứt, vò rượu ném lên bàn đá phát ra một tiếng nổ lớn, phá lệ rõ ràng trong đêm yên tĩnh.

Linh Lam chậm rãi buông tay, ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mắt, thanh âm đè nặng nói: “Ta không hề hối hận!”.

Thanh âm hơi hơi khàn khàn, ngữ khí lại kiên quyết.

Dừng một chút, giọng Linh Lam lại nhẹ nhàng: “Ta chỉ …… chỉ là có chút…… tiếc nuối thôi. Nàng không còn nhớ chút gì về ta hết …… cầm kiếm đâm ta nhanh như vậy, mạnh như vậy, giống như ta thật sự là kẻ thù của nàng ……”.

“Đây không phải điều ngươi muốn sao?”. Thanh âm Lãnh đường chủ không chút để ý vang lên, “Tác dụng của Vong xuyên canh ra sao, Thiên Dật đã sớm nói với ngươi. Thế gian tình duyên như mộng, làm cho hết thảy không còn dấu vết, chẳng qua là do ngươi muốn. Nàng đối đãi ngươi tuyệt tình như vậy, cũng là đương nhiên.”.

“Nhưng mà…… nhưng mà……”. Linh Lam nói xong, vẻ mặt có chút buồn bã, lời còn lại vẫn do dự trên môi.

“Nhưng mà ngươi không nỡ, đúng không?”. Nữ tử nói tiếp lời, thanh âm lãnh đạm, “Không nỡ, cũng muộn rồi. Nay ngươi đem tất cả khúc mắc của ngươi và nàng xóa sạch, chỉ để lại hận thù mà nàng dành cho ngươi. Linh Lam, ngươi nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Ngươi đừng nói là ngươi dự định sẽ chết trong tay nàng?”.

Linh Lam nghe được lời của đối phương, thanh âm cứng lại, khóe môi miễn cưỡng giương lên một độ cong, nhưng lại lộ vẻ chua xót. Nàng chậm rãi lắc lắc đầu: “Ta…… ta cũng không biết…… ngươi đừng hỏi ta……”.

Lãnh đường chủ nghe vậy trầm mặc một lát, sau đó mới mở miệng hỏi: “Nếu…… Bạch Uyên có thể khôi phục trí nhớ, ngươi có thể tưởng tượng được sẽ thế nào không?”.

“Không!”. Linh Lam cự tuyệt, không cần nghĩ ngợi thốt ra, nàng có chút thống khổ nhắm mắt lại, cau mày, cắn môi nói: “Nàng sẽ không nhớ lại …… Vong Xuyên canh là thuốc khó giải, thất tình lục dục, uống Vong Xuyên canh vào rồi thì hoàn toàn sẽ biến mất ký ức, trí nhớ chỉ là phù du, nếu không thể tìm lại thì sao có thể …… khôi phục?”.Nói đến đây, giọng Linh Lam hạ thấp, tay đặt trên bàn đá siết chặt.

“Kỳ thật ngươi đang sợ, sợ phải để Bạch Uyên lại chọn lựa lần nữa.”. Ánh mắt Lãnh đường chủ nhìn chăm chú Linh Lam, đáy mắt lướt qua một chút thở dài, “Sợ nàng lại lựa chọn trách nhiệm, mà bỏ mặc tư tình. Sau đó bỏ rơi ngươi.”.

Lúc này đây, Linh Lam mạnh mẽ mở mắt nhìn đối phương đầy tức giận, cảm giác say rượu làm đáy mắt có hơi nước nổi lên, khi mở miệng cũng mang theo hàn khí vạn phần: “Lãnh Thiên Ảnh! Nếu không có việc gì, mời ngươi rời khỏi đây, quay trở về Lãnh Trúc Đường của ngươi đi! Ta muốn một mình yên tĩnh!”.

Lãnh Thiên Ảnh bị Linh Lam gọi thẳng tên họ, thần sắc vẫn thong dong như trước, thản nhiên nói: “Có phải ta đâm trúng chỗ đau của ngươi rồi không? Sớm biết như thế, trước kia cần gì phải như vậy. Còn nữa, ngươi không cần đuổi ta. Ta lại đây tất nhiên là có việc.”.

“Có việc gì nói mau!”. Linh Lam hít một hơi thật sâu, áp chế chua xót trong lòng, sau đó khép hờ mắt lại.

Lãnh Thiên Ảnh liếc Linh Lam một cái: “Ta vốn nghĩ sẽ tới nói với ngươi, nhưng mà bộ dạng của ngươi hiện giờ, hiển nhiên là uống đến quá chén, có lẽ cũng không còn tâm trí nào để nghe. Vẫn là ngày mai ta sẽ nói sau đi.”.

Nói xong, Lãnh Thiên Ảnh từ trên ghế đá đứng lên, ngẩng đầu nhìn ánh trăng trước mắt, thản nhiên nói: “Trăng đẹp như thế, thật sự là đáng tiếc. Thay vì uống rượu, không bằng suy nghĩ lại cho kỹ. Rượu bất quá chỉ là nhất thời, sao có thể xóa sạch được đau khổ chứ.”.

Nói xong, xoay người đi ra ngoài.

Linh Lam từ đầu đến cuối vẫn gục đầu, ngồi trên ghế đá thật lâu. Thần sắc trên mặt bị bóng đêm bao phủ, nhìn cũng chẳng phân biệt được rõ ràng. Chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt buông xuống, lông mi rung động.

Sau đó một giọt nước rơi trên bàn đá.

Tiếp theo, từng chuỗi từng chuỗi như là nước mưa, nhẹ nhàng rơi xuống. Trong suốt không chút bụi bặm.

Đêm vẫn yên tĩnh như trước, nghe không được tiếng vang.

Chỉ có ánh trăng ôn nhu, chiếu vào bóng dáng người bên dưới, phủ thêm một tầng ánh sáng bàn bạc.

Nước mắt tích tụ trên bàn đá càng rõ.

Làm sao mà…… không sợ hãi cho được.

Đối với Linh Lam mà nói, trí nhớ về những chuyện trước đó xa xăm giống như là chuyện của kiếp trước. Lại gần gũi giống như mới đi qua vài ngày.

Kỷ niệm bị mình khắc sâu từng chút một, đang ngủ đông dưới đáy lòng, mặc dù mình đã áp chế, nhưng vẫn chọn thời cơ nổi dậy, ập đến cuốn lấy bản thân.

Nữ tử từng được mình ôm vào lòng, nay lại ngay cả gọi tên nàng một tiếng cũng không thể.

Gương mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, cũng từng đầy ôn nhu tình ý, lúc bị mình trêu chọc sẽ xấu hổ mà đỏ lên.

Mỗi ngày im lặng săn sóc nàng. Hai người cầm tay nhau nhìn mặt trời mọc, ngắm hoàng hôn buông xuống.

Mà hôm nay, tất cả đều trống rỗng. Rốt cuộc tìm không thấy nữa.Tìm không thấy, tìm không thấy nữa rồi. Trong lòng không còn nghe được tiếng gọi như trước nữa. Tất cả đều là hương vị chua xót.

Ngọt ngào cùng thống khổ. Cuối cùng chỉ còn lại …… Nước mắt đắng chát.

Nước mắt từ hai má nhanh chóng rơi xuống. Xen lẫn vào những giọt rượu trên bàn.

Tất cả đều tràn đầy hương vị say lòng người.

Không ai nghe được, đáy lòng tràn ra đầy máu tươi.

Hôm sau.

Mặt trời vừa mọc.

Mùa thu, bầu trời trong xanh, rộng lớn khác thường.

Nửa tỉnh nửa mê, Hoa Dĩ Mạt chỉ cảm thấy có cái gì này đang dừng trên bụng mình, sau đó có lông xù chạm lên mặt nàng.

Nàng chậm rãi mở mắt ra, ánh vào mi mắt là một con sóc nhỏ. Tiểu tử kia dùng ánh mắt nhỏ xíu liếc Hoa Dĩ Mạt một cái, sau đó từ đầu vai nàng nhảy lên cây lần nữa, chạy thât nhanh lên cao, lưu lại Hoa Dĩ Mạt bị làm cho thức giấc.

Hoa Dĩ Mạt bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nghiêng đầu nhìn Tô Trần Nhi vẫn tựa trên vai nàng ngủ say, ánh mắt lập tức nhu hòa, khóe môi gợi lên một độ cong. Nàng vươn tay phải, vén tóc Tô Trần Nhi ra sau bả vai, ngón tay lặng yên lướt qua chiếc cằm trơn mịn tinh xảo của nàng.

Cảm giác mềm mại.

Ánh mắt đang lưu luyến thì bên tai vang lên một tiếng vang nhỏ. Có tiếng lá cây rơi xuống.

Hoa Dĩ Mạt ngẩng đầu nhìn, vừa thấy Bạch Uyên từ trên thân cây đối diện nhảy xuống, chậm rãi đi về phía các nàng.

“Thức rồi à?”. Bạch Uyên nói xong, liếc liếc mắt Tô Trần Nhi vẫn còn đang ngủ say, lại nói: “Ngươi gọi Tô cô nương thức dậy đi, ta đi lấy chút nước, đợi lát nữa chúng ta sẽ xuất phát.”.

Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, nhìn bóng dáng Bạch Uyên đi xa, sau đó quay đầu, tầm mắt một lần nữa dừng trên người Tô Trần Nhi, khóe môi càng giương lên.

Chỉ thấy gương mặt nàng mang theo ý cười nhẹ nhàng, tiếp theo thì liền cúi đầu, bao phủ lấy đôi môi Tô Trần Nhi.

Sau đó mở khớp hàm, nhẹ nhàng cắn môi trên Tô Trần Nhi, ma sát lẫn nhau.

Tô Trần Nhi bị cảm giác khác lạ trên môi đánh thức.

Ý thức dần dần sáng tỏ, trên mặt có hô hấp ấm áp vỗ về, mùi dược hương nào ngạt đem nàng bao vây, làm người ta an tâm. Nhưng mà trên môi, lại có cảm giác tê dại đang truyền đến.

Khi mở mắt ra, ánh vào đáy mắt, là người nào đó đang nhìn mình mỉm cười.

Thời gian tạm dừng một chút.

Tô Trần Nhi chợt tỉnh, nhất thời có chút phản ứng không kịp.

Hoa Dĩ Mạt nhìn thấy Tô Trần Nhi mở to mắt, mới chịu ngồi ngay ngắn lại, lưu luyến rời khỏi môi Tô Trần Nhi.

Còn Tô Trần Nhi thì nhìn Hoa Dĩ Mạt trừng mắt, đáy mắt bình tĩnh trở lại.

Thanh âm Hoa Dĩ Mạt vang lên: “Trần Nhi ngủ ngon không?”.Tô Trần Nhi chỉ mím môi, cảm giác trên môi ướt át, gương mặt có chút thẹn thùng chợt lóe lên rồi biến mất, khi mở miệng vẫn lạnh nhạt như trước: “Tốt lắm.”.

“Vậy thì được.”. Hoa Dĩ Mạt không hề đề cập tới chuyện mình cợt nhã vừa rồi, chỉ cười nói,: “Bạch Uyên đi lấy nước, rất nhanh sẽ trở lại. Ta và nàng đứng dậy trước đã.”.

Nói xong, Hoa Dĩ Mạt đứng lên, sau đó hơi cúi người, vươn tay hướng Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt, dừng một chút, sau đó để Hoa Dĩ Mạt đỡ mình đứng lên.

Hoa Dĩ Mạt thấy Tô Trần Nhi vẫn chưa mắng nàng, ý cười trên mặt càng đậm. Tay nắm lấy tay Tô Trần Nhi chặt thêm một chút.

Hai người đứng dậy không bao lâu thì Bạch Uyên liền về tới, cầm túi nước đưa cho hai người, thản nhiên nói: “Lên đường thôi.”.

Nói xong, xoay người đi trước.

Tô Trần Nhi chú ý tới sắc mặt Bạch Uyên có chút mệt mỏi, nàng đoán chắc là đối phương không ngủ được. Nhưng không nói gì cả, chỉ đi bên cạnh Hoa Dĩ Mạt.

Mà bên kia, Linh Lam cũng một đêm không ngủ, ở trong phòng tiếp tục nghênh đón Lãnh Thiên Ảnh.

“Lãnh đường chủ sáng sớm liền tìm tới đây, đến tột cùng là chuyện gì mà quan trọng như vậy?”. Linh Lam tựa giường, thần sắc bình tĩnh nói.

Lãnh Thiên Ảnh ngẩng đầu đảo qua gương mặt Linh Lam, chậm rãi mở miệng: “Lâu chủ đã tỉnh rượu?”.

“Nhờ phúc Lãnh đường chủ, tỉnh rồi.”. Y phục đỏ thẫm trên người Linh Lam rủ xuống đất, sắc mặt thì càng tái nhợt.

Lãnh Thiên Ảnh hơi cau mày, ngữ khí dịu đi một chút:” Ngươi bị thương quá nặng, đợi lát nữa để Thiên Dật xem một chút đi.”.

“Được.”. Linh Lam tùy ý trả lời, đối với việc này có chút không thèm để ý, chỉ thúc giục nói: “Ta không sao, ngươi nói đi.”.

Lúc này Lãnh Thiên Ảnh mới nghiêm giọng nói: “Hôm qua Thu nha đầu mang về một nữ tử ở lại Bạch Hổ Đường, phát hiện trên vai trái của người kia có dấu ấn ngọn lửa màu đỏ.”.

Linh Lam nghe vậy lập tức nao nao: “Dấu ấn ngọn lửa màu đỏ? Ngươi…… chắc?”.

“Ta vốn cũng không tin.”. Lãnh Thiên Ảnh giải thích: “Bởi vậy khi nhận được tin tức mới cố ý tới xem thử. Thật là là hình xăm ngọn lửa màu đỏ, không thể sai.”.

“Chẳng lẽ là nàng……”. Linh Lam có chút ngạc nhiên nhíu mi, từ trên giường đứng lên, dừng một chút mới đột nhiên nói: “Ta muốn đi Bạch Hổ Đường một chuyến. Ngươi cũng đi cùng đi.”.

Nói xong, Linh Lam tùy tay lấy mặt nạ đặt trên giường mang lên mặt, sau đó bước ra cửa phòng.

Bạch Hổ Đường.

A Nô thở phì phì ngồi ở trên giường, chỉ vào nữ tử ngồi cạnh bàn, giọng căm hận nói: “Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào? Ngươi đã ngồi nhìn ta một buổi tối rồi! Ngươi không biết như vậy ta sẽ ngủ không ngon sao?”.

Nữ tử quay đầu lại, tầm mắt lạnh nhạt đảo qua A Nô: “Không phải ngươi ngủ ngon lắm sao? Ta nhìn thấy rõ ràng.”.

Sắc mặt A Nô cứng đờ: “Ngay cả ta ngủ ngươi cũng giám thị sao!”.

“Tất nhiên là ta lo lắng ngươi ngủ không ngon.”. Thần sắc nữ tử không chút để ý, một tay chống má, một tay nhìn A Nô. Tóc đen rũ xuống đầu vai, càng hiện rõ sự xinh đẹp.

A Nô nghe vậy, nhất thời có chút im lặng, dừng một chút mới ủ rũ nói: “Thật sự ta không biết là dấu ấn trên vai ta như thế nào mà có nữa…… tại sao ai cũng muốn xem hết vậy, chẳng lẽ ngươi không biết như vậy là…… như vậy là……”. Thần sắc trên mặt A Nô hiện ra biểu tình khó mở miệng.

“Là sao?”. Nữ tử hỏi, vừa đúng biểu hiện nghi hoặc của mình.

“Như vậy là… ảnh hưởng rất lớn đến danh tiết của nữ nhân!”. Mặt A Nô hơi hơi hồng, thần sắc biến thành xấu hổ và giận dữ, “Lỡ như ta gả không được, ai chịu trách nhiệm đây?”.

Nữ tử đảo mắt, nét mặt cũng đứng đắn theo, dường như là muốn phối hợp với lời nói của mình: “Thì ra là lo lắng chuyện này. Vậy…… ngươi muốn ta chịu trách nhiệm?”.

Nói xong, nữ tử giương mắt nhìn A Nô, đáy mắt chậm rãi hiện ra một chút ý cười.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI