Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 85. TỨC GIẬN XÔNG VÀO HUYẾT LÂU (NĂM)

0
20

Chương 85 – Tức giận xông vào huyết lâu (Năm)

Ngày dần hạ xuống đường chân trời.

Trong phòng Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi.

Hoa Dĩ Mạt một đường bôn ba đến đây đã sớm vô cùng mệt mỏi. Lúc này rốt cục gặp được Tô Trần Nhi, tâm treo cao cũng được thả lỏng. Chuyện đầu tiên phải làm tất nhiên là tắm rửa thay quần áo.

Khi Hoa Dĩ Mạt mở cửa nói với hai nha hoàn bên ngoài, đối phương sảng khoái gật đầu đáp ứng: “Hoa cô nương chờ ta một chút, sẽ cho người lập tức mang thùng tắm vào.”.

Hoa Dĩ Mạt cũng không e ngại, nghe người của Phệ Huyết Lâu an bài, sau đó thì vào bên trong chờ.

Bất quá chỉ qua thời gian rất ngắn, đối phương làm việc cực kỳ lưu loát gõ cửa phóng Hoa Dĩ Mạt.

Một cái thùng tắm thật to bị nâng vào phòng, vững vàng đặt ở chính giữa.

Mặt nước trong suốt nổi lên những cánh hoa màu trắng, hương thơm phiêu tán khắp phòng.

Tô Trần Nhi ngồi trên giường nghe được động tĩnh, hơi quay đầu lại nhìn.

Hoa Dĩ Mạt vừa thoát áo ngoài, đang muốn tiếp tục cởi áo, ngón tay vừa chạm vạt áo thì ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt Tô Trần Nhi, không khỏi cười khẽ một tiếng: “Trần Nhi muốn giúp ta không?”.

Tô Trần Nhi thoáng hạ mi mắt, tầm mắt lặng yên không tiếng động dời đi, cũng không mở miệng trả lời.

Hoa Dĩ Mạt đơn giản buông tay xuống, chậm rãi đi đến trước giường sau đó cúi người xuống, ánh mắt nhìn Tô Trần Nhi mang theo ý cười: “Ta vội vội vàng vàng tới đây, trên đường vất vả không nghỉ ngơi, Trần Nhi cũng không đau lòng sao? Mấy ngày trước có mưa to, ta còn nghĩ mình phát sốt. Trần Nhi biết không?”.

Nghe được Hoa Dĩ Mạt nói, Tô Trần Nhi mới chậm rãi đem tầm mắt chuyển qua người Hoa Dĩ Mạt, mày hơi nhíu lại, bỗng nhiên nâng tay lên, mu bàn tay dán vào trên trán Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt nao nao.

“Đúng là ngươi đang sốt.”. Trong giọng nói của Tô Trần Nhi mang theo một chút trách cứ lo lắng, “Thuốc đâu?”.

Hoa Dĩ Mạt giương khóe môi, ánh mắt sáng ngời: “Đi vội quá, không mang theo thuốc.”.

Tô Trần Nhi nghe vậy, nhìn Hoa Dĩ Mạt sau một lúc, tầm mắt tìm tòi nghiên cứu đảo qua khuôn mặt kia, sau đó khẽ thở dài một tiếng: “Ngươi vào tắm đi, ta đi ra nhờ người ngoài cửa lấy thuốc.”.

Nói xong, từ trên giường đứng dậy đi về phía cửa.

Hoa Dĩ Mạt nhìn bóng Tô Trần Nhi không nhiễm chút bụi trần, độ cong trên khóe môi càng lớn, nàng đi tới cạnh thùng gỗ, không chút để ý bắt đầu cởi áo, sau đó bước vào trong.

Đến khi Tô Trần Nhi phân phó với người bên ngoài xong, khi quay lại thì đã nghe tiếng nước truyền vào tai.

Nước nóng bốc lên, làm mờ mịt dung nhan nữ tử trước mặt. Dòng nước từ trên chảy qua cần cổ trắng nõn, cuối cùng lẫn vào trong mặt nước ngang ngực. Đôi mắt màu rám nắng kia cũng đang dừng trên người mình.Tô Trần Nhi có chút sợ sệt. Nhưng mà rất nhanh liền phục hồi tinh thần lại, thần sắc bình tĩnh một lần nữa bước về phía giường.

Khi đi ngang qua thùng gỗ, một bàn tay ướt sũng bỗng nhiên từ trong nước vươn ra, bắt lấy cổ tay nàng.

Tầm mắt Tô Trần Nhi một đường lướt qua cánh tay trắng nõn nhẵn nhụi, cuối cùng dừng trên gương mặt Hoa Dĩ Mạt đang mỉm cười.

“Trần Nhi, chưa gì mà nàng đã đi rồi? Không muốn làm chút gì sao?”. Hoa Dĩ Mạt nhìn Tô Trần Nhi, tựa vào thùng gỗ sảng khoái nói.

Tô Trần Nhi nhìn lại Hoa Dĩ Mạt, bất động thanh sắc đem đối phương đánh giá một vòng. Sau đó chậm rãi đi tới phía sau Hoa Dĩ Mạt.

Đầu Hoa Dĩ Mạt thoải mái dựa vào bên cạnh, hơi khép hờ đôi mắt: “Được Trần Nhi hầu hạ lần đầu tiên, ta cũng quên khi đó là khi nào.”.

“Mấy chuyện này nhớ đến làm gì?”. Tô Trần Nhi thản nhiên nói, cầm khăn cẩn thận chà lưng cho Hoa Dĩ Mạt. Vết đao chém trên lưng lưu lại một ấn ký có chút ửng đỏ, chỉ có đầu vai bị đâm xuyên qua là để lại một vết sẹo to bằng đồng tiền.

“Chuyện quan trọng như vậy, tại sao không cần nhớ rõ?”. Hoa Dĩ Mạt đưa lưng về phía Tô Trần Nhi, lời nói lý mang theo ý cười.

“Ngươi……”. Ánh mắt Tô Trần Nhi dao động, bỗng nhiên có chút chần chờ sau đó mới mở miệng: “Hoa Dĩ Mạt, đâu cần nóng vội đến đây vì ta, ngươi không sợ mất đi tính mạng mình sao? Ta biết ngươi còn có thù phải báo. Cần gì vì ta mà liên tiếp mặc kệ bản thân không để ý?”.

Hoa Dĩ Mạt trầm mặc một lát, sau đó nhẹ giọng nói: “Nếu ta không gấp gáp đến đây, ta sợ có người sẽ cướp mất nàng.”.

Nghe vậy, tay Tô Trần Nhi cầm khăn phía sau hơi ngừng lại.

Bọt nước từ khăn tay rơi xuống, dừng trên lưng Hoa Dĩ Mạt, sau đó trượt xuống.

“Nói chuyện khi nảy đi”. Hoa Dĩ Mạt chuyển hướng mở miệng hỏi: “Mới vừa rồi sao nàng lại khóc?”.

“Bị bụi bay vào mắt thôi.”. Tay Tô Trần Nhi dừng lại nói xong những lời kia rồi mới một lần nữa bắt đầu chà lau thân thể Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt bĩu môi, hiển nhiên rất không hài lòng với đáp án này, nàng thử nói: “Bởi vì Trần Nhi lo lắng cho ta phải không?”.

“Ai thèm lo lắng cho ngươi?”. Ngữ khí Tô Trần Nhi vững vàng, “Nếu ngươi dám xông vào Phệ Huyết Lâu một mình thì cần gì ta phải lo lắng?”.

Hoa Dĩ Mạt cân nhắc lời của Tô Trần Nhi nói, không biết vì sao nghe ra một chút trách móc, nàng cũng không nói nhiều, ngược lại hỏi: “Nàng trải qua bốn ngày như thế nào?”.

Nhắc tới chuyện này, thanh âm Hoa Dĩ Mạt không khỏi có chút trầm xuống, “Tên Lam Đường chủ kia không khi dễ nàng chứ?”.

“Không có.”. Tô Trần Nhi cúi đầu đáp, “Ta cũng chỉ tới trước ngươi một lúc thôi. Hắn mang ta đến Phệ Huyết Lâu, liền bị ca ca hắn gặp được, ca ca hắn nhận ra ta. Sau đó thì ta đã bị Lâu chủ Phệ Huyết Lâu đưa đến chỗ này. Sau đó thì ngươi tới.”.

“Vậy thì tốt.”. Hoa Dĩ Mạt nhẹ nhàng thở ra, đáy mắt vẫn xẹt qua một tia hung ác, “Tốt nhất đừng để ta thấy……”.Tô Trần Nhi nghe Hoa Dĩ Mạt nói, tay cầm khăn vỗ nhẹ đầu vai Hoa Dĩ Mạt, ngữ khí bất đắc dĩ nói: “Nơi này dù sao cũng là Phệ Huyết Lâu, chuyện gì cũng nên cẩn thận.”. Dừng một chút, “Mà tại sao ngươi cũng bị giam lỏng trong phòng này?”.

Hoa Dĩ Mạt lắc lắc đầu trả lời: “Ta cũng không biết. Lâu chủ Phệ Huyết Lâu đáp ứng đem nàng giao cho ta, nhưng mà muốn ta trao đổi một yêu cầu. Trước tiên không cho ta ra khỏi căn phòng này.”. Nói xong, Hoa Dĩ Mạt nở nụ cười, “Bất quá yêu cầu này thoạt nhìn cũng không tệ, Trần Nhi cảm thấy sao?”.

“Đừng nháo, ta nói nghiêm túc.”. Tô Trần Nhi hơi nhăn mi, “Ta vẫn cảm thấy Lâu chủ Phệ Huyết Lâu có chút kỳ lạ.”.

“Vậy sao?”.

Tô Trần Nhi trầm ngâm nói: “Chuyện xảy ra hôm đó có chút không bình thường. Dường như Phệ Huyết Lâu vô cùng hiểu biết động tĩnh của Bách Hiểu Lâu, Bách Hiểu Sinh vừa đi khỏi thì người của Phệ Huyết Lâu sau lưng liền tấn công tới, giống như biết được sẽ có cơ hội cho nên đã mai phục từ trước. Thậm chí ngay cả cơ quan của Bách Hiểu Lâu cũng bị phá hỏng. Hơn nữa…… Không biết vì sao, Lâu chủ Phệ Huyết Lâu làm ta có cảm giác rất quen thuộc.”.

“Nàng nói như vậy làm ta cũng nhớ lại.”. Hoa Dĩ Mạt nghe vậy nổi lên hứng thú: “Ngày đó ta giúp Bạch Uyên lấy thứ nàng muốn, không ngờ sau đó lại bị Lâu chủ Phệ Huyết Lâu đoạt đi. Nàng nói thử xem, đường đường là Lâu chủ của Phệ Huyết Lâu mà lại muốn lấy đồ vật của Cung chủ Vinh Tuyết Cung? Bản sách nhỏ kia chỉ ghi lại những chuyện trong thời gian Bạch Uyên mất tích trước kia, không ảnh hưởng lớn đến người khác. Trừ khi……”.

“Trừ khi bí mật đó cũng có liên quan đến Lâu chủ Phệ Huyết Lâu.”. Tô Trần Nhi tiếp lời: “Hơn nữa có vẻ như đối phương không muốn Bạch Uyên nhớ lại những chuyện trước kia. Nói như vậy, Lâu chủ Phệ Huyết Lâu kia…… không phải là có liên quan đến đoạn thời gian mà Bạch Uyên mất tích chứ?”.

“Ừm, ta cũng nghĩ Trần Nhi nói rất có khả năng. Theo như tình hình này, hình như Bạch Uyên cũng không nhớ Lâu chủ Phệ Huyết Lâu. Nếu thật là chuyện có liên quan đến thời gian bị mất tích thì hết thảy những chuyện xảy ra cũng có thể giải thích.”. Hoa Dĩ Mạt nghĩ thông suốt, vừa nói vừa có chút hưng phấn xoay người lại.

Tô Trần Nhi không ngờ Hoa Dĩ Mạt đột nhiên xoay người lại, tay cầm khăn ban đầu chà lau sau người liền một đường lướt qua đầu vai, cuối cùng dừng ở trước ngực phập phồng của Hoa Dĩ Mạt.

Tô Trần Nhi cũng bị cảnh trước mắt làm cho có chút giật mình.

Hoa Dĩ Mạt cảm thấy ngực có một ngọn lửa từ đầu ngón tay của đối phương tỏa ra, làm cho hô hấp đều nhanh thêm vài phần.

Ngẩng đầu nhìn về phía Tô Trần Nhi ánh mắt liền có chút sáng lên.

Tô Trần Nhi có chút xấu hổ ho nhẹ một tiếng, làm bộ lấy tay ra.

Động tác Hoa Dĩ Mạt lại nhanh hơn. Tay trái của nàng một phen đè lại bàn tay Tô Trần Nhi đang đặt trước ngực mình, đáy mắt hiện lên một tia sáng, tay phải vội kéo Tô Trần Nhi hơi cúi người xuống.

Ôm Tô Trần Nhi cúi thấp xuống.

Hoa Dĩ Mạt thì lại ngẩng đầu.

Tong mắt lộ ra ý cười.Môi chạm nhau.

Môi Hoa Dĩ Mạt ướt át no đủ, ánh sáng rọi vào càng thêm hồng nhuận.

Nàng nhẹ nhàng mở miệng, ngậm lấy cánh môi Tô Trần Nhi.

Động tác lôi kéo của người này thực nhanh, bàn tay Tô Trần Nhi vốn dừng trước ngực Hoa Dĩ Mạt, bị Hoa Dĩ Mạt ôm sát thì lập tức trượt xuống một đường.

Dừng trên hai khỏa no đủ mềm mại.

Tiếng tim đập càng ngày càng làm nàng thêm chấn động.

Thình thịch. Thình thịch.

Khóe mắt Tô Trần Nhi mơ hồ nhìn thấy đôi đồng tử màu rám nắng kề sát trước mặt mình.

Hoa Dĩ Mạt nhất thời cũng không đoán được sẽ phát sinh loại tình huống này, tay Tô Trần Nhi đụng chạm đến chỗ mẫn cảm trước ngực nàng làm thân thể khẽ run lên.

Khẩn trương lại có chút cứng đờ.

Trong khoảng thời gian ngắn, tư thế ái muội của hai người vẫn giữ nguyên vị trí. Đáy mắt cả hai đều tiết ra một chút bối rối.

Tô Trần Nhi bình tĩnh phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng thu cánh tay phải đang lọt thỏm trong mặt nước về, đặt bên cạnh thùng gỗ, sau đó muốn đứng thẳng dậy.

Hoa Dĩ Mạt thấy thế, tâm treo ngang, lại kéo Tô Trần Nhi khom xuống.

Môi hai người chặt chẽ dính lấy nhau.

Đầu lưỡi Hoa Dĩ Mạt thừa dịp này thuận thế tiến vào, trong chớp mắt đã quấn lấy lưỡi Tô Trần Nhi.

Trong khoảng thời gian ngắn tràn đầy hương thơm chậm rãi lan tràn trong miệng cả hai. Hỗn tạp mùi hương tắm rửa. Nhiệt khí từng đợt đem hai người bao vây, làm cho không khí có chút nóng lên.

Môi Hoa Dĩ Mạt chậm rãi nhấm nháp Tô Trần Nhi, từng chút từng chút hút lấy hương vị ngọt ngào trong miệng đối phương. Giống như đang thưởng thức rượu ngon.

Nữ tử trước mặt, hờ hững nhưng lại làm đối phương thần hồn điên đảo, thần sắc trầm tĩnh, dung nhan tuyệt sắc. Làm cho người ta vừa thưởng thức qua thì lập tức muốn ngừng mà không được.

Hận không thể chiếm lấy hết thảy của nàng. Vô luận là đôi mi, ánh mắt, sóng mũi hay là cánh môi mềm mại. Mỗi một nơi trên thân thể đều thuộc về mình.

Nghĩ như vậy, tay trái Hoa Dĩ Mạt đặt lên cổ Tô Trần Nhi di chuyển, tinh tế vuốt ve mỗi một tấc da thịt của nàng, cuối cùng dừng ở trước ngực Tô Trần Nhi.

Khóe mắt Tô Trần Nhi càng thêm mờ mịt. Đôi mắt bình tĩnh có hơi mông lung.

Nhưng mà chỉ mất bình tĩnh một chút, lý trí lại một lần nữa trở về với Tô Trần Nhi.

Nàng đưa tay bắt lấy cổ tay trái của Hoa Dĩ Mạt, chân lui nửa bước về phía sau, hơi ngửa ra một chút.

Môi của cả hai rốt cuộc cũng tách ra.

Hoa Dĩ Mạt cũng không ngăn cản, thần sắc có chút thoả mãn, trán vẫn chạm vào trán Tô Trần Nhi, khi đối phương còn chưa nói chuyện thì nàng đã nhẹ giọng nói: “Ở lại bên cạnh ta, Trần Nhi.”.

Tuy hô hấp hơi nóng bỏng mơ hồ. Nhưng ánh mắt Hoa Dĩ Mạt lại rất kiên định.

Tô Trần Nhi nghe vậy giật mình, nàng bị Hoa Dĩ Mạt nhìn chăm chú thì chậm rãi đứng lên.

Tay phải đặt bên cạnh thùng gỗ rơi xuống vài giọt nước.

Lúc này, áo của nàng cũng bị thấm ướt, một chút ẩm ướt đang lan rộng ra.

Nàng hạ mi mắt nhìn Hoa Dĩ Mạt.

Một lát sau, môi đỏ mọng trơn bóng hơi hơi mở ra.

“Không phải ta luôn bên cạnh ngươi sao?”. Tô Trần Nhi thản nhiên nói.

“Ta muốn nghe chính miệng nàng nói đồng ý.”. Tầm mắt Hoa Dĩ Mạt chặt chẽ khóa trên người Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi thoáng chút trầm ngâm, sau đó mở miệng nhẹ nhàng thổ lộ ra một chữ.

“Được.”.

Trong mắt Hoa Dĩ Mạt nhen nhóm lên ánh sáng chói lọi.

Nàng nhẹ nhàng cười rộ lên. Trên mặt rõ ràng hiện rõ sung sướng vui mừng.

Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt như vậy, bỗng nhiên có chút hoảng hốt. Trí nhớ quay lại thời điểm cả hai mới quen nhau.

Lúc đó, trong đôi mắt lạnh như băng không có hút độ ấm, tuy khóe môi luôn có ý cười rạng rỡ hiện lên nhưng đôi đồng tử màu rám nắng như thủy tinh lại yên lặng.

Hoa Dĩ Mạt lúc này, khi nào thì lại học được cách nở nụ cười như vậy?

Cười đến mềm mại ấm áp.

Không những vậy mà nụ cười còn thuần khiết ngây thơ giống như những nữ nhân mới biết yêu.

Hoa Dĩ Mạt như vậy làm cho ánh mắt Tô Trần Nhi cũng ôn nhu theo.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bạch Uyên sắp xông vào Phệ Huyết lâu rồi

Ta phát hiện có người không thích Tô Trần Nhi cho lắm.

Có thể nói, đây là nhân vật mà ta dụng tâm nhiều nhất, hao tâm tốn sức nhất. Tính cách Tô Trần Nhi rất “Lạnh”. Lạnh đến nỗi mỗi động tác đều rất nhỏ, biểu tình cũng vô cùng khắc chế. Cho nên cũng có rất nhiều độc giả khó thích nhân vật như vậy. Huống chi Tô Trần Nhi bất động thanh sắc sẽ làm người ta cảm giác vô lực. Kỳ thật với ta mà nói, càng viết, ngược lại càng dễ dàng đau lòng vì sự im lặng cũng như chịu đựng của Tô Trần Nhi. Theo ý ta, chịu đựng như vậy là một loại mỹ cảm, thật giống như không khóc so với khóc cũng làm người ta có cảm nhận khác. Ta là cực yêu loại chịu đựng này của Tô Trần Nhi. Những cảm xúc của nàng đều thể hiện trong lòng. Cho dù là tuyệt vọng thì cũng là tự sụp đổ trong lòng, còn bề ngoài sẽ không biểu hiện quá mức kịch liệt. Cho đến một giây đến cuối cùng, mới có thể phát ra tiếng nổ ầm ầm, toàn bộ phá nát.

Mặt khác, mỗi thần sắc, mỗi biểu hiện trên người Tô Trần Nhi đều biểu hiện qua ánh mắt. Rất nhiều thời điểm ta cũng không dám dụng tâm để ý miêu tả nàng. Bởi vì sợ sẽ mất đi sự “Lạnh lùng” kia. Hơn nữa nàng là người vô cùng tỉnh táo, càng tỉnh táo bao nhiêu thì trong nhiều trường hợp lại càng đau lòng bấy nhiêu.

Mọi người đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá nhân vật Tô Trần Nhi, mong rằng các đọc giả có thể cảm nhận bằng tình cảm và trái tim của mình…

Editor: Hôm nay cúp điện từ 8h tới 5h mới có, bực mình gì đâu luôn, có một ngày chủ nhật mà mình không được ở nhà phải đi tránh nóng, hôm nay chỉ có một chương này thôi. Chúc mọi người cuối tuần hạnh phúc!

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI