Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 80. BÍ MẬT CỦA BẠCH UYÊN (NĂM)

0
18

Chương 80 – Bí mật của Bạch Uyên (Năm)

Chỉ cách hai tầng lầu, nhưng lúc này đối với Hoa Dĩ Mạt mà nói sao quá xa cách.

Chỉ trong quãng đường ngắn ngủi cũng đủ làm cho lòng Hoa Dĩ Mạt chồng chất bất an, trong ngực có gì đó khó chịu. Bước nhanh như gió, lòng nóng như lửa đốt. Có một chút hối hận dâng lên, nghẹn tại yết hầu, phun không ra, nuốt không được, vướng lại vô cùng khó chịu.

Mình không nên đem nàng giao cho người khác. Mặc kệ là ai, cũng không thể tin tưởng được. Chỉ có bản thân mình mới có khả năng chăm sóc tốt cho nàng.

Không có mình và Bạch Uyên bảo vệ, rời đi đã hơn một canh giờ, nàng rốt cuộc…… thế nào rồi?

Trong đầu Hoa Dĩ Mạt hiện lên vô số loại khả năng. Tốt có, xấu có, trong thời gian ngắn mà đã dâng lên như thủy triều.

Nhưng mà, tuy Hoa Dĩ Mạt đã tưởng tượng ra vô số khả năng, nhưng khi nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì vẫn có chút không kịp chuẩn bị.

Đột nhiên Hoa Dĩ Mạt đứng lại, thần sắc có một chút hoảng hốt. Nhìn nam tử áo lam ôm Tô Trần Nhi trong lòng, ngực giống như bị hung hăng đánh một quyền, một trận đau đớn nhanh chóng truyền đến.

Đáy mắt bất an cùng lo âu rút đi, chỉ còn lại bão táp âm thầm lắng đọng lại, trong lòng cuồn cuộn sóng triều.

Tô Trần Nhi mơ hồ cảm nhận được tầm mắt Hoa Dĩ Mạt, theo bản năng giương mắt nhìn lên.

Thân ảnh Hoa Dĩ Mạt trên cầu thang phản xạ trong mắt nàng.

Cả người đang kiềm chế, cũng giống như đang chịu đựng áp lực trước một cơn gió. Rõ ràng có thể cảm nhận được.

Trong lòng Tô Trần Nhi nhanh chóng hiện lên một tia bất an. Nhưng mà vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước, nàng nhẹ nhàng đẩy nam tử đang ôm ra.

Đáy mắt Lam đường chủ hiện lên một tia lưu luyến, nhưng cũng không ngăn cản. Nhìn theo tầm mắt Tô Trần Nhi, cũng thấy được Hoa Dĩ Mạt.

“Lam Đường chủ, ba lần bảy lượt ngươi bảo vệ cho nữ tử này là có ý gì? Nếu như Lâu chủ trách tội, phải bị tội gì ngươi có biết không?”. Phó Lâu chủ một thân trường bào màu lục bình tĩnh nói.

Lam Đường chủ xoay người nhìn Phó Lâu chủ, thanh âm ôn hòa như trước: “Tại hạ cam nguyện Lâu chủ trách phạt.”.

Phó Lâu chủ chưa kịp nói tiếp thì bên tai đã có một tiếng pháo hoa vang lên, thần sắc dao động, hắn biết Lâu chủ đã lấy được thứ mình muốn, xoay người hướng Lam Đường chủ liếc mắt: “Tín hiệu xuất hiện. Đến lúc phải đi.”.

Nói xong, dẫn đầu chạy xuống lầu.

Hoàng Tứ một bên đang đỡ Nhị Phương bị hôn mê, đứng lên muốn đuổi theo, cước bộ dừng một chút, toàn thân yếu ớt phun ra một ngụm máu. Chỉ có thể oán hận nhìn đối phương biến mất ở cầu thang.

Lam Đường chủ biết không thể ở lâu, lại nhìn về phía Tô Trần Nhi: “Trần Nhi cô nương, ngươi…… bảo trọng.”.

Tô Trần Nhi không gật đầu, cũng không lắc đầu. Chỉ lẳng lặng đứng yên ở đó.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI