Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 44 + 45

0
105

Chương 44 – Không khoan nhượng (Bốn)

“Trần Nhi không muốngiải thích chút gì sao?”. Ngón tay Hoa Dĩ Mạt nhẹ nhàng chạm vào dấu rănglưu lại trên cổ Tô Trần Nhi, chậm rãi vuốt ve, “Chuyện vừa rồi …… Thật cóchút không ổn.”.

“Ngươi muốn nghe sao?”.Thân thể Tô Trần Nhi có chút cứng ngắc, nhưng vẫn lên tiếng.

Ngón tay Hoa Dĩ Mạthơi dừng một chút, mở miệng nói: “Tại sao không?”.

Tô Trần Nhi hơi chaumày, suy nghĩ một chút, mới bắt đầu giải thích: “Hắn lại đây tìm ta, muốn dẫnta đi. Ta đã đáp ứng với ngươi, sẽ ở lại. Những câu nói chuyện viếttrên giấy là do không muốn đánh thức ngươi, ta không muốn nhìn thấy haingười các ngươi lại xảy ra tranh chấp. Không ngờ nhanh như vậy ngươi đãtới đây.”.

“Vậy…… Cái ôm kia, làthế nào?”. Hoa Dĩ Mạt nhớ tới cảnh tượng lúc vào cửa, trầm giọng nói.

“Ta cũng không hiểu.”.Tô Trần Nhi nhớ lại một màn kia, có chút chần chừ nói: “Hắn viết xong chữcuối, cước bộ bỗng nhiên lảo đảo, ta mới theo bản năng đứng dậy đỡ hắn. Sauđó…… Ngươi liền đi vào.”.

Không biết vì saolúc này trong đầu Hoa Dĩ Mạt bỗng nhiên hiện lên âm thanh ngoài cửa dẫnmình tới đây, trùng hợp này làm trong lòng nàng cảm thấy không thích hợpcho lắm, lúc này cũng không truy vấn nữa: “Vậy…… đáp án của bốn chữ kia,Trần Nhi nghĩ như thế nào?”.

Nói xong, Hoa Dĩ Mạt cầmtờ giấy, đưa đến trước mặt Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi trầm mặcnhìn giấy trắng mực đen, trong lòng có nhè nhẹ từng đợt từng đợt cảm xúc phứctạp, hỗn tạp trong đó là sự khó chịu, bất đắc dĩ, chua xót cùng với đau đớn.Liên miên không ngừng, dần dần tràn ra thành một mảnh đại dương mênh mông. Đồngtử tối đen dưới ánh nến trong trẻo như trước, sâu như bầu trời đêm vô tận.

Hoa Dĩ Mạt nhìn phảnứng của Tô Trần Nhi, ngực nhất thời cảm giác khó chịu, lời nói cũng mangtheo tia tức giận: “Như thế nào? Mới vừa rồi lãnh tình kiên quyết, giờ phút nàyliền hối hận sao? Trần Nhi đừng nói với ta là vì muốn giữ lại mạngsống cho hắn mà nhân nhượng như vậy để bảo toàn lợi ích?”.

Tô Trần Nhi nghe vậynâng lên tầm mắt, nhìn Hoa Dĩ Mạt, nói: “Những gì ta đã làm, đã đủ trả lờibốn chữ này. Đối với chúng ta như vậy đều tốt. Nguyên nhân như thế nào, đãkhông còn quan trọng. Ta đã hứa với ngươi, thì cũng không hối hận.”.

Hô hấp của Hoa Dĩ Mạtbị kiềm hãm, tiếp theo bỗng nhiên nàng bóp lấy cằm Tô Trần Nhi, thẳng đếntrên mặt đối phương hiện lên một tia đau đớn rất nhỏ, sau đó cười lạnh nói:”Trần Nhi nói như vậy, thì ra quả thật là chiều theo một cách miễn cưỡng?Đối với chúng ta đều tốt…… Trần Nhi hy sinh, cũng thật lớn. Nhưng mà, tốt nhấtngươi đừng quên, ngươi vừa hứa hẹn cái gì!”.

“Ta biết.”. Tô Trần Nhitận lực xem nhẹ đau đớn dưới cằm, mở miệng nói.

“Biết thì tốt!”. Nóixong, Hoa Dĩ Mạt mới một lần nữa thu hồi tay phải, oán hận nhìn tờ giấy trêntay trái, chậm rãi vò thành một đoàn, sau đó xé nhỏ thành từng mảnhvụn.”Khụ khụ……”. Tô TrầnNhi thoát khỏi bàn tay Hoa Dĩ Mạt, bỗng nhiên nghiêng đầu ho khan.

Da thịt tái nhợt, nàngho khan đến nỗi lông mi cũng hơi run rẫy. Nhìn cảnh tượng nữ tử trướcmặt, Hoa Dĩ Mạt cảm giác nàng giống như một đóa sen trắng vừa nở rộ,trắng noãn xinh đẹp, lại yếu ớt giống như chỉ nhẹ nhàng chạm vào liền có thểbẻ gẫy.

Khi Tô Trần Nhi ngẩng đầulên là lúc, ánh mắt nàng trấn định như thành lũy không thể phá tan.

Bởi vậy, thần sắc HoaDĩ Mạt hơi vừa động, rốt cuộc không nói gì, chỉ liếc mắt Tô Trần Nhi, hừ lạnhmột tiếng, liền phủi áo rời khỏi phòng.

Tô Trần Nhi nhìn cửaphòng mình lại bị mở ra, rồi đóng lại, nàng đứng bên trong, ngơ ngác hồilâu.

Gió đêm phất qua quầnáo màu xanh nhạt, tay áo tung bay. Tấm lưng kia, dưới ánh trăng chiếu rọi mangtheo chút cô đơn. Thần sắc ấy, vẫn lặng im như trước. Hạ mi mắt, che dấu đicảm xúc của bản thân, chỉ có lòng bàn tay trắng nõn chứa đầy vết xanhtím, chuyện phát sinh trong đêm nay chỉ trầm mặc không thể nói ra điềugì.

Sáng sớm ngày hômsau, Phong Nhất Khiếu liền bị Phong Khải gọi tỉnh lại.

Sắc mặt Phong NhấtKhiếu có chút không tốt, một bên mặc quần áo một bên hỏi Phong Khải phía sau:”Ngươi mới vừa nói Nam Uyển có không ít động tĩnh, tại sao có thể như vậy? Khôngphải ta đã cho ngươi sắp xếp hai nhóm người kia cách xa nhau sau?”.

Ngữ khí Phong Khải cóchút tự trách: “Hình như là Nguyễn Quân Viêm trùng hợp gặp được A Nô đi theoQuỷ Y, mới một đường theo tới Nam Uyển. Ta cũng hỏi thăm mới biết được hôm quavào ban ngày họ đã có một ít xung đột, nhưng mà sau đó có đại tiểu thưtham gia mới có thể may mắn thoát khỏi. Không ngờ Nguyễn Quân Viêm không camlòng, ban đêm lại lẻn vào phòng Tô Trần Nhi, còn bị Hoa Dĩ Mạt thấy được……”.

Phong Nhất Khiếu nghe vậy,gắt gao nhíu mi: “Nguyễn Quân Viêm này cũng quá càn quấy! Hắn là đối thủcủa Hoa Dĩ Mạt sao? Cũng may không xảy ra tai nạn chết người…… Ngày maichính là đại hôn của Vũ Nhi, nếu xảy ra chuyện không phải càng thêm phiềnsao! Hiện tại thế nào ?”.

“Nguyễn Quân Viêm bịthương ở chân, không thể xuống giường. Nguyễn Bảo chủ…… giận đến không chịu được.”.Phong Khải bẩm báo chi tiết.

Bảochủ: Người đứng đầu một phủ.

Phong Nhất Khiếu đeoxong đai lưng, nghe được Phong Khải nói liền suy nghĩ một phen, bỗng nhiênnghĩ đến chuyện gì, quay đầu nói: “Không phải hai ngày trước Dịch công tửđã đến rồi sao. Như vậy, ngươi nhanh đi mời Dịch Viễn, làm phiền hắn tớixem thương thế cho Nguyễn Quân Viêm, ta đi Nam Uyển trấn an Nguyễn Thiên Ưngtrước.”.

“Dạ, trang chủ.”. PhongKhải biết sự tình khẩn cấp, phụng mệnh liền đi ra ngoài.

Phong Nhất Khiếu thởdài, rất nhanh liền mặc xong y phục, cũng bước nhanh hướng về phía Nam Uyển.

“Quỷ Y khinh người quáđáng! Viêm nhi, con cứ tịnh dưỡng cho tốt, cha giúp con làm chủ!”. NguyễnThiên Ưng thật vất vả tìm hiểu mới biết Nguyễn Quân Viêm là bị Hoa Dĩ Mạt đảthương, giận đến không chịu được, nhấc chân liền muốn đi tới Đông Uyển tìmngười tính sổ.”Cha! Cha bình tĩnh đi!”.Nguyễn Quân Viêm một mực giữ chặt góc áo Nguyễn Thiên Ưng, đau đầu nói: “Chatính tới đó như thế nào? Giết nàng? Ngày mai là ngày đại hôn của Phong Vũcô nương!”.

“Thì sao? Ta sẽ đemngười ra khỏi Phong Thu sơn trang! Chẳng lẽ cứ để cho nàng nghĩ ngườicủa phủ Nguyễn gia chúng ta dễ bị khi dễ như vậy?”. Nguyễn Thiên Ưngnghiến răng nghiến lợi nói: “Bắt nghĩa nữ của ta, làm con trai độc nhất củata bị thương, hôm nay nếu nàng đã ra khỏi Quỷ Y Quật, vừa lúc, để ta tớilấy mạng nàng!”.

“Thiên Ưng, việc nàychúng ta có thể bàn bạc kỹ hơn, không vội ở đây tức giận.”. Phong Như mộtbên mở miệng khuyên nhủ, “Dù sao chúng ta đều là khách được mời đến tham gia hônsự của Phong Vũ, đừng để Phong Thu sơn trang khó xử.”.

“Viêm Nhi bị thương chẳnglẽ không làm chúng ta khó xử sao?”. Nguyễn Thiên Ưng oán hận nói.

“Nguyễn huynh bớt giận.”.Một thanh âm hùng hồn cao giọng truyền đến.

Mấy người NguyễnThiên Ưng ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Phong Nhất Khiếu đẩy cửa mà vào.

“Phong trang chủ.”.Sắc mặt Nguyễn Thiên Ưng có chút khó coi, “Phong trang chủ tới vừa lúc, Nguyễnmỗ ta đang muốn lãnh giáo một đạo lý.”.

Phong Nhất Khiếu nhìnNguyễn Quân Viêm trên giường, ôn hòa cười cười, quay đầu nhìn về phía NguyễnThiên Ưng: “Nguyễn huynh muốn nói chuyện lệnh công tử bị thương?”.

“Không sai.”. NguyễnThiên Ưng trầm giọng nói: “Người của Nguyễn gia ta bị người ở Phong Thusơn trang gây thương tích, kinh mạch trên đùi con trai ta có dấu hiệu bịtổn thương. Bên ta tính đi tìm người kia, muốn đòi lại công bằng.”.

Phong Nhất Khiếu vỗ vỗ bảvai Nguyễn Thiên Ưng, hòa hoãn nói: “Nguyễn huynh đừng vội, chuyện của tiểubối trong lúc đó, ta sắp xếp, không khỏi có chút không ổn. Huống chi việc nàythật khó giải quyết, hắc bạch khó phân biệt, hai vãn bối đều có trách nhiệm.”.

“Đều có trách nhiệm? Ýcủa Phong trang chủ là muốn bảo vệ cho Quỷ Y?”. Nguyễn Thiên Ưng nhíu màynói.

Phong Nhất Khiếu khoáttay: “Nguyễn huynh nói sai rồi. Ta nghe nói nguyên nhân xảy ra xung đột làdo công tử nửa đêm xông vào phòng Tô cô nương. Huynh không cảm thấy hànhvi này có chút thất lễ sao?”.

Sắc mặt Nguyễn ThiênƯng có chút tức giận: “Trần Nhi là nghĩa nữ của ta, là vị hôn thê củaViêm nhi. Vào phòng Trần Nhi, thì liên quan gì đến Quỷ Y!”.

Phong Nhất Khiếu trầm ngâm,sau đó mở miệng nói: “Nguyễn huynh, hành vi của Quỷ Y tuy không làm mọingười chấp nhận, nhưng cũng đã có quy tắc từ trước đến giờ. Làm nghềy cứu người, vốn là ngươi tình ta nguyện, tuy là điều kiện có chút quá đáng,như mà đương sự đã cam tâm tình nguyện, chẳng trách người khác xen vào. Lệnhcông tử đã được Quỷ Y cứu, Tô cô nương cũng hứa hẹn trao đổi trở thànhngười của Quỷ Y, nếu muốn mang người về, sợ là không ổn. Như vậy, tình huốngban đêm xông vào phòng của lệnh công tử, Quỷ Y ra tay cũng là có lý.”.

Nguyễn Thiên Ưng nghe vậyngẩn ra, có chút không thể nói rõ, sắc mặt càng khó coi. Dừng một chút, hừ mộttiếng, nói: “Phong trang chủ nói những lời này, còn nói không phải che chở QuỷY? Chiếu theo Phong trang chủ nói, thật ra là do chúng ta không đúng? Là ngườiNguyễn Gia Bảo ta bội bạc, hay là kẻ qua cầu rút ván?”.”Ta cũng không nói nhưvậy.”. Phong Nhất Khiếu hơi nhíu mi lại, “Phu nhân Phong Như cùng là ngườicủa dòng họ Phong gia chúng ta, vẫn là người của Phong gia ta. Phủ NguyễnGia coi như là là thân thiết với Phong gia, tại sao ta phải bảo vệngười khác mà làm khó các ngươi? Nhưng mà đại hôn của ái nữ sắp tới, tathân là phụ thân cũng không mong muốn sẽ có chuyện không vui xảy ratrong lúc này. Người của phủ Nguyễn gia cùng Quỷ Y đấu đá, Phong Thu sơntrang ta cũng không muốn tham gia, nhưng mà lúc này, nhất định không thểphát sinh chuyện gì. Mong rằng Nguyễn huynh rộng lượng.”.

“Thiên Ưng, Phong trangchủ nói cũng có đạo lý. Ta cũng đau lòng Viêm nhi, nhưng mà đối phó Quỷ Y,cũng không cần gấp ở đây.”. Phong Như một bên như hát đệm, “Không bằng chờsự tình hiểu rõ, Quỷ Y rời khỏi Phong Thu sơn trang rồi mới quyết định sau?”.

Nguyễn Thiên Ưng nghexong hai người nói, trong lòng hiểu được Phong Nhất Khiếu nói cũng có lý, đànhphải kiềm chế tức giận trong ngực, không lên tiếng.

“Dịch công tử, mời bênnày.”. Cửa truyền đến tiếng của Phong Khải.

Ngay sau đó, hai thân ảnhcất bước đi vào.

“Dịch Viễn?”. Thầnsắc Phong Thiến có chút kinh ngạc.

Dịch Viễn một thân mặctrường bào màu xanh, có vẻ cả người càng phát ra tư thế oai hùng hiên ngang.Hắn đi theo Phong Khải vào cửa. Nghe được thanh âm Phong Thiến, mỉm cười nhìnphía nàng, hơi hơi gật đầu, xem như chào hỏi.

“Dịch công tử, tới vừa đúnglúc.”. Phong Nhất Khiếu tiếp đón Dịch Viễn một tiếng, không quên hướng NguyễnThiên Ưng giải thích, “Dịch công tử chính là đệ tử của Diệu Thủ Hồi Xuân màgiang hồ nói. Trước kia từng ra tay giúp đỡ Phong gia, bởi vậy cũng đượcmời đến tham dự hôn sự của Vũ nhi. Nghe nói Dịch công tử cũng từnggiúp Nguyễn công tử giải độc, nói vậy chư vị cũng quen biết. Lần này nghe nóiNguyễn công tử bị thương, ta liền phái Phong Khải tìm người đến đây trị liệucho Nguyễn công tử.”. Dừng một chút, Phong Nhất Khiếu hướng Dịch Viễn nói: “Làmphiền Dịch công tử .”.

Dịch Viễn hiền lành cười,lắc lắc đầu: “Phong trang chủ khách khí. Cứu sống người chính là trách nhiệm củata, không cần nói lời cảm tạ. Huống chi tại hạ cùng phủ Nguyễn gia cũng coinhư hữu duyên.”.

Nói xong, Dịch Viễn đitới bên giường, ngồi ở mép giường, cầm lấy tay của Nguyễn Quân Viêm bắt mạch.

Mọi người nhất thời đềuan tĩnh lại, nhìn chăm chú vào hai người.

Dịch Viễn dời ngóntay đang ấn cổ tay Nguyễn Quân Viên, phóng tới trên đùi hắn, đè trên mấy chỗhuyệt vị, nhìn Nguyễn Quân Viêm nói: “Nguyễn công tử cảm giác như thế nào?”.

Nguyễn Quân Viêm lắc lắcđầu: “Không có cảm giác.”.

Dịch Viễn trầm ngâm mộtphen, sau đó thu hồi tay, thẳng người đứng lên.

“Dịch công tử, thếnào?”. Nguyễn Thiên Ưng liền hỏi.

Dịch Viễn lắc đầu, thởdài: “Người ra tay rất tàn nhẫn độc ác, ba huyệt vị trên đùi phảicủa Nguyễn công tử đều bị phá hủy, chân khí nhiễu loạn rất nhiều, tình huốngthật không tốt. Nếu tiếp tục duy trỳ, sợ là phải phế đi.”.

Nguyễn Thiên Ưng nghe vậymặt tối sầm.

“Dịch công tử có thể cóbiện pháp gì không?”. Vẻ mặt Phong Thiến lo lắng.

Dịch Viễn trầm ngâm, sauđó mới nói: “Ta sẽ kê chút thuốc giúp Nguyễn công tử chữa trị kinh mạchhoại tử trước. Nhưng mà nếu muốn khôi phục như lúc ban đầu, sợ là phải đợimột đoạn thời gian dài.”.

“Một đoạn thời gian……Là mất bao lâu?”.

“Ngắn thì nửa năm, lâuthì……”. Dịch Viễn đột nhiên dừng câu nói, chuyển sang chuyện khác, “Hết thảyphải xem bản thân Nguyễn công tử. Nếu mỗi ngày kiên trì dùng chân khí vậnchuyển ba kinh mạch, hồi phục sẽ nhanh hơn.”.

Tuy là như thế, thần sắctrên mặt mọi người vẫn còn vô cùng không thoải mái.

Trong lòng Phong NhấtKhiếu thở dài, nhưng cũng hết cách.

“Phong trang chủ, lầnnày ta nể mặt ngươi, tạm thời không so đo với Quỷ Y. Hết thảy, chờ đại hôn hếtthúc rồi nói sau.”. Nguyễn Thiên Ưng bỗng nhiên mở miệng, nhìn Phong Nhất Khiếutrầm giọng nói.

Thần sắc Phong NhấtKhiếu thả lỏng, gật gật đầu: “Đa tạ Nguyễn huynh thông cảm.”.

Chương 45 – Không khoan nhượng (Năm)

Vừa đến thời gian ăn điểm tâm sáng, Phong Vũ liền đến gõ cửa phòng mấy người Hoa Dĩ Mạt. Tiểu Đào vốn muốn thay Phong Vũ đi qua gọi, dù sao thì thân thể của tiểu thư cũng không tốt lắm, thời tiết sáng sớm lại rất lạnh. Nhưng mà Phong Vũ vẫn rất kiên trì tự mình đi. Thứ nhất, vì khó có khi nào Hoa Dĩ Mạt đến chơi, nàng muốn làm tròn vai trò của một người chủ nhà; Thứ hai, chuyện bên Nam Uyển, tất nhiên nàng cũng có nghe nói đến, cho nên cũng có chút lo lắng cho mọi người.

Khi nghe nói đến việc đó, Phong Vũ cũng có chút kinh ngạc, không ngờ hai bên lại xảy ra tranh chấp như vậy. Đứng ở góc độ cá nhân mà nói, tất nhiên nàng sẽ giúp đỡ Hoa Dĩ Mạt nhiều hơn, cho nên nàng mới không đi qua an ủi người của Nguyễn gia. Phong Vũ tin cha nàng sẽ xử lý tốt hết thảy những chuyện này, huống chi nhờ vào sự kiện kia mà nàng mới biết cha mình không hề làm khó Hoa Dĩ Mạt, điều này làm cho nàng yên tâm rất nhiều.

A Nô là người chải đầu rửa mặt xong đầu tiên, vừa đi ra thì ngẩng đầu lên liền gặp Phong Vũ đứng trong viện mỉm cười với mình, nàng liền đáp lại bằng một nụ cười thật rạng rỡ, giọng lảnh lót tiếp đón: “Buổi sáng tốt lành.”.

“Buổi sáng tốt lành, A Nô cô nương.”. Phong Vũ gật gật đầu, ý cười ôn nhu hàm chứa bên môi.

Tâm trạng A Nô cũng không tệ, chân nhảy nhót đi tới cạnh Phong Vũ, nhìn hai cánh cửa đóng chặt như trước, lẩm bẩm: “Chủ nhân và Tô cô nương vẫn chưa đi ra nữa.”.

Tiếng nói vừa dứt, hai cánh cửa một trước một sau mở ra.

Hoa Dĩ Mạt theo bản năng nghiêng đầu nhìn căn phòng cách vách, Tô Trần Nhi mở cửa phòng đi ra từng bước, vừa lúc nhìn vào ánh mắt sáng ngời của đối phương.

Hành động của Tô Trần Nhi giống như chưa hề phát sinh chuyện gì, hướng Hoa Dĩ Mạt gật gật chào hỏi. Thật ra Hoa Dĩ Mạt có chút chột dạ, tầm mắt dừng trên dấu răng hiện ra trên cổ Tô Trần Nhi, tối hôm qua một đêm náo loạn bỗng nhiên thành như không có chuyện gì, khóe môi cũng có một chút độ cong: “Buổi sáng tốt lành, Trần Nhi.”.

“Chủ nhân, Tô cô nương, mau tới đây.”. A Nô nhìn thấy hai người đi ra, vội vàng hướng các nàng ngoắc tay.

Lúc này Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi mới đi tới bên cạnh Phong Vũ cùng A Nô.

Tầm mắt Phong Vũ rất nhanh rơi vào trên cổ Tô Trần Nhi, đáy mắt cực nhanh hiện lên một tia kinh ngạc. Nàng liếc liếc mắt Hoa Dĩ Mạt, nhìn thấy đối phương một bộ thản nhiên không hề quan tâm, có chút không giống như tối hôm qua vừa cùng người khác tranh chấp.

“A, Tô cô nương! Điểm hồng hồng trên cổ ngươi là cái gì vậy?”. Bỗng nhiên A Nô kêu lên, không dám tin, chỉ vào dấu răng hồng nhạt trên cổ Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi nghe được lời của A Nô, lấy tay sờ sờ cổ, vuốt mái tóc đến phía trước, nhẹ nhàng che đi dấu răng nhàn nhạt kia, thản nhiên nói: “Tối hôm qua bị muỗi cắn.”.

“Muỗi? Không phải đã vào thu từ lâu rồi sao? Tại sao lại……”. A Nô đang nói, cảm giác bên cạnh có một tầm mắt lạnh lùng đang chiếu tới, khóe mắt liếc qua chủ nhân đang dùng ánh mắt như cười như không nhìn mình, nhất thời im miệng.

“A Nô, ngươi đói rồi đúng không?”. Hoa Dĩ Mạt nhẹ nhàng hỏi.

A Nô chỉ cảm thấy cả người run lên, không ngừng gật đầu liên tục.

“Đói, thì không nên mở miệng, chừa chút hơi sức đi.”. Hoa Dĩ Mạt tiếp tục nói.

Trong lòng A Nô nghi ngờ, không hiểu vì sao chủ nhân không cho nàng hỏi về vấn đề con muỗi kia nữa, nhưng mà nhìn bộ dạng của nhân…… Vẫn là quên đi, lỡ như bị phạt không cho ăn sáng, sợ là mất nhiều hơn được. Nhưng mà……tầm mắt A Nô lại dừng trên người Tô Trần Nhi.

Vẫn cảm thấy có gì đó là lạ.

Tuy nói chỉ là một bữa điểm tâm sáng, nhưng cũng vô cùng phong phú.

Tâm trạng A Nô lúc này chỉ đặt trên mấy món ăn, tối hôm qua vừa cảm giác bụng nặng nề, tỉnh lại thì liền đói. Mới vừa ngồi xuống, thì cầm lấy chiếc đũa bắt đầu ăn.

“A Nô cô nương, đồ ăn có vừa miệng không?”. Phong Vũ mỉm cười hỏi.

“Ngon, so với Vinh Tuyết Cung thì ngon hơn nhiều.”. A Nô vừa lòng nói.

Phong Vũ cười cười, quay đầu hướng Hoa Dĩ Mạt nói: “Đợi lát nữa dùng xong bữa ta phải đi chuẩn bị chút chuyện ngày mai, nếu Tiểu Mạt cảm thấy nhàm chán, có thể tùy tiện đi dạo. Ta nhớ rõ Tiểu Mạt ngươi rất thích một mình chạy ra sau núi, đã qua sáu năm, phong cảnh cũng vẫn như trước, không tệ. Tiểu Mạt còn nhớ rõ đường không? Có thể mang Tô cô nương và A Nô cô nương đi tham quan.”.

“Được.”. Hoa Dĩ Mạt gật đầu, xem như đồng ý .

“Chuyện tối hôm qua, ta đã nghe nói.”. Phong Vũ bỗng nhiên nhắc tới chuyện của Nguyễn Quân Viêm, làm Hoa Dĩ Mạt liền ngẩng đầu lên.

Thần sắc Phong Vũ có chút lo lắng, tiếp tục nói: “Trên giang hồ, phủ Nguyễn gia coi như cũng có chổ đứng, ta biết Tiểu Mạt từ trước đến nay vẫn không thích người giang hồ. Nhưng mà dù sao việc này cũng rất khó giải quyết. Tính tình Nguyễn Quân Viêm ôn hòa, làm người trượng nghĩa, cũng không đáng lo. Sợ là Nguyễn Thiên Ưng không chịu dừng tay. Gừng càng già càng cay, Nguyễn Thiên Ưng có thể làm cho phủ Nguyễn gia lớn mạnh, có hơn một ngàn đệ tử như hôm nay, quả là không thể xem thường. Huống chi tính tình Nguyễn Thiên Ưng rất nóng nảy, lại bao che khuyết điểm. Tiểu Mạt ngươi ở Phong Thu sơn trang thì không sao, ta sợ là ra khỏi sơn trang, sẽ gặp phải sự chống đối của hắn. Hơn nữa……”. Phong Vũ nhìn Tô Trần Nhi đang trầm mặc, “Ngày xưa, chuyện của Tô đại hiệp, hôm nay là chuyện của Tô cô nương, Nguyễn Gia nợ ân tình Tô gia quá nặng, những chuyện này sớm đã truyền khắp giang hồ, đối với thanh danh của Nguyễn gia cực kỳ bất lợi, ta lo là Nguyễn Thiên Ưng sẽ không chịu để yên.”.

“Vậy thì cứ để cho bọn họ nợ tiếp tục đi.”. Hoa Dĩ Mạt khinh thường cười cười, “Không để yên sao? Vậy thì cứ để hắn tới.”.

Phong Vũ nghe Hoa Dĩ Mạt nói như vậy, có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu: “Tiểu Mạt, như vậy không phải chuyện tốt.”.

“Để ta tới nói chuyện với bọn họ.”. Tô Trần Nhi bỗng nhiên mở miệng, “Bây giờ ở Phong Thu sơn trang, mọi người sẽ bình an không gặp chuyện gì. Thừa dịp này, đem chuyện nói rõ ràng thì hơn.”.

“Ta không đồng ý.”. Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, quay đầu nhìn về phía Tô Trần Nhi, có chút bá đạo cự tuyệt.

“Hoa Dĩ Mạt, chẳng lẽ ngươi cứ hy vọng vướng mắc này cứ tiếp tục mãi sao?”. Tô Trần Nhi kiên nhẫn giải thích.

“Vậy cũng không phai. Ta biết, người của Nguyễn gia không đơn giản như vậy, nếu như bọn họ cố ý giữ ngươi lại, thì ngươi làm sao?”.

“Tốt lắm, trước hết các ngươi đừng cãi nhau. Như vậy đi Tiểu Mạt, khi hôn sự ngày mai kết thúc, ngươi cứ ở lại đây mấy ngày. Ta sẽ nghĩ cách.”. Phong Vũ bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

“Chuyến đi lần này, ta còn có việc phải làm, không thể dây dưa nữa.”. Hoa Dĩ Mạt có chút lơ đễnh, “Ngươi cứ làm tân nương tử xinh đẹp của ngươi đi, lo nhiều như vậy không tốt cho thân thể. Chỉ một phủ Nguyễn gia không làm gì được ta đâu.”.

Phong Vũ nghe vậy, định mở miệng khuyên, bỗng nhiên cổ họng ngứa ngáy, vội vàng lấy khăn che miệng ho khan.

Hoa Dĩ Mạt nhướng mày, mũi ngửi được một mùi máu nhàn nhạt, dừng một chút, giống như nghĩ tới chuyện gì, liền nhìn phía chiếc khăn trong tay Phong Vũ.

Phong Vũ ho xong, muốn đem khăn cất vào, Hoa Dĩ Mạt đã vươn tay đoạt lấy khăn trong tay nàng, cầm một góc lên nhìn.

Một vệt máu màu đỏ tươi trên khăn gấm màu xanh nhạt.

Sắc mặt Hoa Dĩ Mạt vô cùng khó coi, liền cầm cổ tay Phong Vũ đặt lên trên bàn.

Phong Vũ khe khẽ thở dài, nhưng vẫn không né tránh.

Hoa Dĩ Mạt tinh tế bắt mạch, sắc mặt càng đông cứng.

Một lát sau, Hoa Dĩ Mạt mới thu tay về, nhìn vào Phong Vũ.

“Khi nào thì bị như vậy?”.

“Hai năm trước.”. Phong Vũ vừa nói vừa kéo ống tay áo ngay ngắn lại.

“Tại sao không nói cho ta biết?”. Hoa Dĩ Mạt nhíu mày nói.

“Ta vốn không muốn cho bất kỳ ai biết, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện.”. Phong Vũ thở dài nói: “Bởi vì ta bệnh nên cha mới cố ý đi tìm ngươi đến, ta không lay chuyển được ông ấy, cho nên mới không ngăn cản. Kỳ thật cha không biết, ta đã sớm nhìn rõ tình huống của mình. Nhưng mà……”. Phong Vũ ngẩng đầu, nhìn về phía Hoa Dĩ Mạt, thần sắc chân thật nói: “Tiểu Mạt, ta muốn được mọi người chúc phúc, mà không phải bị ngăn cản.”.

“Ngươi có biết, ngươi không nên thành thân?”. Hoa Dĩ Mạt nhíu mày, khuôn mặt có chút phức tạp.

Phong Vũ trấn an hướng Hoa Dĩ Mạt cười cười: “Ta biết. Hai năm trước…… thân thể ta yếu đi rất nhiều, cha đã tìm rất nhiều đại phu, nhưng đều hết cách. Cho đến một năm trước, ta gặp được một thầy tướng số ở Lâm Thạch Thành, hắn nói với ta. Hắn nói …… vợ quá cố của hắn cũng bệnh như ta. Khi đó ta mới biết được có chút chuyện đối với bản thân là một điều xa xỉ. Nhưng mà, không đành lòng buông tay thôi.”. Dừng một chút, Phong Vũ có chút phiền muộn nói, “Năm đó, có lẽ mẹ cũng luyến tiếc, mới dứt khoát gả cho cha ta, sau đó…… Gian khổ sinh hạ ta, bản thân liền qua đời..”.

“Vậy…… Cha ngươi không biết sao?”. Hoa Dĩ Mạt nghe vậy liền hỏi.

Phong Vũ lắc lắc đầu: “Nếu như cha biết, sẽ không đồng ý cho ta thành thân với Lăng Già. Hơn nữa, chuyện của mẹ…… làm ông ấy cũng tự trách.”.

“Ngươi không thể gả.”. Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt ngưng trọng, lời nói cứng rắng,”Ta cũng không đồng ý để ngươi thành thân.”.

“Tiểu Mạt.”. Thần sắc Phong Vũ ôn nhu, ánh mắt lại kiên định, “Ta biết ngươi muốn tốt cho ta, thân thể của ta, cũng không thích hợp lập gia đình sinh con. Nhưng mà ngươi cũng biết, ta sống cũng không được bao lâu nữa, ta không muốn…… nuối tiếc chuyện gì hết. Nếu như ta sớm biết như vậy, ta hứa sẽ không nảy sinh tình cảm, làm lòng dạ vô cùng phiền não. Nhưng mà vận mệnh đã an bài ta quen biết Lăng Già rồi yêu nhau, ta cũng chỉ có thể làm theo tình cảm của mình. Nay…… Buông tay đã quá trễ, quá khó khăn.”.

Hoa Dĩ  Mạt nghe vậy, nhất thời trầm mặc không nói.

“Tiểu Mạt, ta hy vọng ngươi có thể giữ bí mật. Nếu như…… Cha tìm ngươi chữa bệnh cho ta, thì cứ tùy ý kê chút thuốc bổ là được, không cần nói ra sự thật với ông ấy.” Phong Vũ nhẹ nhàng nói.

Hoa Dĩ Mạt nhìn Phong Vũ, gương mặt bình tĩnh đột nhiên hỏi: “Ngươi sẽ có con sao?”.

Ánh mắt Phong Vũ hơi sáng lên, dừng một chút, sau đó gật đầu: “Ta cũng không nghĩ sẽ giấu ngươi. Ta biết nếu mình mang thai sẽ rất mạo hiểm, nhưng mà để lại một đứa nhỏ, cũng coi như ta để lại một nỗi nhớ cho hắn.”.

“Ngươi! Ngươi cần gì phải tự làm khó mình như vậy!”. Hoa Dĩ Mạt vỗ bàn, nhanh chóng đứng lên, sắc mặt trầm trọng bỏ lại một câu, sau đó liền ra ngoài.

A Nô đang gắp cọng rau, không ngờ cái bàn bỗng nhiên chấn động, làm nàng giật mình để rơi đồ ăn xuống bàn. A Nô ngẩng đầu, không hiểu rõ chuyện gì xảy ra, mờ mịt nhìn mọi người.

Phong Vũ thở dài, nhìn phía Tô Trần Nhi: “Tô cô nương, nói ra chuyện này, cũng có chúc bất đắc dĩ. Mong rằng Tô cô nương giúp ta giữ bí mật.”.

“Được.”. Tô Trần Nhi gật đầu.

“Thật ra…… Tiểu Mạt là đứa nhỏ tốt bụng.”. Bỗng nhiên Phong Vũ nói, “Ta không biết nàng đã xảy ra chuyện gì. Sáu năm trước gặp được nàng, nàng chỉ là một tiểu hài tử, cả người đẫm máu nằm trên đường, vết thương cũ mới khắp cả người, nhìn thấy liền làm cho người ta đau lòng. Bây giờ nàng như vậy, cũng không phải thật sự là người xấu xa. Tô cô nương ở bên cạnh Tiểu Mạt, nếu như có khó khăn, chỉ hy vọng cô nương có thể thông cảm nhiều một chút.”.

Tô Trần Nhi gật gật đầu, vẫn chưa nói chuyện, bộ dạng đăm chiêu.

“Chủ nhân làm sao vậy, tại sao đột nhiên lại chạy ra ngoài?”. A Nô thấy hai người nói xong, mình nghe cũng không hiểu gì hết, nhịn không được liền mở miệng hỏi.

“A Nô cô nương không cần lo lắng.”. Phong Vũ trấn an, nhíu nhíu mày, thần sắc có chút bất đắc dĩ, trù trừ nói: “Tiểu Mạt bên kia……”.

Lới Phong Vũ lời còn chưa dứt, Tô Trần Nhi đã buông chiếc đũa trong tay, đứng lên, thản nhiên nói: “Các ngươi dùng bữa trước đi, ta đi xem nàng một chút.”.

“Vậy, làm phiền Tô cô nương.”. Phong Vũ cảm kích hướng Tô Trần Nhi mỉm cười.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiểu Trần Trần muốn đi khuyên ‘Người Không Được Tự Nhiên’ ~~~

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI