Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 34 + 35

0
108

Chương 34 – Tình cảm như sương mù (Bốn)

Khoảng cách giữa bọn họ chỉ cách vài bước, bởi vậy chỉ cần xông lên là mũi kiếm đã muốn xuất hiện trước mắt.

Hoa Dĩ Mạt phất tay một cái, trong chớp mắt đã mặc ngoại sam lại trên người, thấy thế liền rút lui từng bước, đồng thời cũng kéo Tô Trần Nhi ôm vào trong lòng, tránh khỏi hai kiếm hai bên. Bộ pháp dưới chân khởi động, tay phải chụp lấy thân kiếm, va chạm tạo tiếng vang ong ong.

Kẻ cầm kiếm là một nam tử trẻ tuổi, thanh kiếm chút nữa thì rời khỏi tay.

Thanh kiếm ban đầu đâm Tô Trần Nhi kiếm cũng chuyển hướng đâm về phía Hoa Dĩ Mạt. Người tấn công là một nữ tử hơn ba mươi tuổi, ra tay quyết đoán, thoạt nhìn không lưu tình chút nào. Đáy mắt Hoa Dĩ Mạt chợt lóe qua tia hung ác, hừ lạnh một tiếng, ôm lấy Tô Trần Nhi nghiêng người tránh đi, đồng thời cổ tay phải liền vung lên, chỉ bạc mang theo ngân châm liền bay về phía những người cầm kiếm.

Một thanh kiếm lại đột nhiên đâm tới từ bên hông, đánh trật hướng của ngân châm.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt đông cứng, nhìn nam tử trung niên đột nhiên xuất hiện, nhăn mi lại.

“Tiểu Ninh, ngươi đi giúp Thiên Nhi. Chổ này giao cho ta cùng Viên di được rồi.”. Nam tử trung niên quay đầu nói.

Nam tử vừa mới bắt đầu tập kích Hoa Dĩ Mạt nghe vậy nhanh chóng gật gật đầu, rời khỏi vòng chiến, bỏ lại một câu: “Thủy trưởng lão, Mộc trưởng lão các ngươi cẩn thận”, sau đó liền tiến về phía Phong Nhiễm.

Bên kia, A Nô đang đối diện Kim trưởng lão cùng Trì Hân Hân, ngay cả quần áo cũng chưa kịp mặc, liền bắt đầu nhảy lên, trong lòng ảo não thu hồi ngân châm và y phục nằm dưới đất vào trong tay, vừa định tiến vào vòng đấu thì lại bị hai người đối diện làm cho thối lui.

“Các ngươi không thể chờ ta mặc quần áo rồi tiếp tục đánh sao!”. A Nô thật sự chịu không nổi trên người lạnh lẽo nên nhấc lên một góc áo, phẫn nộ nói.

“Bớt nói lời dư thừa đi, xem kiếm ta đây!”. Trì Hân Hân từng thấy sư huynh đệ chết trong tay nữ tử này, trong lòng oán giận, tất nhiên không thèm để ý tới, nâng kiếm đâm về phía A Nô.

A Nô xoay người một cái, kiếm liền xẹt qua gò má.

Khi Trì Hân Hân vừ dứt lời là lúc mũi kiếm của Kim trưởng lão cũng đâm đến trước mặt A Nô. A Nô cố gắng tránh đi, quá nóng vội nên liền theo bản năng dùng tay ra chắn.

Chỉ nghe “A –” một tiếng, tiếng vải bị xé rách truyền vào tai A Nô. Một mũi kiếm đâm vào áo của A Nô, chỉ cách chút nữa là đâm tới chóp mũi nàng.

Kim trưởng lão đang muốn nâng kiếm tiếp tục tấn công thì âm thanh tức giận và xấu hổ của A Nô vang vọng trong toàn bộ miếu thờ.

“Ngươi là lão già không biết xấu hổ! Không cho mặc quần áo còn không tính, vậy mà còn làm hỏng áo lót A Nô!”.

Kim trưởng lão chỉ cảm thấy bên tai nổ vang một tiếng rống to, nghe vậy ngẩn ra, sắc mặt từ trắng biến hồng, từ hồng biến đen, quả nhiên là trăm hoa đua nở.A Nô nổi giận vì bị làm rách áo lót, thừa dịp Kim trưởng lão giật mình, phi thân một cái tới gần, giơ lên ống tay áo, trong miệng nói: “Ngươi xem đây, phá!”. Tay trái lại đột nhiên nâng lên, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, đánh về phía trước ngực Kim trưởng lão.

“Cẩn thận!”. Trì Hân Hân dùng kiếm đuổi theo A Nô. A Nô cũng không quay đầu lại, thay đổi tốc độ, nhắm về phía Kim trưởng lão. Trì Hân Hân thấy thế liền vội vàng ngừng lại.

Khoảng cách hai người quá gần, Kim trưởng lão không thể sử dụng kiếm, đành phải nâng tay đánh về phía bả vai A Nô, không nghĩ rằng đối phương sẽ xoay người lại, bàn tay liền hướng về phía ngực A Nô. Trong đầu Kim trưởng lão vang lên giọng nói A Nô mới vừa rồi la hét nhục nhã, bàn tay liền dừng lại, khí huyết thu ngược trở về, ngực liền khó chịu, khóe môi thấm ra một tia máu.

Còn A Nô thì đã lui vài bước về phía sau, ôm ngực, thần sắc lại tức giận: “Ngươi là lão già không biết xấu hổ! Vừa rồi ngươi muốn làm gì!”.

Đang nói chuyện, người cũng lui đến bàn thờ, ống tay áo vung lên, thu ngân châm lại vào hộp trong tay áo.

Kim trưởng lão cảm thấy trong lòng vô cùng ấm ức, rất nhanh ra tay, gương mặt sớm đen lại, tức giận đến nổi râu ria đều run lên: “Ngươi là đồ yêu nữ, hôm nay ta không giết ngươi, thì không thể nào hả giận!”.

A Nô không để ý tới Kim trưởng lão, cúi đầu đá đá nam tử cả người đẫm máu đang nằm cạnh bàn thờ, kêu một tiếng, giật nhẹ khóe miệng nói: “Nhớ phải trả ơn đó.”.

Lục Sam hướng A Nô cười cười, thanh âm suy yếu nói: “Không ngờ lại gây thêm phiền phức cho các ngươi.”.

A Nô bĩu môi, một lần nữa quay đầu nhìn hai người đang hướng về phía mình, hừ một tiếng, trên tay đã cầm hơn mười cây châm độc, sau đó hướng Kim trưởng lão cùng Trì Hân Hân phóng đi.

Chổ của Hoa Dĩ Mạt cũng không lạc quan gì.

Bách Hiểu Lâu vô tình đắc tội Thuật Môn, sau đó phái Huyền Tam đi thỉnh tội, cũng hứa hẹn một khi biết được tin tức Lục Sam thì lập tức đi báo lại cho Thuật Môn. Bởi vậy, khi ba ngày trước hành tung của Lục Sam bị thông báo lại cho Thuật Môn, thì ba vị trưởng lão liền xuất động, mục đích chém giết tên phản đồ này, đoạt lại Linh Lung Châu. Ba vị trưởng lão gồm có: Kim trưởng lão, Mộc trưởng lão và Thủy trưởng lão. Đang đối phó với Hoa Dĩ Mạt, chính là hai vị trưởng lão Thủy và Mộc.

Thủy trưởng lão và Mộc trưởng lão là vợ chồng gần mười năm, ăn ý mười phần, bởi vậy phối hợp giống như mây bay nước chảy, lưu loát sinh động vô cùng. Mặc dù thân pháp của Hoa Dĩ Mạt linh hoạt, di chuyển cũng không có vấn đề. Nhưng mà lúc này trong lòng còn có một Tô Trần Nhi, nên có chút cản trở. Một lúc sau, thân pháp liền trở nên chậm chạp.

Thủy trưởng lão thấy chân trái Hoa Dĩ Mạt có một khe hở, liền nâng tay đâm tới. Hoa Dĩ Mạt lui đến một bên tượng Phật, không thể tiếp tục lui nữa, chỉ bạc trong cổ tay run lên liền quấn trước mũi kiếm. Mộc trưởng lão thấy vũ khí bị Hoa Dĩ Mạt quấn lại, nhất thời tạm dừng không ra tay. Sau đó thấy Tô Trần Nhi đang được Hoa Dị Mạt bảo hộ, cho nên cố ý đánh lạc hướng, đâm về phía Tô Trần Nhi.Tất nhiên là Hoa Dĩ Mạt sẽ chú ý động tĩnh người trong lòng, nhưng cũng không ngờ rằng đối phương lại đổi phương hướng, vội vàng đem Tô Trần Nhi trong lòng đẩy ra phía sau, lạnh lùng nhìn Mộc trưởng lão liếc mắt một cái.

Thanh kiếm của Mộc trưởng lão đâm về phía trước rốt cuộc thành vô ích, thấy Tô Trần Nhi bị Hoa Dĩ Mạt đẩy về phía sau, mũi kiếm vừa chuyển, liền đâm vào bàn tay Hoa Dĩ Mạt, không còn đường lui, phía sau Hoa Dĩ Mạt là Tô Trần Nhi, lại không thể né tránh, chỉ phải miễn cưỡng tiếp một kiếm này.

Máu chảy theo mũi kiếm Mộc trưởng lão rút ra, dừng trên bệ tượng Phật.

Mộc trưởng lão thấy chiêu đầu tiên đâm trúng tay, sau đó nhanh chóng chuyển hướng về phía trước ngực Hoa Dĩ Mạt.

Ngân châm của Hoa Dĩ Mạt quấn quanh kiếm của Thủy trưởng lão bây giờ liền thu trở về, tiếp theo liền phóng về phía hai chân, làm cho Thủy trưởng lão dùng kiếm xoay người lại chắn. Cùng lúc đó Hoa Dĩ Mạt bên này đã phi thân tới gần Mộc trưởng lão, tay trái nắm lấy mũi kiếm, tay phải hung hăng đánh vào đầu nàng.

Gương mặt Mộc trưởng lão biến sắc, nâng tay trái lên đỡ lấy, tay trái Hoa Dĩ Mạt cầm lấy mũi kiếm bỗng nhiên từ chuôi kiếm hướng lên. Mặc dù Mộc trưởng lão đã chặn lại một kích trí mạng vào đỉnh đầu, nhưng nhất thời lại không kịp ngăn cản chỗ khác, mặc cho Hoa Dĩ Mạt điểm huyệt của nàng, lúc này liền bị đứng yên tại chỗ.

Khi Thủy trưởng lão bên cạnh che chắn ngân châm là lúc hắn phát hiện tình trạng không đúng, kiếm trong tay dĩ nhiên theo tới, nhưng vẫn là chậm một bước, cho nên Mộc trưởng lão mới bị Hoa Dĩ Mạt chế trụ.

Hoa Dĩ Mạt quay đầu nhìn Thủy trưởng lão liếc mắt một cái.

Mũi kiếm Thủy trưởng lão định đâm vào xương sườn Hoa Dĩ Mạt, khi nhìn thấy ánh mắt Hoa Dĩ Mạt thì, sắc mặt liền trắng bệch, ngừng thế tấn công, đem kiếm rút trở về.

Ánh mắt kia hàn khí bức người, rõ ràng nói cho Thủy trưởng lão biết, mặc dù có thể đâm trúng, nhưng thê tử của hắn cũng phải trải giá bằng tính mạng.

“Tại sao không đâm?”. Khóe môi Hoa Dĩ Mạt gợi lên nụ cười châm chọc nhìn Thủy trưởng lão sắc mặt đông cứng.

“Ngươi muốn thế nào?”. Thủy trưởng lão hạ kiếm xuống, mũi kiếm dính máu tươi nhỏ xuống đất, nổi bật trên nền tro bụi.

“Muốn như thế nào sao…… để ta nghĩ xem. Hay là chặt bỏ một bàn tay của ngươi, thấy sao hả?”. Hoa Dĩ Mạt chậm rãi lấy kiếm trong tay Mộc trưởng lão, tùy ý chỉ chỉ về phía trước, nhắm về phía cánh tay Thủy trưởng lão.

“Ta khinh!”.

Mộc trưởng lão hướng Hoa Dĩ Mạt nhổ một ngụm, mắng: “Ngươi quá vô sỉ!”.

Gương mặt Hoa Dĩ Mạt không chút thay đổi nhìn về phía Mộc trưởng lão: “Các ngươi người đông thế mạnh, thỉnh thoảng lại đuổi giết nữ nhân không chút võ công, như vậy thì không vô sỉ sao?”. Dừng một chút, Hoa Dĩ Mạt đột nhiên nâng lên tay phải, hung hăng ném cho Mộc trưởng lão một cái tát tai, sau đó cười lắc lắc tay, nói, “Như vậy đủ vô sỉ chứ.”.”Dừng tay!”. Thủy trưởng lão gấp đến độ tiến về phía trước từng bước.

Hoa Dĩ Mạt đang muốn nói chuyện, tay trái lại chạm vào cảm giác ấm áp. Nàng nghiêng đầu. Chỉ thấy Tô Trần Nhi cúi đầu, sắc mặt bình tĩnh xé một góc áo sạch sẽ băng bó lại lòng bàn tay Hoa Dĩ Mạt đang chảy máu.

Hoa Dĩ Mạt thấy thế liền nao nao, đáy mắt hiện lên một tia không được tự nhiên, mở miệng nói: “Trầy xước nhẹ, không cần phải gấp gáp băng bó.”.

Tô Trần Nhi vẫn thuần thục cột lại mảnh vải, sau đó mới ngẩng đầu lên, nhìn Hoa Dĩ Mạt, ngữ khí nhu hòa nói: “Bất quá chỉ tốn chút thời gian thôi, không phải bây giờ tốt hơn rồi sao.”.

Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, ánh mắt hơi chớp, có chút không dám nhìn Tô Trần Nhi, ngược lại đem tầm mắt chuyển tới hai người còn lại phía đằng kia.

Mặc dù một mình Phong Nhiễm đối phó hai người, nhưng cũng không phải hạng người có công lực thâm hậu, cho nên liền chiếm thượng phong, một đường đánh chắc, trên người hai tên tiểu bối đều bị thương, chỉ cần một chút thời gian, thì có thể khắc chế.

A Nô ở đằng kia vô cùng phấn khích, hành động cũng mạnh mẽ. Chỉ thấy ngân châm trong tay A Nô bay lia lịa, trong miệng không quên chế ngạo hai người. Không biết lúc nào thì Trì Hân Hân đã ngã xuống đất, tựa vào trên tường, sắc mặt có chút trắng bệch, chỉ còn lại mình Kim trưởng lão phải trái né tránh độc châm, trong lòng tức giận nhưng lại không thể làm gì đối phương.

“Lão già không biết xấu hổ, nữ đệ tử của ngươi sắp chết rồi kìa, ngươi không muốn tới xem sao?”.

Kim trưởng lão liếc mắt nhìn Trì Hân Hân, lo lắng cùng phẫn nộ trên mặt càng dữ tợn.

“Thành ca, không cần lo cho ta, giết nữ nhân này!”. Mộc trưởng lão ý đồ dùng chân khí giải huyệt, lại phát hiện thủ pháp điểm huyệt của đối phương vô cùng cao minh, nhất thời căn bản không thể giải được, chỉ có thể hướng Thủy trưởng lão nói.

Hoa Dĩ Mạt nghe thấy Mộc trưởng lão mở miệng, quay đầu nhìn lại, giơ kiếm lên, mũi kiếm dán tại trên mặt Mộc trưởng lão, cười nói: “Ta cũng hiểu không nên lo cho sống chết của ngươi, có phải hay không?”. Nói xong liền nhìn về phía Thủy trưởng lão.

Sắc mặt nam tử trung niên càng trầm trọng: “Chúng ta sẽ đi.”.

“Rời đi? Sau đó sẽ tìm người đến đuổi giết chúng ta sao?”. Hoa Dĩ Mạt cười, “Dù sao cũng phải đem nợ nần tính toán cho xong, rồi muốn làm gì cũng được.”. Nói xong, xoay mặt chuyển hướng sang nhìn Mộc trưởng lão, thần sắc trong mắt lạnh lùng, “Ngươi thấy ta nói đúng không?”.

Mũi kiếm sắc bén ép xuống, dán trên mặt Mộc trưởng, rất nhanh liền cắt da, tơ máu chảy xuống.

“Không được!”. Thủy trưởng lão thấy thế rối lên, ý muốn tiến lên từng bước, liền bị Hoa Dĩ Mạt quát bảo ngưng lại .

“Nếu ngươi tiến lên, ta không bảo đảm, cũng không biết là mặt, hay là mệnh.”. Hoa Dĩ Mạt nói, lại quay đầu nhìn chằm chằm Mộc trưởng lão, trêu tức nói: “Ngươi nói xem, nếu như trên mặt ngươi có vết sẹo thì nam nhân có ghét bỏ không?”.

“Ngươi!”. Mộc trưởng lão trừng lớn mắt không dám tin, nhìn Hoa Dĩ Mạt.

Đáy mắt Hoa Dĩ Mạt lạnh như băng, lưỡi kiếm trong tay chậm rãi dán trên mặt Mộc trưởng lão, một tấc một tấc lướt qua.

Gương mặt khéo bảo dưỡng kia liền bị cắt chảy máu, rất nhanh nhiễm đỏ hơn phân nửa gò má.

“Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào!”. Thủy trưởng lão cầm kiếm siết chặt, hung hăng nhìn chằm chằm Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, ngừng tay lại, thản nhiên nói: “Không muốn thế nào hết. Nhưng mà, phải trả giá chút thôi.”.

“Người của Thuật Môn, có thể giết chứ không thể nhục!”. Mộc trưởng lão phẫn hận trừng mắt nhìn Hoa Dĩ Mạt liếc mắt, sau đó nhìn về phía Thủy trưởng lão, ánh mắt không muốn nhưng rất quyết đoán, “Thành ca, giết các nàng đi! Tuy ta chết, cũng không nguyện bị kẻ khác uy hiếp.”.

Ánh mắt Thủy trưởng lão khó xử, gân xanh lộ trên trán, không biết đưa ra quyết định như thế nào.

Chương 35 – Tình cảm như sương mù (Năm)

Hoa Dĩ Mạt nghe được Mộc trưởng lão dõng dạc đưa ra lí do thoái thác, vẻ mặt châm chọc nhìn nàng liếc mắt, nói: “Chết tất nhiên là không đáng sợ, thứ ta sẽ làm cho ngươi sợ chính là thủ đoạn. Để ta nghĩ xem…… thế nào? Móc mắt, xẻo mũi, cắt lỗ tai, chặt hai cánh tay, chém hai chân, quanh năm ngâm mình trong dược trì, cảm giác này chắc không tệ. Ngươi cảm thấy thế nào?”.

Mộc trưởng lão, Thủy trưởng lão nghe vậy, sắc mặt đều biến đổi.

Đột nhiên, trong mắt Thủy trưởng lão hiện lên một tia tàn khốc, mũi chân di chuyển một chút, bay nhanh hướng về một phía.

Hoa Dĩ Mạt không ngờ rằng Thủy trưởng lão lại đột nhiên rời đi, còn đang nghi ngờ thì Tô Trần Nhi đã nắm cánh tay của nàng. Hoa Dĩ Mạt nghiêng đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy sắc mặt Tô Trần Nhi vô cùng chăm chú.

“Không xong. Hắn muốn thừa dịp này làm nổ Đinh Đương Châu trong tay Lục Sam!”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, liền quay đầu sang thì thấy Thủy trưởng lão đã chạy nhanh về chỗ của Lục Sam. Lục Sam đang để ý tình hình của A Nô, nhất thời không ngờ lại có người thừa dịp hắn vô ý mà tới đoạt Đinh Đương Châu. Khi hoảng hồn lại thì Thủy trưởng lão đã bay tới chỗ Lục Sam. Lục Sam bị thương nghiêm trọng, hắn biết mình không phải đối thủ của Thủy trưởng lão, cho nên liền hướng bên cạnh mà tránh đi, lăn vài vòng trên đất muốn tránh thoát.

Thủy trưởng thấy Lục Sam trốn thoát, tất nhiên không bỏ qua, tiến lên từng bước thân thủ bắt lấy cổ chân phải của Lục Sam, kéo mạnh về phía hắn. Lục Sam nâng chân trái lên liền đá về phía đầu của Thủy trưởng lão, lại bị hắn nghiêng đầu né đi. Lục Sam thầm nghĩ không ổn, ngẩng đầu thấy A Nô đứng gần đó, hắn liền hét to một tiếng ‘A Nô cô nương’, vươn tay đem đồ vật trong lòng ném cho A Nô.

Châm độc trên tay A Nô vơi đi, đang định vọt về phía Kim trưởng lão thì bên tai đã vang lên một tiếng “Cô nương”, theo bản năng nhìn lại, chỉ kịp nhìn thấy từ xa xẹt qua một đường cong, sau đó hướng mặt mình bay thẳng đến. Cùng lúc đó, có một nam tử trung niên sắc mặt dữ tợn cũng hướng chỗ nàng vọt tới. A Nô cảm thấy như mình nhìn thấy quỷ liền lui về phía sau từng bước, vung tay ném ra mấy cây châm độc.

Khi Lục Sam ném Đinh Đương Châu đi thì trong khoảnh khắc đó Thủy trưởng lão cũng liền phản ứng theo, hắn mặc kệ Lục Sam, chân nhảy về phía trước ý đồ đoạt lấy Đinh Đương Châu. Tay vừa chạm được chiếc hộp mềm mại đựng Đinh Đương Châu, vui mừng để lộ ý cười trên mặt. Rất nhanh thì sắc mặt liền đột nhiên biến đổi, nhìn về phía cánh tay của mình.

Một cây châm độc hắc sắc vẫn còn đang lắc lư.

Trong chớp mắt thế cục thay đổi, Thủy trưởng lão chộp được chiếc hộp, nhưng cũng trúng độc châm của A Nô. Khi chân chạm đất thì liền mềm nhũn, lảo đảo ra sau vài bước, thối lui đến vách tường, vội vàng dùng tay chống đỡ thân mình.

“Thành ca!”. Mộc trưởng lão trơ mắt nhìn độc châm đâm trúng Thủy trưởng lão, trong lòng kinh hãi, hốt hoảng kêu lên.

Trong khoảng thời gian ngắn, ngay cả chỗ của A Nô cũng dừng đánh nhau, tất cả nhìn về phía Thủy trưởng lão.

Thủy trưởng lão cảm thấy chân khí tại đan điền rối loạn, cánh tay bị trúng độc châm liền bủn rủn vô lực, mất hết cảm giác. Hắn cố gắng dùng tay kia ôm chiếc hộp, giương mắt nhìn về phía Hoa Dĩ Mạt, thanh âm kiên định.

“Buông nàng ra. Nếu không ta sẽ hủy Đinh Đương Châu, tất cả cùng chết.”.

Hoa Dĩ Mạt lạnh lùng nhìn Thủy trưởng lão, đang định mở miệng, Tô Trần Nhi vẫn nắm cánh tay của nàng nảy giờ liền kéo kéo ống tay áo của nàng, sau đó nhìn nàng nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

“Ta không thích bị uy hiếp.”. Hoa Dĩ Mạt nhìn Tô Trần Nhi, thản nhiên nói.

“Không đáng.”. Tô Trần Nhi dừng một chút, bỗng nhiên nói: “Ta biết ngươi còn có chuyện quan trọng hơn cần làm, không phải sao?”.

Nghe vậy, Hoa Dĩ Mạt tựa hồ nhớ ra điều gì, ánh mắt vốn lạnh lùng lúc này hơi xao động.

“Mau thả người ra!”. Giọng nói của Thủy trưởng lão lại vang lên, cả người đã hoàn toàn tựa vào trên tường, gắng gượng chống đỡ không để ngã xuống.

Hoa Dĩ Mạt đưa mắt nhìn Thủy trưởng lão, sau đó quay đầu lại, ra tay giải huyệt cho Mộc Trưởng lão.

Mộc trưởng lão đang nghẹn ngào thì được giải huyệt, cũng bất chấp Hoa Dĩ Mạt, nàng liền chạy nhanh về phía Thủy trưởng lão.

Thủy trưởng lão thấy thê tử không có chuyện gì, thần sắc trên mặt cũng thả lỏng, cả người liền trược theo bức tường ngã quỵ xuống.

“Thủy trưởng lão!”. Kim trưởng lão vội vàng tiến lên, ra tay đỡ lấy Thủy trưởng lão đang ngã xuống.

Lúc này Mộc trưởng lão đã chạy tới, rơi nước mắt ôm lấy Thủy trưởng lão.

Hai người đánh nhau với Phong Nhiễm bị sự kiện vừa rồi làm phân tâm, rất nhanh bại trận, bị đánh ngất xỉu trên mặt đất.

Vừa rồi tâm tư Thủy trưởng lão kích động, cho nên độc tố lan tràn cực nhanh, mặc dù công lực thâm hậu tạm thời cũng không nguy hiểm tính mạng, nhưng trên mặt cũng dần dần lộ ra sắc xanh tím. Hắn trấn an Mộc trưởng lão cười cười, yếu ớt nâng tay lên, ý muốn lau đi mồ hôi và máu trên mặt Mộc trưởng lão.

“Thành ca……”. Mộc trưởng lão thân thủ đè lại tay của Thủy trưởng lão, đem đặt ở trên mặt mình, nước mắt hòa với máu làm trôi một tầng phấn trên mặt.

Kim trưởng lão cắn răng trừng A Nô, giọng nói khàn khàn, tràn đầy tức giận: “Đem thuốc giải giao ra đây!”.

A Nô đã trở lại bên cạnh Hoa Dĩ Mạt, nghe vậy khinh thường liếc mắt Kim trưởng lão một cái, từ lỗ mũi hừ một tiếng, nói: “Muốn ta đưa thuốc giải mà còn kiêu ngạo như vậy, có bản lĩnh ngươi cầu xin A Nô đi.”.

Kim trưởng lão nghe vậy tức giận càng dữ, ý định muốn bay tới chỗ A Nô.

“Đừng đánh.”. Thủy trưởng lão suy yếu mở miệng, ngăn Kim trưởng lão đang giận quá hóa rồ, “Chúng ta…… đi về trước…… khụ khụ. Đinh Đương Châu…… đã lấy lại được, sau…… sau này, xin chỉ thị Môn chủ rồi tính tiếp.”.

“Nhưng mà Thành ca! Độc của huynh……”. Mộc trưởng lão gắt gao cau mày.

“Ta…… Còn chịu đựng được……”.

“Nhưng mà còn nha đầu Hân Hân ……”. Kim trưởng lão nhìn về phía bên kia, chỉ còn lại có một mình Trì Hân Hân, sắc mặt bi thương, “Ta, ta không còn mặt mũi nào gặp Thổ trưởng lão nữa! Cũng tại ta không bảo vệ tốt nữ nhi của nàng……”.

Nói xong, gắt gao ôm quyền, đáy mắt đỏ bừng nhìn về phía bốn người Hoa Dĩ Mạt.

Tô Trần Nhi bỗng nhiên mở miệng nói: “Chư vị, chúng ta cũng không muốn đối địch với Thuật Môn, tiếc rằng vô tình bị cuốn vào đấu tranh của môn phái các ngươi, mới làm cho mâu thuẫn càng ngày càng nghiêm trọng. Nếu như đem thuốc giải giao ra, vậy từ này về sau ân oán hai bên cũng được hóa giải, không ai nợ ai, các ngươi thấy thế nào?”.

Ba người nghe vậy ngẩn ra, tựa hồ không ngờ đối phương sẽ nói như vậy, nhất thời lâm vào trầm mặc.

Khi Hoa Dĩ Mạt và A Nô nghe được Tô Trần Nhi nói thế, tất nhiên cũng ngoài dự liệu.

“Thuốc giải? Vì sao ta phải giao ra?”. Thần sắc Hoa Dĩ Mạt có chút bất mãn, nhìn chằm chằm Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi nhìn lại Hoa Dĩ Mạt, thản nhiên nói: “Vốn chỉ là hiểu lầm, nếu không giải trừ thì càng ngày sẽ càng khó giải quyết. Ngươi cần gì lãng phí thời gian dây dưa với bọn họ? Tuy chỉ là một môn phái, mặc dù không thể làm gì ngươi, nhưng cũng đủ phiền toái. Nếu như ảnh hưởng đến chuyện ngươi muốn làm, chẳng phải mất nhiều hơn được hay sao?”.

“Ta không thích bọn họ.”. Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, trên mặt vẫn có chút trầm tư.

“Ta biết.”. Tô Trần Nhi giải thích: “Cũng không nên để những người kia làm hỏng việc của ngươi. Nếu như bây giờ kết thù kết oán, sợ là trên đường đi càng có nhiều chuyện không hay. Nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, trầm mặc không nói, quay đầu đi không thèm nhắc lại.

Khi nhóm người của Kim trưởng lão nghe vậy liền đồng ý với thương lượng, dù sao thời gian quý giá, hai người trúng độc để lâu càng nguy hiểm hơn.

Kim trưởng lão trầm giọng nhìn Tô Trần Nhi nói: “Chúng ta có thể đáp ứng…… Nhưng mà chúng ta cũng phải chắc chắn ngươi đưa thuốc giải chứ không phải thuốc độc?”.

“Các ngươi không tin ta, thì cũng nên tin tưởng Phong Thu sơn trang. Vị này là Nhị tiểu thư của Phong Thu sơn trang.”. Tô Trần Nhi chỉ vào Phong Nhiễm.

Phong Nhiễm thấy mình bị nêu lên, nhíu nhíu mày, lại gật đầu: “Đúng vậy. Ta có thể đảm bảo, thuốc cho các ngươi là thuốc giải.”.

Kim trưởng lão nghe thế mới yên tâm.

Tô Trần Nhi thấy Hoa Dĩ Mạt vần trầm mặc như trước, trong lòng cũng rõ ràng vài phần, quay đầu hướng A Nô nói: “A Nô, đem thuốc giải cho ta đi.”.

A Nô nhìn thần sắc của chủ nhân mình, thấy nàng không đồng ý, cũng không phản đối, lại nhìn Tô Trần Nhi đưa tay về phía mình, nghĩ nghĩ, vẫn là lấy thuốc giải đưa cho Tô Trần Nhi.

“Đây, cho ngươi.”.

Tô Trần Nhi tiếp nhận thuốc giải, gật gật đầu, liền hướng đám người Kim trưởng lão đi tới.

Một bàn tay bỗng nhiên kéo lấy ống tay áo Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi hơi nghi hoặc quay đầu lại.

Hoa Dĩ Mạt mở miệng, quay đầu hướng A Nô nói: “A Nô, ngươi đi đi.”.

“Hả?”. A Nô nghe Hoa Dĩ Mạt phân phó, kinh ngạc há miệng thở dốc, bất quá nghĩ đến Tô Trần Nhi không có chút võ công, đi qua đó cũng không thích hợp, liền nghe lời chủ nhân, một lần nữa lấy bình sứ trong tay Tô Trần Nhi đi về phía Thủy trưởng lão.

Ánh mắt Kim trưởng lão nhìn thấy A Nô liền liền tuôn ra phẫn nộ cùng hận ý.

A Nô cảm thấy mình bị nhìn chằm chằm cả người sợ hãi, nhịn không được dừng chân: “Ngươi nhìn cái gì chứ! Ngươi nhìn chằm chằm A Nô như vậy, chân A Nô run đi không được.”.

Nếp nhăn trên mặt Kim trưởng lão run rẩy, nhìn bình thuốc giải trong tay A Nô không dám làm càn, chỉ hừ một tiếng, lập tức không để ý đến A Nô nữa mà đi về phía hai tên nam tử vừa rồi bị Phong Nhiễm đả thương, ý định làm hai người tỉnh lại.

“Xong rồi.”. A Nô cầm bình sứ cất vào trong lòng, nhìn Mộc trưởng lão nói: “Chờ thêm một  canh giờ nữa độc tố sẽ chậm rãi rút đi. Còn người kia……”. A Nô nhìn Trì Hân Hân, nói tiếp: “Nàng trúng độc hơi lâu, thân thể lại yếu ớt, cần phải trở về bồi bổ nhiều vào, nếu không sẽ để lại di chứng, tới đó cũng đừng đổ thừa chúng ta.”.

Dứt lời, liền xoay người đi về bên cạnh Hoa Dĩ Mạt.

“Bên ngoài mưa còn chưa dứt, vừa rồi ngươi còn bị thương, tay lại chảy máu, ta giúp ngươi băng bó.”. Tô Trần Nhi nhẹ giọng nói.

Hoa Dĩ Mạt trầm mặc, sau đó nói: “Để A Nô làm được rồi.”.

A Nô nghe thấy Hoa Dĩ Mạt sai nàng băng bó, ánh mắt sáng lên, liên thanh đáp: “Vâng, vâng.”.

Hoa Dĩ Mạt nhìn A Nô có chút hưng phấn liếc mắt một cái, lại im lặng, ngược lại nói với Tô Trần Nhi: “Vẫn là ngươi làm đi.”.

A Nô mở to mắt, không thể tin được vừa rồi ánh mắt chủ nhân nhìn phía mình dĩ nhiên đang lo lắng, nhịn không được liền nói: “Chủ nhân, ta cũng băng bó được ……”.

“Được, thật sự sao? Thật đúng là chưa bao giờ thấy. Không lẽ ngươi nghĩ dùng vải quấn vài vòng là xong?”. Phong Nhiễm một bên thật vất vả tìm được cơ hội, liền chế nhạo A Nô.

A Nô trừng mắt nhìn Phong Nhiễm liếc: “Sao, ngươi còn muốn thế nào?”.

Phong Nhiễm nhìn Tô Trần Nhi bĩu môi: “Chính ngươi xem a.”.

Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi thấy hai người tận dụng mọi lúc đấu võ mồm sớm thành thói quen, vẫn còn ngồi dưới đất, thổi đống lửa sắp tắt cháy to lần nữa.

Tô Trần Nhi nâng cánh tay Hoa Dĩ Mạt lên, cắt ống tay áo rồi xem xét thương thế cho Hoa Dị Mạt. Trải qua một khoản thời gian, xung quanh miệng vết thương dĩ nhiên kết thành một lớp máu khô cứng mỏng manh. Kiếm đâm vào quá sâu, bây giờ vẫn còn rĩ máu. Tô Trần Nhi dùng khăn thấm nước sạch rửa kỹ vết thương. Sau đó vén ống tay áo Hoa Dĩ Mạt lên, lộ ra cánh tay trắng noãn, nàng lấy một chiếc khăn trong ngực ra, băng bó cẩn thận chỗ cánh tay bị thương.

Hoa Dĩ Mạt cúi nhìn nhất cử nhất động của Tô Trần Nhi, thoạt nhìn có chút xuất thần, không biết đang suy nghĩ gì.

“Xong rồi.”. Tô Trần Nhi buông ống tay áo Hoa Dĩ Mạt ra, dừng một chút, nói: “Xương sườn ngươi cũng bị thương, phải không?”.

Hoa Dĩ Mạt lắc lắc đầu: “Không sao, bất quá chỉ trầy xước một chút, vẫn chưa đâm vào da thịt, vẫn chưa chảy máu .”.

Tô Trần Nhi gật gật đầu, yên lòng.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI