Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 147. TAI HỌA KHẮP NƠI (HAI)

0
15

Chương 147 – Tai họa khắp nơi (Hai)

“Thế nào, tìm người như thế nào rồi?”. Từ xa thì Nguyễn Thiên Ưng đã nhìn thấy Quản thúc bước nhanh đi tới, hắn đè thấp thanh âm hỏi.

Tuy là cuối thu nhưng trên mặt Quản thúc cũng đã thấy mồ hôi, hắn đưa tay lau lau, có chút bất an liếc liếc mắt Nguyễn Thiên Ưng và Lôi Chấn Vân bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình: “Bẩm Bảo chủ, không tìm được.”.

Quả nhiên, sắc mặt Lôi Chấn Vân nghe vậy liền trầm xuống vài phần.

“Tình huống của khách khứa như thế nào rồi?”. Nguyễn Thiên Ưng truy vấn.

“Đã đi hơn phân nửa, nhưng mà cũng không nhìn ra có gì khác thường.”. Quản thúc cúi đầu nói: “Theo như Bảo chủ phân phó, tăng mạnh người tìm kiếm, có lẽ Quỷ Y vẫn còn tại trong phủ.”.

Nguyễn Thiên Ưng nghe vậy mi nhíu lại: “Một chút manh mối cũng không có sao?”.

Quản thúc cảm thấy mồ hôi trên trán càng ngày càng nhiều, hắn kiên trì lắc lắc đầu: “Không.”.

Sắc mặt Nguyễn Thiên Ưng có chút khó coi.

Cả Nguyễn gia to như vậy mà ngay cả một người cũng tìm không thấy, thật sự là mất mặt.

Bỗng nhiên, Lôi Chấn Vân vẫn trầm mặc chen vào nói: “Phía Tô cô nương có động tĩnh gì không?”.

Quản thúc nao nao, thật thà nói: “Tô tiểu thư cảm thấy buồn, vừa đi ra cửa giải sầu.”.

“Giải sầu?”. Lôi Chấn Vân mở miệng, hiển nhiên rất là nghi ngờ: “Đi đâu giải sầu?”.

Quản thúc nghe được Lôi Chấn Vân hỏi, thần sắc có chút trù trừ.

“Quản thúc, ngươi trả lời là được.”. Nguyễn Thiên Ưng cũng thấy phản ứng của Quản thúc có chút kỳ quái, sợ Lôi Chấn Vân lo lắng cho nên hắn liền lên tiếng thúc giục.

“Dạ, Bảo chủ.”. Quản thúc gật đầu, nói: “Sau khi ăn điểm tâm sáng xong, hình như Phong Nhất cô nương và Phong Nhị nghe được chút tiếng tin tức, cả hai đi qua Ngưng Trần Cư, ba người tụ hội, sau đó lại đi ra ngoài, giờ phút này đang ở Hoa đình.”.

Nghe được Quản thúc nói, ánh mắt Lôi Chấn Vân lóe sáng, có chút đăm chiêu nói: “Ta đã quên, thật ra người của Phong gia có quan hệ với Quỷ Y không tệ.”.

Hiển nhiên Nguyễn Thiên Ưng cũng nghĩ đến điểm này, bất quá đối phương lại là Phong gia, quan hệ cùng Nguyễn gia có chút thân cận, trên mặt không khỏi có chút khó xử.

“Nguyễn huynh.”. Lôi Chấn Vân hiển nhiên không có băn khoăn nhiều đến vậy, hắn dẫn đầu mở miệng, ngữ khí thật sự nghiêm túc, “Mặc kệ như thế nào, đi trước một chuyến xem sao.”.

Đến khi ba người đi một đường đến Hoa đình, xa xa liền trông thấy Tô Trần Nhi một mình ngồi trong đình, phía sau đứng một nha hoàn.

Nguyễn Thiên Ưng thấy thế, có chút nghi ngờ nhìn phía Quản thúc.

Quản thúc vội vàng đem thủ hạ đang mai phục tại chỗ gọi đi ra, thấp giọng hỏi: “Phong Nhất cô nương và Phong Nhị cô nương mới đi cùng với Tô tiểu thư đâu?”.Tên thủ hạ kia nghe vậy, cúi đầu đáp: “Hai vị cô nương vừa rời đi, đều tự trở về viện của mình.”.

“Vậy……”. Nguyễn Thiên Ưng quay đầu trưng cầu ý kiến của Lôi Chấn Vân, “Lôi huynh thấy thế nào? Còn muốn đi qua không?”.

Lôi Chấn Vân nghe vậy trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi nói: “Ngươi có nghe rõ các nàng nói gì không?”.

“Chúng ta không dám tới quá gần, chỉ mơ hồ nghe được vài câu.”. Thủ hạ nói xong liếc liếc mắt Lôi Chấn Vân một cái, do dự nói: “Hình như ba người có nhắc đến Lôi nhị công tử và Quỷ Y……”.

Tiếng nói vừa dứt, nhất thời lâm vào trầm mặc. Không khí hơi có chút áp lực.

Một lát sau, Lôi Chấn Vân mới ngẩng đầu lên nhìn phía Nguyễn Thiên Ưng, giống như hạ quyết định chậm rãi nói: “Xem ra lần này khó tránh khỏi phải làm phiền Phong gia.”.

Sắc mặt Nguyễn Thiên Ưng trầm trọng gật đầu.

Nói xong, ba người lại đi vòng quanh, xoay người hướng về biệt viện của Phong gia.

“Tiểu thư, bọn họ đi rồi.”. Khóe mắt Liên nhi bất động đảo về hướng xa xa, thấp giọng hướng Tô Trần Nhi đang ngồi ngay ngắn.

“Ừ.”. Tô Trần Nhi nhẹ nhàng trả lời, ngón tay lướt qua miệng chén trà, nhẹ giọng nói: “Hiện tại là giờ nào?”.

“Sắp đến giờ Tỵ.”. Dừng một chút, Liên nhi lại bổ sung: “Hẳn là sắp đến.”.

“Ta đã biết.”. Tô Trần Nhi nói xong, cúi đầu uống một ngụm nước trà, ánh mắt bắt đầu hướng xa xa. Sắc mặt bình tĩnh, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Mặt trời dần dần lên cao. Hai người ngồi trong đình không nói gì nữa.

Ước chừng sau một lúc lâu, Tô Trần Nhi mới chậm rãi đứng dậy, hướng Liên nhi phía sau nói: “Thời gian không còn sớm, đi thôi.”.

“Dạ.”. Liên nhi chậm rãi đi theo.

Khi hai người một trước một sau vừa bước ra đình không bao lâu thì trong tầm mắt liền xuất hiện hai thân ảnh màu trắng.

Cước bộ Tô Trần Nhi đi tới hơi chậm một chút.

Giống như người đối diện cũng chú ý tới Tô Trần Nhi, lịch sự hướng nàng gật đầu: “Không ngờ lại gặp phải Tô cô nương trong này, thực trùng hợp.”.

Ánh mắt Tô Trần Nhi đảo qua Thính Phong sứ giả càng ngày càng gần trước mặt, cuối cùng dừng trên người đang cúi đầu đi theo sau nàng ấy, nữ tử một thân quần áo của Vinh Tuyết Cung.

Chỉ một chút, khóe môi liền giống như nổi lên ý cười khó thấy, khi mở miệng ngữ khí cũng thật thản nhiên: “Thì ra là Thính Phong sứ giả.”.

Thính Phong cười đến hàm ý sâu xa: “Tô cô nương lại nhận ra tại hạ, thật ra là vinh hạnh của Thính Phong.”.

“Thính Phong sứ giả nói đùa.”. Mặc dù Tô Trần Nhi nói với Thính Phong như vậy nhưng ánh mắt vẫn thủy chung dừng trên người phía sau Thính Phong không rời. Nàng dừng một chút, lại nói: “Không ngờ Thính Phong sứ giả còn ở lại Nguyễn gia, không biết khi nào mới khởi hành quay về Vinh Tuyết Cung?”.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI