Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 113. BỖNG NHIÊN KHÁC THƯỜNG (BA)

0
20

Chương 113 – Bỗng nhiên khác thường (Ba)

Hôm sau, trước khi Hoa Dĩ Mạt cùng Tô Trần Nhi chuẩn bị đi, cả hai không quên tới phòng Linh Lam từ biệt nàng, quả nhiên lần nào đến cũng gặp phải Bạch Uyên.

“Bạch Cung chủ, ta và Trần Nhi không thể ở lại với các ngươi nữa.”. Hoa Dĩ Mạt mỉm cười đánh giá hai người một lúc, có chút thích thú nói: “Xem ra thân thể Linh Lâu chủ khôi phục rất nhanh, chắc công lao của Bạch Cung chủ không nhỏ đâu hả. Thật đáng mừng.”.

Bạch Uyên nghe vậy, liếc Hoa Dĩ Mạt một cái, ngữ khí thản nhiên nói: “Bây giờ ta tạm thời không còn thuộc về Vinh Tuyết Cung, đừng gọi ta Bạch cung chủ nữa, có thể gọi tại hạ Bạch Uyên.”.

Linh Lam đang ngồi dựa vào đầu giường, sắc mặt đã không tái nhợt như lúc trước nữa, có thêm vài phần huyết sắc, đuôi lông mày, khóe mắt cũng khôi phục lại thần thái xưa kia. Nàng nghe được Bạch Uyên nói, nhịn không được cười lên, đôi mắt đẹp cong lên, đáp lại Hoa Dĩ Mạt nói: “Bất quá tại hạ nhờ có Hoa cô nương, y thuật của Quỷ Y thật sự là danh bất hư truyền. Nghĩ lại ta thấy Tô cô nương cũng là người rất có phúc phần.”.

Nói xong, tầm mắt Linh Lam rơi xuống Tô Trần Nhi, hơi có chút thâm ý.

Gương mặt Tô Trần Nhi bất động thanh sắc, mở miệng nói: “Nhọc Linh Lâu chủ lo lắng, cô nương cũng là người có phúc, không phải sao. Nay đã tránh khỏi nguy hiểm, lại có Bạch Uyên cô nương chăm sóc, thân thể ngày càng bình phục. Ta thấy cũng là thời điểm nên khởi hành. Hôm nay cố ý lại đây chào từ giả.”.

Trước đó Linh Lam đã nghe nói chuyện này, bởi vậy khi nghe Tô Trần Nhi đề cập đến cũng không kinh ngạc, nàng cười nói: “Ta và hai người các ngươi cũng coi như cùng vượt qua hoạn nạn, các ngươi đừng gọi ta là Linh Lâu chủ nữa, làm ta nghe thật không quen. Ta biết hai vị cô nương có việc muốn làm, vậy cũng không dám chậm trễ.”. Dừng một chút, Linh Lam nghiêm túc nói tiếp: “Tối hôm qua ta đã cùng Bạch Uyên thương lượng, còn một chuyện, muốn nói vài lời với các ngươi.”.

“Linh Lam cô nương cứ nói đừng ngại.”. Tô Trần Nhi hòa nhã nói.

Linh Lam cùng Bạch Uyên nhìn nhau, sau đó chậm rãi mở miệng: “Chuyện của hai người các ngươi ta cũng thấy rõ. Hôm nay xem như ta cũng là người từng trãi, hy vọng các ngươi có thể nghe vài lời này.”. Tầm mắt Linh Lam lẳng lặng đảo qua Hoa Dĩ Mạt cùng Tô Trần Nhi, trầm ngâm một phen, nói: “Kiếp người ngắn ngủi, mặc dù trên đời có nhiều chuyện phức tạp rối rắm nhưng kết quả chỉ có một. Nói dễ nhưng làm thì khó, bản thân nên biết quý trọng.”.

Lúc đó, Hoa Dĩ Mạt cùng Tô Trần Nhi vẫn chưa mở miệng, ánh mắt lại nổi lên chút gợn sóng.

Linh Lam nói xong, trong chớp mắt lại trở về với gương mặt đùa giỡn, đem những lời đứng đắn mới vừa rồi trở thành hư không: “Thời gian không còn sớm, hai người các ngươi nên đi đi, chớ ở lại quấy rầy thế giới hai người của ta và Bạch Uyên. Thứ ta không thể xuống giường đưa tiễn, lúc này không còn cách nào khác.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy thản nhiên cười: “Đã biết. Chúng ta đi đây.”.

“Đi đi.”. Linh Lam cười đến vui vẻ, “Chờ sự tình xử lý xong, nhớ trở về thăm A Nô.”.”Tất nhiên.”. Hoa Dĩ Mạt gật đầu, liếc mắt Tô Trần Nhi ý bảo nàng chuẩn bị rời đi.

“Hoa Dĩ Mạt.”.

Đang lúc hai người mở cửa phòng bước ra ngoài, thanh âm Bạch Uyên phía sau bỗng nhiên vang lên, gọi Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt xoay người lại.

Bạch Uyên đi đến trước người Hoa Dĩ Mạt, lấy trong người ra một khối ngọc bài màu trắng, thản nhiên nói: “Ngươi giúp ta khôi phục trí nhớ, ta nợ ngươi một ân tình. Đây là tượng trưng cho thân phận chủ nhân của Vinh Tuyết Cung, nay có chút tác dụng. Lần trước ta nói với ngươi chuyện Thiên Diện Lang Quân bị Hạ Vu Minh bắt đi, ngươi có thể tới Vinh Tuyết Cung tìm Thính Phong sứ giả tìm hiểu. Nàng cùng Thiên Diện Lang Quân rất có giao tình, từng điều tra việc này đã nhiều lần, nói vậy manh mối cũng sẽ nhiều một chút.”.

Hoa Dĩ Mạt thân thủ tiếp nhận ngọc bài trong tay Bạch Uyên, gật gật đầu: “Ta đã biết.”.

“Ừm.”. Bạch Uyên đem ngọc bài giao cho Hoa Dĩ Mạt, ánh mắt không dấu vết lướt qua Tô Trần Nhi có chút nhíu mày, sau đó quay về ngồi bên cạnh Linh Lam.

Hoa Dĩ Mạt nhìn hai người lần cuối, không nói gì nữa, trầm mặc kéo Tô Trần Nhi rời khỏi phòng. Chỉ để lại Bạch Uyên cùng Linh Lam một chỗ.

Linh Lam nhìn hai người rời đi, sau đó nhìn về phía sắc mặt bình tĩnh của Bạch Uyên, khóe mắt mang theo ý cười trong suốt: “Sao nàng đem ngọc bài của Cung chủ Vinh Tuyết Cung giao cho Hoa Dĩ Mạt, không sợ Vinh Tuyết Cung nhìn thấy ngọc bài rồi đại loạn sao?”.

Bạch Uyên giương mắt nhìn Linh Lam, nhìn chăm chú một lát như vậy sau đó mới hơi có chút bất đắc dĩ nói: “Nếu ta còn giữ ngọc bài này nàng có yên tâm không?”.

Ý cười trên mặt Linh Lam càng sâu, thân mình giống như không xương dựa sát vào người Bạch Uyên: “Tất nhiên là lo lắng. Mặc dù ta tin nàng, nhưng thủ hạ của nàng sao có thể dễ dàng buông tay. Lỡ như xảy ra sai lầm, làm cho ta cô đơn thì biết làm sao đây.”. Nói đến đó lại cố ý giả vờ bộ dạng điềm đạm đáng yêu nhìn Bạch Uyên.

Bạch Uyên thấy Linh Lam cứ hướng trên người mình mà dựa vào, theo bản năng thân thủ đỡ nàng. Ánh mắt có chút không được tự nhiên dời đi, mở miệng thấp giọng nói: “Đứng đắn chút.”. Dừng một chút, lại nói tiếp: “Cho nên mới vừa rồi ta quyết định giao ngọc bài cho Hoa Dĩ Mạt trả lại cho Vinh Tuyết Cung. Giúp nàng tiến vào Vinh Tuyết Cung, cũng giúp chính mình thoát thân.”.

Linh Lam vẫn đang tìm tư thế thoải mái trong lòng Bạch Uyên, nghe nàng nói vậy liền đáp: “Nàng không sợ Hoa Dĩ Mạt gặp phiền toái sao?”.

Thần sắc Bạch Uyên thản nhiên liếc Linh Lam trong lòng một cái: “Vinh Tuyết Cung cũng không phải là tà ma ngoại đạo, có thể làm gì nàng chứ? Bây giờ ta lại không thể mang Hoa Dĩ Mạt trở về Vinh Tuyết Cung, có ngọc bài cũng tiện một chút, mặc dù sẽ mang đến chút phiền toái, bất quá cũng không còn cách khác. Huống chi ta mới quan sát thần sắc Tô Trần Nhi, nàng cũng biết được hàm ý của ta. Nàng không nói gì, chắc là đang nghĩ biện pháp giúp Hoa Dĩ Mạt.”.

Linh Lam nghe vậy, khóe mắt hơi hướng lên, có chút hứng thú nói: “Nói đến Tô Trần Nhi, thật ra là người rất thông minh, tuổi còn trẻ lại trầm ổn. Khó trách biết được cả chuyện của Thứ Ảnh Lâu, cũng không biết sao Hoa Dĩ Mạt may mắn như vậy, tìm được bảo bối như nàng ấy.”.”Nàng quan tâm chuyện này làm gì?”. Bạch Uyên có chút không vui, nhìn bộ dạng tò mò của Linh Lam, giống như nghĩ tới chuyện gì, lên tiếng nói: “Nhắc mới nhớ, hơn mười năm trước, ta từng gặp mặt cha mẹ nàng ấy một lần.”.

“Thật sao?”. Vẻ mặt Linh Lam hiện lên một chút ngạc nhiên, “Ta chỉ biết Tô Viễn rất nổi tiếng trong giang hồ, nhưng thê tử của hắn lại là không rõ.”.

Bạch Uyên nhớ lại: “Lúc ấy ta đi theo sư phụ tới chỗ của Tô Viễn, sư phụ bảo ta gọi thê tử của Tô Viễn là Liễu di. Bộ dạng Tô Viễn có chút mơ hồ, nhưng dung mạo của phu nhân hắn thì cực kỳ xuất chúng, thế cho nên bây giờ còn có chút ấn tượng. Tính tình nàng rất lãnh đạm, ít khi mở miệng nói chuyện. Ngẫu nhiên lắm ta mới thấy hai vợ chồng họ luyện võ, hoàn toàn thấy không rõ chiêu thức. Nhưng mà cuối cùng, nàng đoán kết quả như thế nào?”.

“Nghe nàng hỏi như vậy, chắc là mẫu thân Tô Trần Nhi thắng?”.

Bạch Uyên gật đầu: “Không chỉ như vậy. Nàng ấy chỉ dùng thời gian nửa nén hương liền làm cho trận tỷ thí có kết quả. Đây mới là chỗ làm người ta kinh ngạc. Lúc ấy, công lực Tô Viễn sớm có chút thành tựu, tên tuổi càng không có đối thủ. Vậy mà lại bại trong tay nữ nhân, mà lại chỉ có thời gian nửa nén hương, làm sao ta không nhớ kỹ cho được.”.

“Chuyện này quả làm người ta ngạc nhiên. Nàng kia công lực cao như vậy, nhưng mười mấy năm qua vẫn chưa nghe giang hồ nhắc đến một nữ tử họ Liễu như nàng ấy.”. Linh Lam suy nghĩ.

“Uhm. Việc này ta cũng không rõ lắm, thậm chí ngay cả tin tức về thê tử của Tô Viễn cũng chưa từng nghe giang hồ đồn đãi. Sau đó thì Tô Viễn cứu Nguyễn Thiên Ưng mà chết, khi ta đi bái tế, cũng không gặp nàng kia. Nghĩ đến chắc là bên trong có ẩn tình, việc này rốt cuộc như thế nào, chắc là chỉ có Tô Trần Nhi tự mình biết rõ.”. Ngữ khí Bạch Uyên lạnh nhạt nói.

Trong lúc nói chuyện. Tô Trần Nhi được Bạch Uyên cùng Linh Lam đề cập giờ phút này đang cùng Hoa Dĩ Mạt một đường bôn ba, ra khỏi Phệ Huyết Lâu, đi vào một con đường nhỏ tránh phải gặp mặt Quỷ Phán cùng Lạc Khuê, sau đó tiến về phía thị trấn gần đó. Lần này rời đi, Linh Lam cố ý chuẩn bị ngựa tốt cho cả hai. Bởi vậy hành trình nhanh hơn rất nhiều so với lần trước, bất quá chỉ hai canh giờ thì liền đến thị trấn gần đó. Hai người định tìm một chổ nghỉ ngơi, thấy thời gian còn sớm cho nên đi tiếp, trước khi trời tối thì tới được thị trấn tiếp theo, tìm một khách *** chuẩn bị ngủ lại.

Khách *** không lớn, hơi có chút cũ kỹ. Người trông coi quầy là một nữ tử trong y phục xinh đẹp, bô dạng chừng hơn ba mươi, vạt áo thêu một đóa mẫu đơn thật to, đang cúi đầu đánh bàn tính.

“Một phòng thượng hạng.”. Hoa Dĩ Mạt vào cửa liền theo bản năng nhìn quanh một vòng, sau đó đi đến quầy nói với nữ tử kia.

Nữ tử từ trên bàn tính thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu lên, trên mặt hóa trang có chút rực rỡ, dù vậy nhưng dung mạo cũng rất tốt. Nàng ý thức đảo qua hai người, đưa mắt nhìn Tô Trần Nhi đang mang khăn che mặt thì hơi dừng một chút, giống như đã quen với chuyện nhân sĩ giang hồ, cũng không hỏi nhiều, trên mặt hiện lên ý cười xả giao thân thiện, trả lời: “Được rồi. Cô nương chờ chút.”.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI