Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 110. SẼ QUAY LẠI LẦN NỮA (NĂM)

0
21

Chương 110 – Sẽ quay lại lần nữa (Năm)

Cửa phòng ‘kẽo kẹt’ một tiếng liền đẩy ra, Tô Trần Nhi vẫn không biểu hiện lên sự kinh ngạc. Nàng thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ về, nghiêng đầu nhìn Hoa Dĩ Mạt từ cửa bước vào, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài lần nữa, dường như không có việc gì.

Sau lưng bị một cảm giác mát lạnh nhẹ nhàng ôm lấy. Giống như gió đêm cuối thu. Một đôi tay vòng lấy thắt lưng nàng, ôm trọn người Tô Trần Nhi.

“Trần Nhi đang nhìn gì vậy?”. Giọng Hoa Dĩ Mạt nhẹ nhàng dừng bên tai Tô Trần Nhi. Hơi thở khẽ lướt qua vành tai nàng.

Tầm mắt Tô Trần Nhi vẫn nhìn vào trong màn đêm, xa xa phía chân trời là ánh trăng sáng tỏ. Thĩnh thoảng còn có sao băng rơi xuống.

“Ngắm trắng trên biển cũng không tệ.”. Nàng thản nhiên nói, tùy ý Hoa Dĩ Mạt đem chính mình ôm đầy cõi lòng.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt nhìn theo Tô Trần Nhi, thưởng thức một lát, mở miệng mang theo ngữ khí trêu chọc: “Cảnh sắc đúng thật không tệ. Nhưng mà vẫn không sánh bằng vẻ đẹp của Trần Nhi.”.

Tô Trần Nhi nghe được Hoa Dĩ Mạt nói, nhịn không được nhẹ nhàng nhéo nhéo bàn tay của người đang ôm mình, thở dài, xoay người lại, ánh mắt ấm áp: “Mới vừa rồi Lãnh Đường chủ tặng chút trà Phổ Nhị, có muốn nếm thử một chút không?”.

Hoa Dĩ Mạt buông tay đang ôm Tô Trần Nhi ra, nhíu mày, nói: “Lãnh Đường chủ cũng thật thiên vị, ta hao tốn tâm tư sức lực cứu người lại không được đãi ngộ. Xem ra chỉ có thể nhờ phúc của Trần Nhi thôi.”.

“Sợ là nàng nghĩ ngươi không thích mấy thứ này.”.

Tô Trần Nhi vừa nói vừa chậm rãi đi tới bàn, cầm hai chén trà, một tay cầm lấy ấm trà chậm rãi rót ra hai chén.

Nước trà sáng óng màu hồng, hương vị độc đáo phiêu tán trong phòng.

Hoa Dĩ Mạt cũng đi qua, xắn tay áo ngồi xuống, hơi nghiêng người mỉm cười nhìn bộ dạng Tô Trần Nhi chuyên tâm pha trà, chờ đối phương buông ấm trà xuống nàng mới mở miệng nói: “Nhìn tư thế của Trần Nhi, trước kia chắc là đã từng học pha trà?”.

Tô Trần Nhi gồi xuống cạnh Hoa Dĩ Mạt, nghe vậy gật gật đầu: “Không có chuyện gì làm cho nên học chút này nọ thôi.”. Nói xong, Tô Trần Nhi giương mắt nhìn Hoa Dĩ Mạt, “Ta không biết ngươi có thích dùng trà hay không. Nhưng mà trà Phổ Nhị của Phệ Huyết Lâu cũng không tệ, nhìn màu sắc có vẻ đã được vài chục năm, rất thanh khiết.”.

Hoa Dĩ Mạt đưa tay tiếp nhận chén trà, đặt rước mũi ngửi ngửi, khi ngẩng đầu thì khóe môi đã mang theo nụ cười: “Trần Nhi đã pha, tất nhiên là ta rất thích.”.

Nói xong, Hoa Dĩ Mạt cúi đầu uống một gụm nước trà.

Quả nhiên mùi thơm ngát tỏa ra khắp khoang miệng.

“Trà ngon.”. Hoa Dĩ Mạt nhìn nước trà xoay tròn trong chén, nhè nhẹ nói: “Rượu có cái ngon của rượu, trà có thú vị của trà. Trần Nhi rất thích hợp với trà.”.

Tô Trần Nhi cũng nâng chén lướt qua một ngụm nước trà, nghe được Hoa Dĩ Mạt nói liền tiếp lời nàng: “Cũng chỉ là chút sở thích nhỏ thôi.”.Hoa Dĩ Mạt không tiếng động cười cười, khoan thai buông xuống chén trà, tầm mắt không dấu vết đảo qua chiếc giường bằng phẳng, đổi đề tài nói: “Gần đây luôn phải đi tới lui nhiều nơi, trễ như vậy rồi sao Trần Nhi còn không ngủ đi?”.

Tô Trần Nhi đưa tay đặt chén trà lên bàn, thản nhiên nói: “Ta đang chờ ngươi.”.

Hoa Dĩ Mạt giật mình, nhịn không được cười khẽ ra tiếng: “Trần Nhi chắc ta sẽ lại đây tìm nàng?”.

“Ừm.”. Tô Trần Nhi mím môi, liếc liếc mắt Hoa Dĩ Mạt, “Chuyện lúc chạng vạng, ta biết ngươi có chút thắc mắc. Chuyện quan trọng như vậy, sao có thể có thể không lại đây tự mình hỏi. Dù sao cũng tới đây rồi, uống một ly trà ngắm trăng một hồi đi.”.

“Ha ha, người hiểu ta cũng chỉ có Trần Nhi.”. Hoa Dĩ Mạt cười đến mặt mày đều có chút cong lên, “Chuyện lúc chiều, thực sự là ta cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Ta tin mấy người kia cũng vậy. Mong rằng Trần Nhi giải thích một chút được không.”.

Tô Trần Nhi cũng không có lập tức trả lời, thần sắc hiện lên một tia do dự, trầm mặc một lát, ánh mắt nàng nhìn Hoa Dĩ Mạt cũng dời đi, dường như đang cân nhắc.

“Sao vậy?”. Hoa Dĩ Mạt nhìn bộ dạng Tô Trần Nhi có chút khó xử thì liền mở miệng hỏi.

Tô Trần Nhi thế này mới trầm ngâm đáp: “Việc này thật sự rất phức tạp, một hai câu không thể nói rõ. Sự tình bí ẩn, nay chúng ta lại đang ở chỗ người khác, nhất thời ta cũng không biết nên làm thế nào.”. Dừng một chút, ánh mắt Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ mềm mại xuống, “Ta chỉ có thể nói với ngươi, ta biết đến chuyện về Thứ Ảnh Lâu cũng bất quá là hơn mười năm trước, trùng hợp nên mới biết được. Đáng tiếc duyên phận chúng ta quá ngắn, ta vẫn chưa biết được gì nhiều từ nàng.”. Nói xong, thần sắc Tô Trần Nhi nhất thời rơi vào một loại hồi tưởng, nàng có chút hoảng hốt.

“Thì ra là thế.”. Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, thấp giọng nói: “Chắc là người này có liên quan đến Thứ Ảnh Lâu rất nhiều, mới có thể biết được bí mật như vậy của Thứ Ảnh Lâu. Nhưng mà Thứ Ảnh Lâu luôn luôn giữ nghiêm cơ mật, ngươi nói người nọ……”.

“Đúng.”. Bộ dạng Tô Trần Nhi thuận theo đáp: “Người nọ vốn là từ Thứ Ảnh Lâu trốn ra ngoài, sau đó liền biến mất. Chắc là đã bị Thứ Ảnh Lâu bắt trở về.”.

Lúc nói chuyện, Tô Trần Nhi vẫn cúi đầu, thanh âm dịu nhẹ, cũng không thể nghe ra biến hóa. Hoa Dĩ Mạt lại bỗng nhiên cảm thấy cảm xúc Tô Trần Nhi có chút hạ xuống.

“Trần Nhi?”. Hoa Dĩ Mạt nhịn không được khẽ gọi nàng.

Tô Trần Nhi ngẩng đầu lên, nhìn Hoa Dĩ Mạt nở một nụ cười yếu ớt, chậm rãi lắc lắc đầu: “Ta không sao. Chỉ là nhắc tới chuyện cũ nên có chút buồn thôi.”.

Tiếng nói vừa dứt, bàn tay Tô Trần Nhi đặt lên bàn liền bị một bàn tay khác nắm chặt.

“Đã là chuyện cũ, vậy thì cho qua hết đi.”. Hoa Dĩ Mạt hướng Tô Trần Nhi cười nói: “Trần Nhi nhớ phải buông xuống đó nha. Đừng quá để ý tới nữa.”.

Tô Trần Nhi nghe vậy, nhìn Hoa Dĩ Mạt, một lát sau bỗng nhiên nói: “Vậy ngươi, bằng lòng bỏ xuống không?”.

Ý cười trên mặt Hoa Dĩ Mạt cứng đờ. Độ cong trên môi cũng dần dần ảm đạm xuống, cho đến khi biến mất.Nàng nhất thời không có lập tức nói chuyện, dừng một lát, bàn tay bao trùm tay của Tô Trần Nhi hơi rụt lại, sắc mặt trầm ngưng mở miệng: “Có một số việc, không phải muốn bỏ xuống thì có thể bỏ xuống được.”. Nói xong, Hoa Dĩ Mạt cười khổ, có chút tự giễu nói: “Đúng rồi, ta còn không làm được, sao có thể an ủi người khác được chứ.”.

Tiếng nói vừa dứt, bàn tay nàng muốn rụt về, bỗng nhiên dừng lại.

Hoa Dĩ Mạt có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tô Trần Nhi.

Tô Trần Nhi đưa tay nắm ngược lại bàn tay Hoa Dĩ Mạt, ánh mắt chân thành mà nhu hòa: “Ta cũng không phải muốn ngươi buông bỏ. Ta biết hoàn cảnh của chúng ta không giống người khác. Ta chỉ không hy vọng ngươi……”. Ánh mắt Tô Trần Nhi hết sức nghiêm túc, “Ngươi chớ để những cố chấp của người khác mà khắt khe với bản thân mình.”.

Bên trong phòng, ngọn đèn phiêu diêu. Bên ngoài ánh trăng sáng ngời.

Bàn tay hơi lạnh bị một bàn tay ấm áp khác giữ chặt.

Nơi nào đó trong ngực cũng nóng lên một chút.

Hoa Dĩ Mạt nhìn chăm chú vào gương mặt ôn nhu của nữ tử bên cạnh thật lâu.

Bề ngoài trong trẻo lạnh lùng, lại bị hòa tan từng chút một, dần dần lộ ra sự mềm mại dịu dàng.

Động lòng người không gì sánh kịp.

Ý cười trên môi Tô Trần Nhi thêm chút an ủi, rút tay lại, đang định mở miệng đánh vỡ không khí yên lặng thì bên ngoài đã có một trận tiếng đập cửa vang lên, làm hai người cũng phải chú ý đến.

Hoa Dĩ Mạt nhịn không được cau mày.

“Đã trễ thế này, ai còn đến gõ cửa.”. Nàng nhẹ giọng nói thầm một câu.

Tô Trần Nhi mỉm cười liếc Hoa Dĩ Mạt một cái, không để ý tới nàng đang giận dỗi, thẳng người đứng dậy đi mở cửa.

Ngoài cửa phòng đứng một vị thị nữ, một thân y bào màu xanh của Lãnh Trúc Đường, gặp Tô Trần Nhi mở cửa, nàng cung kính cúi đầu nói: “Tô cô nương, xin hỏi Hoa cô nương có ở trong phòng ngươi không?”.

“Nàng ở bên trong.”. Tô Trần Nhi nói xong liền chừa ra một vị trí cạnh cửa, ý bảo Hoa Dĩ Mạt lại đây.

Hoa Dĩ Mạt có chút không tình nguyện rời chỗ ngồi, thần sắc có chút bất mãn: “Đã trễ thế này, tìm ta có việc gì?”.

Thị nữ gật gật đầu, giải thích: “Lãnh Đường chủ vừa phái người lại đây truyền lời, nói là phải làm phiền Hoa cô nương đi qua Bạch Hổ Đường một chuyến.”.

“Bạch Hổ Đường?”. Hoa Dĩ Mạt có chút kinh ngạc lập lại một lần, “Chuyện gì mà gấp như vậy?”.

“Lãnh Đường chủ sai ta nói cho Hoa cô nương biết chuyện có liên quan đến A Nô cô nương.”. Thị nữ cúi đầu nói. Nàng cũng không biết Lãnh Đường chủ nói tới A Nô cô nương là người phương nào, nhưng mà nếu Đường chủ phân phó như vậy, nàng chỉ cần phụ trách nhắn dùm là được, “Nếu Hoa cô nương ngại đi qua đó thì Bạch Hổ Đường sẽ cho người đưa A Nô cô nương qua đây.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, quay đầu trao đổi ánh mắt với Tô Trần Nhi một cái.

Đối phương đều thấy được nụ cười bất đắc dĩ của nhau.”Ta biết rồi.”. Hoa Dĩ Mạt đáp, biết không thể tránh được phải đi một chuyến. Dứt lời, nàng hướng Tô Trần Nhi lắc lắc đầu nói: “Xem ra lần này ta không thể không đi qua đó một chuyến. Nàng chạy đi cũng mệt mỏi, nhớ rõ nghỉ ngơi sớm một chút.”.

“Được.”. Tô Trần Nhi thấp giọng đáp, “Trấn an A Nô xong nhớ trở về sớm một chút.”.

Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, sau đó đi theo theo thị nữ rời khỏi phòng.

“Linh Nặc, ngươi bình tĩnh trước đi.”. Bạch Mộ Yên có chút đau đầu vỗ vỗ trán, ý đồ muốn khuyên nhủ, “Thân phận của ngươi hiện nay không thể công khai, tốt nhất không nên ra khỏi Bạch Hổ Đường. Hoa cô nương ở bên kia, ngươi cũng thấy là ta vừa cho người đi thông báo rồi, đợi lát nữa sẽ lại đây.”.

“Ta mới không cần tin ngươi.”. A Nô trừng mắt hừ lạnh một tiếng, “Nếu ta không trùng hợp nghe ngươi nhắc tới Quỷ Y sẽ đến xem bệnh cho Linh Lam thì chắc chắn các ngươi sẽ gạt ta, không cho ta biết chủ nhân đến đây đúng hay không?”. Dừng một chút, ngữ khí A Nô càng thêm ác liệt: “Ta biết, các ngươi muốn đem ta nhốt tại Phệ Huyết Lâu để làm Thiếu Lâu chủ đồ bỏ của các ngươi chứ gì!”.

Nói xong, A Nô thử lao ra cửa, lại bị Bạch Mộ Yên lôi trở về.

“Đường chủ, chuyện sao rồi?”. Một thanh âm trong trẻo bỗng nhiên vang lên ngoài cửa, cắt ngang tranh chấp của hai người.

Bạch Mộ Yên nhẹ nhàng thở thào, quay đầu nhìn Lạc Thu nói: “Ngươi vào đi, đem cửa đóng lại.”.

“Được.”. Lời nói vang lên, cửa phòng cũng bị đóng kín.

Thế nhưng A Nô lại không ra tay, chỉ đứng ở tại chỗ, tức giận nhìn Bạch Mộ Yên.

“Linh Nặc?”. Lạc Thu đi vòng qua người Bạch Mộ Yên, sau đó liền nhìn thấy bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Linh Nặc, có chút giật mình, “Hai người các ngươi đang cãi nhau sao?”.

“Ai thèm cãi nhau với nàng!”. Khẩu khí A Nô mặc dù vẫn như cũ, nhưng trên mặt đã dần dần bình tĩnh trở lại, có chút bất mãn nói: “Là Đường chủ của ngươi không cho ta đi gặp chủ nhân!”.

Bạch Mộ Yên cũng không so đo với A Nô, nét mặt có chút bất đắc dĩ nhìn Lạc Thu thấp giọng nói: “Ngươi tới vừa đúng lúc. Ngươi trấn an Linh Nặc đi. Ta đã cho người tới Lãnh Trúc Đường tìm chủ nhân Quỷ Y của nàng, cũng sắp đến rồi. Chắc nàng ấy sẽ tin ngươi.”. Dừng một chút, Bạch Mộ Yên hướng A Nô nhìn lướt qua, lại nói: “Nơi này giao cho ngươi. Ta còn có một số việc phải xử lý cho xong.”.

“Ta đã biết, Đường chủ.”. Lạc Thu gật đầu đáp ứng.

Bạch Mộ Yên thở phào nhẹ nhõm tận đáy lòng, giẫm chận liền đi ra ngoài.

Ngắn ngủi nửa canh giờ, đã làm cho nàng đau đầu chống đỡ không nổi. Thiếu Lâu chủ thình lình xuất hiện, thực có chút tiếp thu không kịp.

Trong phòng chỉ còn lại có hai người A Nô và Lạc Thu.

A Nô lại hừ lạnh một tiếng. Nhưng rõ ràng đã nguôi giận rất nhiều so với khi nảy, chỉ có một chút giận dữ còn sót lại.

Lạc Thu tiến lên, đi đến trước mặt A Nô, cúi đầu dò hỏi: “Quỷ Y đang trên đường tới. Chờ một chút đi. Đừng tức giận, Linh Nặc.”.

Ánh mắt A Nô trừng lớn: “Thật không?”.

“Thật.”. Lạc Thu thân thủ kéo A Nô ngồi xuống giường, thở dài nói: “Mới vừa rồi Đường chủ nói rồi, không gạt ngươi đâu.”.

“Vậy thì được.”. Lúc này A Nô mới chịu gật gật đầu, bỗng nhiên giống như nhớ tới cái gì, liền hỏi: “Sao ngươi lại tới đây? Giờ này đáng lẽ phải đi ngủ rồi mới đúng chứ?”.

Lạc Thu nghe vậy, bất đắc dĩ liếc A Nô một cái: “Ngươi quên phòng của ta cách ngươi không xa sao? Các ngươi ở đây ầm ĩ làm ta tỉnh giấc, sau đó liền đi qua đây.”.

A Nô có chút ngượng ngùng kéo kéo áo: “Vậy ngươi không buồn ngủ sao?.”.

“Có.”. Lạc Thu nói xong, còn làm bộ ngáp một cái, thanh âm cũng có chút thấp đi, “Cũng không buồn ngủ cho lắm. Nếu không ngươi cho ta mượn giường ngủ đi?”.

A Nô nghe được Lạc Thu nói, ánh mắt cả kinh lập tức mở to, theo bản năng đề cao giọng: “Chuyện này sao có thể được?”.

Giống như Lạc Thu không ngờ A Nô sẽ phản ứng lớn như vậy, nháy mắt nhìn A Nô, nhất thời quên luôn buồn ngủ.

“Ngươi…… nhìn ta làm gì?”. A Nô hận không thể cắn đầu lưỡi mình. Không biết tại sao, mỗi lần cùng Lạc Thu ở chung thì nàng luôn cảm thấy chính mình có chút kỳ quái. Đối phương bất quá chỉ thuận miệng nói gì đó, nàng lại phản ứng lớn như vậy, thật sự là dọa người.

“Linh Nặc.”. Bỗng nhiên Lạc Thu khom người về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt A Nô, khiến cho A Nô phải ngữa ra sau, dựa vào thành giường.

“Cái gì…… cái gì vậy?”.

“Ngươi thật nhỏ mọn.”. Lạc Thu phun ra mấy chữ, sau đó lại lần nữa ngồi thẳng lên, liếc mắt A Nô một cái, “Ngay cả giường cũng không cho người ta ngủ.”.

A Nô cảm thấy có nhiệt khí xông lên, nhất thời không biết nên giải thích cái gì cho phải.

Tiếng bước chân ngoài cửa vừa kịp lúc cứu vớt A nô đang bị giam cầm.

Nàng đứng bật dậy từ trên giường. Phóng ánh mắt dừng ở cửa.

Cùng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, hiện ra một thân y phục nguyệt sắc.

Gương mặt người kia như cười như không nhìn nàng, môi bạc khẽ mở, chậm rãi gọi ra hai chữ.

Nàng gọi: “A Nô.”.

Sau đó cười khẽ. Khóe môi cũng giương lên.

Bất quá chỉ là thân ảnh quen thuộc nhưng lại làm cho cả hai mừng rỡ.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI