Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 108 + 109

0
25

Chương 108 – Sẽ quay lại lần nữa (Ba)

Dọc theo đường, sắc mặt Bạch Uyên đều lạnh lùng trầm mặc không nói lời nào, chuyên tâm chạy đi.

Bốn người đi vô cùng nhanh, nhưng bởi vì Tô Trần Nhi cho nên mới chậm lại một chút. Bất quá tối hôm qua Hoa Dĩ Mạt dùng thảo dược của Thiên Dật cấp, tinh lực khôi phục cũng được bảy tám phần. Thêm nữa là khinh công của nàng vô cùng tốt, bởi vậy hôm nay dẫn theo Tô Trần Nhi cũng rất thoải mái. Đi hết một ngày, khi mặt trời vừa xuống núi thì cả bốn người cũng chạy tới Phệ Huyết Lâu.

Mấy người xuyên qua khu rừng, từ xa xa đã nhìn thấy Lãnh Thiên Ảnh trong một thân trường bào màu thiên thanh đang chắp tay sau lưng đứng cạnh một gốc cây khô chờ bọn họ.

“Thiên Ảnh, thương thế của Lâu chủ như thế nào rồi?”. Thiên Dật tiến lên phía trước có phần lo lắng hỏi Lãnh Thiên Ảnh.

Bạch Uyên đi sau nghe được Thiên Dật hỏi, gương mặt bình tĩnh nảy giờ cũng bắt đầu dao động. Hai tay vô ý siết chặt. Cả người giống như rất căng thẳng, cùng chờ Lãnh Thiên Ảnh mở miệng.

Lãnh Thiên Ảnh vẫn chưa lập tức trả lời, ánh mắt thản nhiên nhìn lại, dừng trên người Bạch Uyên.

“Không biết nên xưng hô là Bạch Cung chủ hay vẫn là Bạch cô nương đây?”. Lãnh Thiên Ảnh hỏi.

Bạch Uyên nghe vậy thần sắc đông cứng. Ý tứ trong lời nói của đối phương làm sao nàng không hiểu. Nhưng nàng chỉ trầm mặc một lát, liền lắc lắc đầu nói: “Bây giờ không cần gọi ta Cung chủ.”.

Lãnh Thiên Ảnh nghe được Bạch Uyên trả lời, sau đó gật gật đầu, mở miệng tiếp tục nói: “Lâu chủ đang ở Thần Y Đường, các vị đi theo ta.”. Nói xong, nàng xoay người đi về hướng Đông Bắc của Phệ Huyết Lâu.

Thiên Dật đi nhanh vài bước đuổi kịp, cùng đi song song với Lãnh Thiên Ảnh, hắn nghiêng đầu thấp giọng nói: “Lâu chủ vẫn chưa tỉnh sao?”.

Lãnh Thiên Ảnh cúi đầu ừ một tiếng, mày hơi cau lại: “Lần trước, khi ngươi rời đi đã cho Lâu chủ uống Tục Mệnh Thái Cổ Hoàn, nhưng mà tình trạng của Lâu chủ so với chúng ta tưởng tượng còn xấu hơn. Tình hình Lâu chủ gần đây, đợi lát nữa ta sẽ nói cụ thể với ngươi.”.

Thiên Dật cũng không hỏi nữa, gương mặt càng thêm lo lắng, vội bước thật nhanh tới Thần Y Đường.

Vị trí của Thần Y Đường và Lãnh Trúc Đường nằm gần nhau, đều ở hai góc của Phệ Huyết Lâu, có chút thanh tĩnh. Xung quanh có nhiều cây cối và các loại hoa sinh sôi nảy nở. Hoa Dĩ Mạt phát hiện đối phương cố ý dẫn các nàng đi qua một con đường nhỏ ít người, dường như muốn tránh cho người khác phát hiện. Nàng quay đầu nhìn phía Tô Trần Nhi, lập tức đối diện với ánh mắt của nàng ấy.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt mang theo ý cười, dùng chân khí bao lấy thanh âm, thấp giọng nói nhỏ bên tai Tô Trần Nhi: “Trần Nhi cũng phát hiện các nàng đang tránh thủ hạ của Phệ Huyết Lâu?”.

Tô Trần Nhi bất động thanh sắc gật đầu.

“Xem ra, chuyện Linh Lam bị thương, ngoài một vài người thân cận biết đến, những người còn lại cũng không hay.”. Hoa Dĩ Mạt trầm ngâm nói: “Nghĩ đến cũng phải. Chuyện của Linh Lam và Bạch Uyên trong lúc đó, càng ít người biết càng tốt. Nhưng mà xem ra tình hình này, người sắp xếp chuyện này có vẻ muốn tác hợp hai người họ, có chút ngoài dự kiến của ta.”.Khi nói chuyện, Lãnh Thiên Ảnh dẫn bọn họ đi xuyên qua mấy con đường nhỏ, khi tới tòa nhà phía trước thì dừng lại. Sau đó xoay người nhìn các nàng.

“Đến rồi. Lâu chủ tịnh dưỡng ở tầng cao nhất, các ngươi đi theo ta.”. Dừng một chút, ánh mắt Lãnh Thiên Ảnh dừng trên người Hoa Dĩ Mạt, thần sắc dịu xuống, “Hoa cô nương, nếu như có thể, mong cô nương lên trên đó cùng Thiên Dật quan sát tình trạng thân thể của Lâu chủ một chút. Ta biết Hoa cô nương một tay ngân châm xuất thần nhập hóa, ở giang hồ vang danh đã lâu. Lần này nhận giúp đỡ của cô nương, nếu trong khả năng Phệ Huyết Lâu có thể làm được, chúng ta sẽ hết sức báo đáp.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, nhất thời vẫn chưa trả lời, mỉm cười sâu xa, không cự tuyệt, cũng không đáp ứng.

Bạch Uyên đứng một bên thấy thế, gương mặt có chút lo lắng nhìn Hoa Dĩ Mạt. Từ U Mộng Cốc tới đây, lần đầu tiên mở miệng nói chuyện: “Hoa cô nương, sự tình trọng đại, mong Hoa cô nương ra tay cứu giúp.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe được Bạch Uyên nói, ánh mắt nhìn lại, như cười như không nói: “Nếu ngay cả Bạch cung chủ đều mở miệng nhờ vả, ta cũng chỉ có thể đáp ứng. Nhưng mà kết quả như thế nào, ta cũng không dám cam đoan.”.

Nghe được Hoa Dĩ Mạt đồng ý, những người còn lại nhẹ nhàng thở phào, sau đó bắt đầu chạy lên lầu.

Càng lên cao, sắc mặt Bạch Uyên càng trầm trọng. Tay nàng gắt gao nắm thành quyền, ngay cả hô hấp cũng sắp dừng lại. Đối với nàng mà nói, mỗi bước chân đều khó khăn vô cùng. Tim đập kịch liệt, bất an cùng chờ mong lẫn lộn một chỗ, ép tới nàng thở không nổi.

Rốt cục, thang lầu dài dòng cũng đến đoạn cuối. Lãnh Thiên Ảnh dẫn mọi người tới tầng cao nhất, đứng trước một cánh cửa. Tầm mắt nàng lướt qua sắc mặt tái nhợt của Bạch Uyên, đưa tay đẩy cửa ra.

Giống như toàn bộ thế giới chậm rãi mở ra, ánh sáng từ trong phòng hé lộ.

Những thứ chung quanh đối với Bạch Uyên như thủy triều rút đi. Trong mắt chỉ còn lại hình dáng nữ tử nằm trên giường.

Như trước là một thân y phục đỏ rực quen thuộc, càng làm nổi bật gương mặt trắng bệch. Một nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, một nửa bị ánh sáng chiếu vào.

Giống như…… cách xa một đời. Thời gian dài qua đi, trí nhớ cũng đè lên nhau.

Quen nhau. Hiểu nhau. Yêu nhau. Lại xa nhau.

Xa nhau. Gặp nhau. Đối đầu. Rồi lại đấu tranh.

Hoa U Mộng nở rộ. Một mảnh lam màu tím chồng chất lên nhau, dựa sát vào nhau mà điêu tàn.

Nắng chiều nhạt dần, giờ phút này chiếu lên gương mặt nữ tử nằm đó không chút sức sống, yếu ớt giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất.

Bắt không được. Nắm không chặt. Bối cảnh tà dương, màu đỏ không có độ ấm.

Nước mắt Bạch Uyên, cứ như vậy mà rơi xuống.

Lướt qua khóe mắt, thấm ướt lông mi. Rơi xuống trên áo.

Nàng cứ khóc như xung quanh không có ai, làm mọi người cả kinh giật mình. Nhưng lại không ai lên tiếng.Khi Linh Lam chân chính xuất hiện trước mặt nàng, Bạch Uyên mới phát hiện, rốt cuộc tâm có bao nhiêu đau.

Tất cả quật cường và kiên trì trước kia, khi nhìn thấy Linh Lam, trong chớp mắt liền yếu ớt sụp đổ, ầm ầm vỡ tan.

Trong đầu hiện lên hình ảnh cả hai sống chung. Nụ cười và giọng nói của đối phương rõ ràng giống như vẫn còn ngày hôm qua.

Bây giờ, từng khắc trôi qua đều như một cây gai bén nhọn chui vào trong máu thịt, nhổ không ra, rút không đi.

Là nàng. Cầm kiếm hết lần này đến lần khác tự tay đâm vào trong thân thể người nàng yêu nhất. Cho đến khi máu tươi nóng rực chảy ra. Tất cả kết cục như hôm nay, đều là do nàng uống bát canh Vong Xuyên kia.

Mỗi bước sai, từng bước sai.

Trong phòng im lặng chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Hoa Dĩ Mạt và những người còn lại, trong mắt đều hiện lên một tia không đành lòng, dời đi tầm mắt, không dám nhìn Bạch Uyên đang bước tới giường.

Ánh mắt thống khổ kia làm cho người ta không đành lòng nhìn thẳng, nước mắt nóng bỏng từ hốc mắt không ngừng rơi xuống, giống như vĩnh viễn không dừng lại. Môi bị cắn nát, có máu thấm ra, đối phương lại xem như không có chuyện gì.

Đến khi Bạch Uyên đứng ở bên giường. Ngồi xuống, đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt Linh Lam.

Chăm chú nhìn nàng ấy thật lâu.

Rốt cục, Lãnh Thiên Ảnh thở dài đánh vỡ yên lặng trong phòng.

Tầm mắt nàng nhìn Bạch Uyên, xoay người qua hướng Thiên Dật cùng Hoa Dĩ Mạt, nói với cả hai: “Nhìn Lâu chủ trước đi.”.

Thiên Dật cùng Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, sau đó đi theo tới bên giường.

“Bạch cô nương.”. Thiên Dật mở miệng, cúi đầu hướng Bạch Uyên đang ngồi trên giường nói, thanh âm hiện ra chút thở dài: “Về chuyện Lâu chủ, ta rất bất mãn ngươi. Nhưng mà giờ phút này ta tin tưởng, có lẽ sự tình đều không phải đơn giản như ta nghĩ. Ngươi yên tâm, cho dù Thiên Dật phải liều mạng, cũng sẽ không để Lâu chủ có việc gì. Nhưng nếu Lâu chủ tỉnh lại, ta hy vọng ngươi có thể đối xử tốt với nàng, đừng để nàng phải đau khổ một lần nữa.”.

Tay Bạch Uyên chậm rãi mơn trớn gương mặt Linh Lam, nàng không trả lời Thiên Dật. Nhưng thần sắc của nàng đã cho mọi người thấy rõ đáp án.

Trong lòng chua xót dường như sắp bóp nát tim nàng, đau đớn vô cùng.

Thiên Dật thở dài, quay lại hướng Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, ánh mắt chuyên chú.

Bạch Uyên chỉ cảm thấy phía sau có một đôi tay nâng nàng dậy, thanh âm ôn hòa của Tô Trần Nhi vang lên: “Bạch cung chủ, chuyện còn có thể xoay sở. Có Thiên tiên sinh cùng Hoa Dĩ Mạt ở đây, Linh Lam cô nương sẽ không có việc gì đâu.”.

Bạch Uyên nghe vậy, chậm rãi gật gật đầu, nàng đứng lên, cắn môi bình tĩnh lại, lực chú ý vẫn hướng trên giường.

Thiên Dật cùng Hoa Dĩ Mạt thay nhau bắt mạch cho Linh Lam, sau đó lại ấn vào mấy chỗ trên thân thể của nàng ấy, sau một lúc lâu mới ngừng tay, xoay mặt nhìn những người còn lại.”Mấy ngày nay ta đi khỏi đây, Lâu chủ có phản ứng gì không?”. Người mở miệng là Thiên Dật. Sắc mặt hắn trầm trọng hỏi Lãnh Thiên Ảnh.

Lãnh Thiên Ảnh cau mày: “Ngày thứ ba và ngày thứ năm sau khi ngươi rời đi, Lâu chủ đang hôn mê thì thổ huyết hai lần. Lần đầu tiên bình thường, lần thứ hai thì có máu đông, sợ là phủ tạng bị vỡ. Mặc dù nàng đã dùng Tục Mệnh Thái Cổ Hoàn, sốt cao dần dần lui, nhưng độ ấm thân thể ngày càng giảm đi. Mấy ngày đầu còn có thể mơ mơ màng màng nói chút gì đó, gần đây đã thì đã hoàn toàn rơi vào hôn mê. Nếu không có mạch tượng vẫn đập, thì dường như mất hết dấu hiệu của sự sống.”.

Lãnh Thiên Ảnh nói một hồi, kể ra tình hình cụ thể của Linh Lam mấy ngày qua. Trong lúc Linh Lam hôn mê, miệng thỉnh thoảng phát ra chỉ duy nhất hai từ “Bạch Uyên”.

“Quả nhiên.” Nghe được Lãnh Thiên Ảnh miêu tả, Thiên Dật nói: “Thân thể Lâu chủ hao tổn nguyên khí quá nặng, nội tạng nhiều chỗ bị tổn thương. Một kiếm trên ngực kia……”. Nói đến đây, tầm mắt Thiên Dật vô ý lướt qua Bạch Uyên, nhìn thấy sắc mặt đối phương lại ảm đạm thêm một phần, trong lòng thở dài, tiếp tục nói: “Kiếm quá gần tim, lại đâm sâu, xuyên qua toàn bộ ***g ngực. Nếu không có Tục Mệnh Thái Cổ Hoàn bảo dưỡng tâm mạch, sợ là dữ nhiều lành ít. Tuy vậy nhưng giờ phút này, mạch của Lâu chủ cũng rất xấu.”. Nói xong, Thiên Dật quay đầu nhìn Hoa Dĩ Mạt có chút đăm chiêu, “Hoa cô nương…… có ý nghĩ gì không?”.

Hoa Dĩ Mạt nghe được Thiên Dật gọi nàng, ngẩng đầu lên, tầm mắt quét một vòng, cuối cùng một lần nữa dừng trên người Thiên Dật, mở miệng nói: “Thiên tiên sinh nói vậy cũng rất rõ ràng, muốn cứu sống Linh Lam, mặc dù phiền toái, nhưng cũng không đến mức quá khó khăn. Nhưng mà thân thể nàng bị thương quá nặng, cứu rồi sau này có thể sống bao lâu, đó mới là vấn đề chính.”.

Lãnh Thiên Ảnh nghe được Hoa Dĩ Mạt nói, ánh mắt trầm xuống: “Thiên Dật, Hoa cô nương nói có thật không?”.

Thiên Dật thở dài, bất đắc dĩ nói: “Phải. Ta đang lo điều này, giống như lời Hoa cô nương vừa nói. Thân thể Lâu chủ bây giờ chẳng khác nào ngọn đèn trước gió. Dựa vào công dụng của Tục Mệnh Thái Cổ Hoàn, có thể cứu sống nàng ấy. Nhưng ta không biết, làm sao để chữa khỏi hoàn toàn cho Lâu chủ đây.”.

Thiên Dật nói vừa dứt, trong phòng một lần nữa rơi vào im lặng.

“Bạch cung chủ!”.

Bỗng nhiên, Tô Trần Nhi có chút vội vàng hô lên làm cho mọi người cũng quay sang nhìn.

Thì ra là thân thể Bạch Uyên run lên, Tô Trần Nhi đứng sau nhanh tay đỡ nàng ấy lại.

Khuôn mặt kia, trắng không còn chút máu.

Thanh âm Lãnh Thiên Ảnh mang theo buồn bực: “Bạch cô nương, ta đưa ngươi tới phòng nghỉ ngơi trước. Chuyện của Lâu chủ ……”.

“Không cần.”. Giọng nói của Bạch Uyên cực nhanh cắt ngang lời Lãnh Thiên Ảnh. Nàng thân thủ nhẹ nhàng đẩy Tô Trần Nhi ra, một lần nữa đứng thẳng lên, ánh mắt kiên quyết, “Ta ở đây.”.

Thiên Dật nghe được Bạch Uyên nói, nhìn thấy tinh thần đối phương cũng có chút suy kiệt, lo lắng định mở miệng khuyên can thì lại bị Lãnh Thiên Ảnh dùng mắt ngăn lại.

“Nếu Bạch cung chủ cố ý muốn vậy, ta cũng không cưỡng cầu. Chút nữa ta sẽ phái người đưa thêm một chiếc giường nữa tới đây.”. Lãnh Thiên Ảnh mở miệng nói.

“Ừ.”. Bạch Uyên khẽ ừ, ánh mắt gắt gao nhìn Linh Lam, không thèm nhắc lại.

Thiên Dật quay đầu nhìn Hoa Dĩ Mạt, ôm một tia hy vọng nói: “Hoa cô nương, ngân châm của ngươi có giúp được không?”.

“Có, nhưng mà không nhiều.”. Hoa Dĩ Mạt mở miệng giải thích: “Ngân châm có tác dụng đả thông khí huyết kinh mạch, nhưng mà để bồi dưỡng thân thể vẫn phải cần có thuốc phụ trợ. Ta thấy ở U Mộng Cốc của ngươi có loại thảo dược cũng rất thật tốt, cho Linh Lam dùng, ta dùng ngân châm hỗ trợ thì sẽ phát huy tác dụng tối đa, giúp Linh Lam chống đỡ một năm rưỡi cũng không thành vấn đề. Nhưng mà sau……”. Nói đến đó, Hoa Dĩ Mạt dừng lại.

Lời nói tiếp theo, trong lòng mọi người đều rõ ràng.

“Cũng không phải là không có biện pháp.”. Mọi người đang lo lắng thì giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tô Trần Nhi bỗng nhiên vang lên.

Chương 109 – Sẽ quay lại lần nữa (Bốn)

Lời vừa nói ra, mọi người đều giật mình, không khỏi quay lại nhìn Tô Trần Nhi.

“Không biết cách của Tô cô nương là cách gì vậy?”. Thiên Dật hơi có chút vội vàng mở miệng hỏi.

Tô Trần Nhi trầm ngâm một phen, sau đó nhìn Linh Lam nằm trên giường, nhớ lại nói: “Ta từng ở tàng kinh cát xem qua một quyển sách cổ. Tương truyền xưa kia có một con thú tên là Hải Trãi, được xưng là “Pháp thú”. Con lớn thì to bằng con trâu, nhỏ thì như dê, bộ dạng cùng loại với kỳ lân, có một bộ lông đen dài rậm rạp, hai mắt sáng ngời, trên trán có một chiếc sừng. Thần thú Hải Trãi trong truyền thuyết, những con sống đến vạn năm sẽ có hai cánh. Hải Trãi gãy sừng thĩ sẽ chết, tim sẽ hóa thành một loại “Nguyên Phách Đan”, so với Văn Thanh Quả có bảy đường vân là cao hơn một bậc, tác dụng bồi bổ thân thể, an dưỡng kinh mạch rất kì hiệu.”.

Thiên Dật nghe được Tô Trần Nhi nói, thần sắc hiện lên một tia bối rối: “Về Văn Thanh Quả có bảy đường vân ta cũng từng nghĩ tới. Nhưng mà trong giang hồ nhiều nhất chỉ có sáu đường vân mà thôi. Về phần thứ Tô cô nương nói đến “Nguyên Phách Đan”, tại hạ nhớ mơ hồ là lúc còn trẻ có nghe gia sư nhắc tới. Nhưng mà khi ấy ta vẫn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết thôi, lại càng không biết nên đi tìm ở đâu.”.

“Ta biết Nguyên Phách Đan ở đâu.”. Tô Trần Nhi thản nhiên lên tiếng: “Nhưng mà cũng rất khó lấy được.”.

Dù vậy, lời Tô Trần Nhi nói vẫn làm mọi người nghe thấy mà giật mình, giống như tìm thấy được hy vọng.

“Tô cô nương cứ nói đừng ngại.”. Thiên Dật vội vàng hỏi.

Tính hắn thích nghiên cứu thảo dược, càng là thứ truyền kỳ, lại càng ham thích. Lúc này nghe được trên đời quả thực lại có Nguyên Phách Đan. Đây là kì dược số một, nội tâm hắn khó tránh khỏi kích động. Huống chi nghe có thể cứu chữa cho Linh Lam thì lại mừng rỡ như điên.

Thần sắc Tô Trần Nhi vẫn nghiêm túc như trước, im lặng một lát mới chậm rãi phun ra ba chữ: “Thứ Ảnh Lâu.”.

Trong khoảng thời gian ngắn, thần sắc mọi người đều có chút kỳ quái.

Chớ trách mọi người lại có biểu hiện như vậy, trong giang hồ, Thứ Ảnh Lâu là tổ chức thần bí, so với Phệ Huyết Lâu, có thể nói chỉ có hơn chớ không kém. Cứ điểm trải rộng khắp nơi, chuyên nhận nhiêm vụ ám sát nhân sĩ giang hồ. Chỗ trú ngụ chân chính của những người thuộc Thứ Ảnh Lâu lại không có ai biết tới. Bọn họ đến vô ảnh, đi vô tung, chỉ xuất hiện khi ám sát một ai đó. Nếu như ám sát thành công, sẽ chặt bỏ một ngón tay của nạn nhân. Mà một khi ám sát thất bại sẽ tự kết liễu mạng sống. Một chuyện duy nhất làm giang hồ khiếp sợ chính là phương thức bọn họ kết liễu bản thân chỉ có một loại, chính là vận công tự hủy diệt mình.

Ngoan tuyệt đến nỗi có thể tự hủy diệt bản thân mình không để lại chút xương cốt.

Bởi vậy, trăm năm đi qua, mặc dù Thứ Ảnh Lâu ám sát rất nhiều người, nhưng mà đến nay không kẻ nào bị bắt. Cùng lúc đó, bởi vì Thứ Ảnh Lâu thủ pháp lưu loát sạch sẽ, cho nên cũng nhanh chóng phát triển và lớn mạnh, rất nhiều người giang hồ nguyện ý trả giá cao để tìm Thứ Ảnh Lâu ám sát kẻ thù của mình.

Không ngờ Tô Trần Nhi lại biết được Nguyên Phách Đan ở Thứ Ảnh Lâu, mọi người khó tránh khỏi cảm thấy kinh ngạc. Ngay cả hệ thống tình báo của Phệ Huyết Lâu mạnh như vậy mà cũng tra xét không được tin tức của Thứ Ảnh Lâu.

Tô Trần Nhi không để ý đến thái độ của mọi người, dường như không nhìn thấy họ kinh ngạc, chỉ lo tự nói: “Việc này không phải đơn giản, hôm nay nếu tính mạng Linh Lam cô nương không bị nguy hiểm, ta cũng sẽ không nói ra. Nguyên Phách Đan là trân bảo của Thứ Ảnh Lâu, mặc dù ta nghe nói nhưng cũng chưa từng gặp qua, bởi vậy cũng không biết thứ này có bộ dạng ra sao, bị giấu ở nơi nào. Nhưng có thể khẳng định là, loại thuốc này từ trước đến này đều do Lâu chủ Ám Vương của Thứ Ảnh Lâu cất giữ.”.

Khi Tô Trần Nhi nói chuyện, ánh mắt Hoa Dĩ Mạt bên cạnh cũng lóe lên, có chút đăm chiêu nhìn nàng, ánh mắt thâm thúy.

Mọi người nghe vậy liền trầm mặc.

“Ta đi tìm Nguyên Phách Đan.”. Thanh âm Bạch Uyên bỗng nhiên đánh vỡ im lặng, thanh thúy vang lên trong không khí.

Thiên Dật nhíu mày: “Ta biết Bạch cô nương có lòng, nhưng dù sao ngươi cũng không phải đại phu, làm sao phân biệt được Nguyên Phách Đan?”.

Bạch Uyên cắn môi, dừng một chút, sau đó nói: “Chắc chắn sẽ có biện pháp.”.

“Không được. Nếu ngươi xảy ra chuyện, sợ là Lâu chủ càng thêm khổ. Ta đi là thích hợp nhất.”. Thiên Dật trầm ngâm nói.

Tầm mắt Bạch Uyên vẫn dừng trên người Linh Lam mang theo một tia bi thương, ngữ khí kiên quyết nói: “Là ta làm hại nàng thành như vậy. Nếu ta không đi thì làm sao yên tâm được?”.

“Nhưng mà……”.

Thiên Dật còn muốn nói gì đó, nhưng thanh âm của Lãnh Thiên Ảnh đã cắt ngang tranh cãi của hai người.

“Đừng cãi nhau nữa, việc này sau hãy bàn.”. Lãnh Thiên Ảnh lãnh đạm nói: “Chuyện quan trọng trước mắt là phải làm Lâu chủ tỉnh lại. Còn chuyện ai đi tìm Nguyên Phách Đan thì chờ sau khi Lâu chủ tỉnh lại rồi nói tiếp.”. Dừng một chút, Lãnh Thiên Ảnh nhìn về phía Hoa Dĩ Mạt, ngữ khí dịu đi một chút: “Hoa cô nương, phiền toái ngươi.”.

Hoa Dĩ Mạt thu hồi tầm mắt đang hướng về Tô Trần Nhi, nghe vậy gật gật đầu.

“Bạch cô nương cùng Tô cô nương cùng ta đi ra ngoài trước, ta mang bọn ngươi tới phòng khách nghỉ ngơi. Để hai người họ lại đây chữa trị cho Linh Lam.”. Lãnh Thiên Ảnh quay đầu nói.

Mặc dù Bạch Uyên rất không muốn, nhưng cũng hiểu giờ phút này không nên quấy rầy, ánh mắt nhìn Linh Lam một lúc lâu, sau đó mới cùng Tô Trần Nhi đi theo Lãnh Thiên Ảnh rời khỏi phòng.

Hai canh giờ sau.

Linh Lam cảm thấy ý thức trở lại trong đầu chút ít. Giống như một mảnh hỗn độn dần dần có ánh sáng.

Tiếp theo là thân thể đau đớn, ý thức cũng bắt đầu mở ra.

Dường như theo bản năng, nàng khẽ hừ một tiếng.

Một chút ấm áp giữ lấy tay nàng.

Một lát sau, thính giác cũng trở về.

Có tiếng gọi nhẹ nhàng vang lên. Lại biến mất.

Linh Lam không thể phân biệt. Chỉ có thân thể đau đớn là rõ ràng. Tứ chi không thể nhúc nhích, mà ngực lại giống bị khối cự thạch đè ép, đau đến mở tung.

Nàng muốn mở to mắt. Nhưng mí mắt lại nặng ngàn cân.

Miệng lại có cảm giác khát không chịu nổi.

“…… Nước.”.

Một chữ này xoay quanh trong cổ họng, rốt cục cũng lao ra.

Chỉ trong chớp mắt, Linh Lam cảm giác thân thể của mình lọt vào một cái ôm mềm mại.

Sau đó mát lạnh chạm trên môi. Còn có nước chảy vào cổ họng.

Nước giống như có một lực đẩy, rót vào thân thể.

Như vậy sau một lúc lâu, Linh Lam mới có thể mở hai mắt của mình.

Ánh vào mi mắt, là một mảnh màu trắng.

Tầm mắt hướng lên trên một chút.

Đối diện là một đôi mắt quen thuộc.

Có tiếng chén rơi xuống đất vang lên thanh thúy.

Bạch Uyên nhìn nữ tử trước mặt mở to mắt nhìn mình, nhất thời giật mình một chút.

Muôn vàn cảm xúc trong lòng. Không thể kể ra.

Cặp mắt kia hơi nhếch lên, ánh mắt trong suốt nhìn chính mình. Không biết nhìn bao lâu.

Không có thầm oán. Không có hận ý. Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Chỉ có nhớ nhung cùng tình yêu mãnh liệt.

Bỗng nhiên, khóe môi nữ tử trước mặt giương lên. Hướng nàng tràn ra một nụ cười nhợt nhạt.

Tươi cười suy yếu, lại mềm mại như nước. Giống như cảnh trong mơ.

“Ta đang…… nằm mơ sao……”.

Bạch Uyên nghe được nữ tử cúi đầu nỉ non.

Linh Lam giật mình, Bạch Uyên đang nửa ôm nàng bỗng nhiên cúi xuống.

Nàng ấy đem mặt chôn vào hõm vai nàng.

Chỉ trong chốc lát, cổ Linh Lam có cảm giác ướt át truyền đến.

Sau đó tiến vào trong áo.

Xúc cảm chân thật. Không phải là đang nằm mơ.

Ánh mắt Linh Lam mềm mại xuống. Hạnh phúc tràn đầy toàn bộ ***g ngực.

Căn phòng im lặng, có vài thanh âm nhẹ nhàng vang lên.

“Cuối cùng nàng đã trở lại.”.

Bạch Uyên cảm thấy nước mắt của mình từng giọt, từng giọt không ngừng thấm vào trong cổ áo màu đỏ của đối phương.

Lặng lẽ ấm áp.

“Đúng.”. Nàng cúi đầu lên tiếng: “Ta đã trở về.”.

Ý cười trên môi Linh Lam càng sáng lạn thêm.

Ánh mắt sáng ngời, bên trong là sự vui vẻ, giấu cũng giấu không được.

Sau một lúc lâu.

Bạch Uyên từ hỏm vai Linh Lam ngẩng đầu lên, nhìn người đang tựa trong lòng mình.

Nàng đưa tay vén mấy sợi tóc rơi loạn của đối phương ra sau. Nhếch môi có chút áp lực.

“Ta cứ nghĩ mình đã chết rồi…… Khụ khụ, không ngờ vẫn còn có thể gặp lại nàng lần nữa.”. Linh Lam suy yếu mở miệng, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn Bạch Uyên.

“Nàng sẽ không chết.”. Thần sắc Bạch Uyên lộ ra kiên nghị yếu ớt, “Ta cũng không cho phép nàng chết.”.

Giống như Linh Lam nghĩ đến cái gì, ánh mắt hạ xuống, ý cười bên môi cũng ẩn đi: “Ta biết tình trạng thân thể của mình …… Không ngờ, bản thân vẫn tính sai.”. Dừng một chút, Linh Lam ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Uyên, ánh mắt mang theo sự không đành lòng, “Ta thực không nên…… cho nàng khôi phục trí nhớ.”.

“Nàng nói bậy bạ gì đó.”. Bạch Uyên gắt gao nhíu mày.

Linh Lam nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói với Bạch Uyên: “Tất cả, bất quá là sắp xếp của ta mà thôi. Lúc ấy ta nghĩ, nếu thật sự nàng đã quyết ý rời đi…… Không bằng chết trong tay nàng. Nếu như ta chết, nàng cũng có thể nhớ kỹ ta. Còn nếu ta may mắn không chết…… Khụ khụ…… thì để Thiên Dật nghĩ cách khôi phục trí nhớ của nàng. Như vậy, có lẽ nàng có thể một lần nữa ở lại bên cạnh ta ……”. Nói xong, ý cười trên môi Linh Lam càng chua xót, “Không ngờ, mặc dù ta không chết, nhưng không giữ mạng được bao lâu. Khụ khụ…… đây không phải, không phải càng thêm hại nàng hay sao?.”. Đáy mắt Linh Lam mang theo một tia hối hận cùng tự trách, “Nàng xem, ta trăm phương ngàn kế như vậy, lại vẫn thua ông trời. Ta quá ích kỷ…… Nàng nên trách ta mới phải.”.

Nói xong, tầm mắt Linh Lam nhìn Bạch Uyên dời đi. Có tiếng thở dài lập tức rơi xuống. Mang theo bất đắc dĩ.

Bạch Uyên nghe vậy, ánh mắt trầm trọng, trầm mặc một lát, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói: “Nếu như thế, nàng càng phải sống, nàng phải có trách nhiệm với ta.”.

Linh Lam không khỏi có chút ngạc nhiên, há miệng thở dốc, đang muốn nói gì, bỗng nhiên ho khan lên.

Nét mặt Bạch Uyên gấp gáp, vội vàng vỗ về sau lưng Linh Lam, cho đến khi nàng ngừng ho. Bạch Uyên nhìn gương mặt tái nhợt của Linh Lam, đáy lòng như bị đao chém qua, rách ra thành một miệng vết thương.

Linh Lam vững vàng hơi thở lại, có chút buồn cười giương  khóe môi: “Ta biết rồi, vậy ta sẽ hết sức chịu trách nhiệm…… còn cơ thể của ta, Thiên Dật nói như thế nào?”.

“Hắn dùng một ít trân dược ổn định thân thể của nàng, qua mấy ngày nữa, nàng liền có thể khôi phục. Nhưng mà vẫn cần phải nghỉ ngơi thật tốt. Bây giờ còn thiếu một loại thuốc nữa, đợi khi tìm được thuốc này, nàng có thể khỏi hẳn. Bây giờ hắn và Hoa Dĩ Mạt đang thảo luận cách trị liệu tốt nhất cho nàng.”. Dừng một chút, Bạch Uyên an ủi nói: “Cho nên nàng không cần lo lắng. Ta sẽ chờ nàng khỏe lại.”.

Linh Lam gật gật đầu, nhìn Bạch Uyên, ánh mắt có chút buồn ngủ, miễn cưỡng cong khóe môi, khẽ cười nói: “Vậy thì ta sẽ chờ, nàng phải bên cạnh ta, được không?”.

Thanh âm lại yếu đi một chút.

Bạch Uyên nghe vậy giật mình, chỉ trong chốc lát, ánh mắt càng mềm mại thêm, kiên định gật đầu nói: “Được.”.

Ý cười bên môi Linh Lam càng đậm.

Ánh mắt của nàng bởi vì mệt mỏi quá mà khép lại.

Bạch Uyên kinh ngạc nhìn nữ tử trong lòng mê man một lần nữa.

Tuy độ cong trên môi đã giảm đi nhưng vẫn có thể nhìn ra bộ dạng vui sướng của nàng.

Móng tay Bạch Uyên khảm vào lòng bàn tay. Lưu lại vài vết hồng ngân.

Nàng cúi đầu thật sâu. Ôm lấy Linh Lam thật lâu, cắn môi có chút trắng bệch.

Trong trí nhớ.

Hồng y của nữ tử tung bay, đứng giữa biển hoa mênh mông, trước mắt là ánh chiều tà hừng hực khí thế.

Nàng bỗng nhiên quay đầu nhìn mình cách đó không xa. Khóe môi tươi cười như nắng.

“Này, chờ cho mặt trời xuống núi, nàng đi theo ta, được không?”.

Khi đó nàng mất đi trí nhớ, tất cả trong ấn tượng đều chỉ còn lại nữ tử trước mặt này.

Nghe vậy, nàng giận dỗi nhìn nữ tử liếc mắt một cái, sau đó không nói gì.

Trong lòng lại có dòng nước ấm dần dần chảy qua.

Khi đó nàng không hiểu, hạnh phúc là trân quý thế nào. Mỗi một ngày trôi qua, mặt trời mọc rồi lại lặng, cả hai sớm tối có nhau, hết thảy đã trở thành hoài niệm để tương lai mãi mãi nhớ lại.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI