Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 10. ÀO ÀO VŨ BÃO (NĂM)

0
123

Chương 10 – Ào ào vũ bão (Năm)

Rất nhanh Tô Trần Nhi cảm thấy miệng mình có mùi máu tươi. Khóe môi bị chính nàng cắn nát, máu tươi chậm rãi chảy vào giữa khoang miệng.

Mồ hôi thấm ướt quần áo, lạnh lẽo dán trên người. Đầu giống như bị trăm ngàn cây kim đâm vào, làm cho người ta hận chỉ khi ngất đi mới cảm thấy dễ chịu.

Nhưng mà thần trí vẫn thanh tỉnh như trước. Có thể rõ ràng cảm giác đau đớn dày đặc thổi đến, như cuồng phong vũ bão, làm loạn hết thảy.

Thời gian dài như trôi qua cả thế kỷ.

Cổ tay bỗng nhiên bị một trận lạnh lẽo bao trùm.

Tô Trần Nhi nằm ngã trên mặt đất mềm mại, giãy dụa muốn mở mắt ra.

Bóng trắng mơ hồ hiện ra trước mặt. Lại dần dần bị một tầng mồ hôi che kín hai mắt, sau đó hoàn toàn choáng váng.

Môi bị cắn gắt gao, sau đó bỗng nhiên bị xúc giác lạnh lẽo bao trùm.

Mơ hồ, vết máu trên khóe môi được chậm rãi lau đi. Cùng lúc đó, có cái gì đặt bên môi nàng.

“Ngoan, há miệng”.

Âm thanh mềm nhẹ vang lên bên tai.

Mồ hôi chảy dọc theo hai bên má Tô Trần Nhi, dừng trên mu bàn tay của người nào đó.

Tô Trần Nhi gắt gao cắn chặt răng kiên trì nhẫn nại đau đớn, bỗng nhiên mở miệng.

Khi đối phương còn chưa kịp phản ứng thì chỉ trong nháy mắt, nàng ngẩng đầu, cắn lấy ngón tay bên môi.

Cùng lúc đó, có cái gì đó lạnh lẽo tràn vào, hòa tan trong cổ họng.

“Chủ nhân!”. A Nô khiếp sợ nhìn ngón tay cái của Hoa Dĩ Mạt bỗng nhiên bị mỹ nhân nằm trên mặt đất cắn, sợ tới mức thất thanh kêu lên. Lại nhìn chủ nhân, dường như vì tiêng kêu của nàng mà phục hồi tinh thần lại.

Hoa Dĩ Mạt nhìn nữ nhân có đôi môi đỏ mọng trước mặt, cùng với gương mặt chảy đầy mồ hôi lạnh, nàng thống khổ nhắm chặt hai mắt, không nhúc nhích.

Chỉ chốc lát, Tô Trần Nhi dùng hết sức lực, một lần nữa ngã trên mặt đất.

Nhất thời hơi thở không thông, thạch thất yên tĩnh chỉ nghe tiếng hít thở khó khăn của Tô Trần Nhi.

Hoa Dĩ Mạt nhìn vết máu nơi ngón cái bị cắn nát, từ trong lòng lấy ra khăn gấm, sắc mặt lạnh nhạt lau đi. Sau đó lại lần nữa cúi đầu nhìn Tô Trần Nhi.

Một lát sau. Đau đớn trong đầu Tô Trần Nhi dần dần như thủy triều rút đi, nàng chậm rãi mở mắt.

Đáy mắt mỏi mệt. Ánh mắt hờ hững.

Hoa Dĩ Mạt nhẹ nhàng nở nụ cười. Vươn tay ra, dùng một mặt khăn gấm lau mồ hôi cho Tô Trần Nhi.

“Khỏe không?”. Ôn nhu giống như tràn ngập thương tiếc.

Nhưng cũng chỉ là giống như vậy mà thôi.

“Ngươi làm cái gì?”. Tô Trần Nhi mở miệng, liền hỏi.Hoa Dĩ Mạt khiêu mi, ra vẻ nghi ngờ hỏi: “Ngươi hỏi ta đối với ngươi, hay là đối với ai?”.

“Không phải ta”. Dừng một chút, Tô Trần Nhi hạ mi mắt, nói: “Ta biết Nguyễn Quân Viêm đến đây”.

“À, ngươi hỏi nam nhân mới vừa rồi ở ngoài cửa động?”. Hoa Dĩ Mạt nâng lên mi mắt nhìn Tô Trần Nhi chăm chú, ánh mắt thản nhiên nói: “Đã chết”.

Nhất thời rơi vào yên tĩnh.

Thật lâu sau. Tô Trần Nhi bỗng nhiên mãnh liệt đứng dậy.

Hoa Dĩ Mạt vẫn không ngăn cản, chỉ đứng dậy theo, nàng nhìn Tô Trần Nhi khởi động thân mình, sau đó nện bước.

Từng bước từng bước. Đi đến.

Ánh mắt ẩn nhẫn. Môi khẽ nhếch.

A Nô ở bên cạnh nhìn thấy liền trợn mắt há hốc mồm. Cộng thêm biểu cảm không hiểu ra sao.

Nàng không rõ, vì sao chủ nhân muốn nói người kia đã chết.

Nhưng mà đối với những lời chủ nhân nói ra, vốn chính là không thể tin . A Nô thầm nghĩ trong lòng.

Tô Trần Nhi đi ngang qua người Hoa Dĩ Mạt, tay đỡ tường, bước ra cửa.

Phía sau lại bỗng nhiên truyền đến giọng nói nhàn nhạt.

“Đứng lại”.

Tô Trần Nhi dừng bước một chút, tiếp theo sau đó, lại một lần nữa đi về phía trước.

A Nô chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe lên, thân ảnh chủ nhân đã tan biến.

Quay đầu nhìn lại thì đang đứng ở trước mặt Tô Trần Nhi.

“Tô Trần Nhi”. Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt mang theo nguy hiểm, “Quả nhiên ngươi không đem lời nói của ta để vào mắt?”.

Tô Trần Nhi bị cản đường, chỉ giương mắt nhìn Hoa Dĩ Mạt, trầm mặc không nói.

Ánh mắt tối đen nhìn không ra sương mù.

Lại lộ ra vài phần lạnh lùng cùng quật cường.

Hoa Dĩ Mạt nhìn đường cong gương mặt xinh đẹp ẩn nhẫn trước mắt, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Ngươi muốn thấy hắn sao? Ta liền thỏa mãn ngươi”.

Nói xong, bỗng nhiên quay đầu hướng A Nô nói: “A Nô, nhanh đem người vào đây cho ta”.

“Dạ, chủ nhân”. A Nô gật đầu nghe lệnh, liền chạy ra bên ngoài.

Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi đứng đối diện nhau, trong mắt hai người đều lộ ra một cỗ hàn khí.

Trong lúc nhất thời, độ ấm trong thạch thất giảm xuống vài phần.

Nhưng mà chỉ qua thời gian một chung trà nhỏ, A Nô liền đem người vào.

Tư thế của Tô Trần Nhi lập tức thay đổi. Nàng quay đầu đi, nhìn người trong tay A Nô.

Nguyễn Quân Viêm hôn mê, sắc mặt tái nhợt, thân thể gầy yếu trong y phục màu xanh nhìn có chút rộng thùng thình.

Môi Tô Trần Nhi mím càng chặt .”Sao? Nhìn thấy tình lang vừa lòng chưa?”. Hoa Dĩ Mạt nhìn ánh mắt Tô Trần Nhi, ở một bên chậm rãi mở miệng.

Gương mặt Tô Trần Nhi một lần nữa chuyển về phía Hoa Dĩ Mạt.

“Hắn không chết”.

“Đúng là không chết. Nhưng mà rất nhanh thôi”. Hoa Dĩ Mạt buông lỏng tay nói “Lúc này ai cũng cứu không được. Ngân châm của ta dùng công pháp đặc biệt hãm trong thân thể hắn, ba ngày không lấy ra, máu sẽ đông lai, khô đi mà chết”.

Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt thật lâu.

“Ta không hiểu. Tại sao ngươi phải làm như vậy”. Lời nói dường như thì thào, nhẹ nhàng dừng trong không gian yên tĩnh. Ánh mắt Tô Trần Nhi dừng trên người Hoa Dĩ Mạt.

“Ta thích”. Hoa Dĩ Mạt nhìn đáy mắt Tô Trần Nhi, có một tia đắc ý.

Tầm mắt Tô Trần Nhi một lần nhìn Nguyễn Quân Viêm, sau đó nhìn thẳng vào Hoa Dĩ Mạt.

Từ ngực, tràn ra một tiếng thở dài tức giận.

“Đến tột cùng thì ngươi muốn như thế nào. Hoa Dĩ Mạt”.

Một câu nói nhẹ nhàng phát ra, lại rõ ràng làm người trước mặt giật mình.

Đã thật lâu Hoa Dĩ Mạt không được nghe có người gọi tên chính mình.

Trong trí nhớ, người kia ôn nhu gọi chính mình: Dĩ Mạt. Dĩ Mạt.

Tương nhu dĩ mạt. Người ấy cười, lôi kéo tay nàng, nói: Dĩ Mạt, ngươi thích tên của mình không? Tương nhu dĩ mạt, Dĩ Mạt nhất định sẽ hạnh phúc.

Nhưng mà, lúc đó nàng còn quên một câu khác:

‘Tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ’.

‘Tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ’. Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn, hai con cá nhỏ dùng miệng hà hơi cho nhau, tình cảnh như thế làm cho người cảm động. Nhưng sinh tồn như thế không phải là bình thường, thậm chí là tội nghiệp. Đối với hai con cá mà nói, lý tưởng nhất là chúng được bơi ra biển rộng vô tận, mỗi con có nơi thuộc về riêng bản thân chúng. Cuối cùng, bọn chúng quên mất vùng nước cạn kia. Mỗi con ở một phương, sống hạnh phúc, quên đi nhau, quên đi những ngày sống dựa vào nhau. Nếu con cá quên được, có khi có thể sống bình yên. Còn nếu như trong hai có một con không quên được thì sao? Con người đối với tình cảm cũng như thế… “Tương nhu dĩ mạt”, có nghĩa là lúc cần thiết cho sinh tồn thì không còn cách nào khác. “Tương nhu dĩ mạt” làm người cảm động nhưng “tương vong vu giang hồ” – quên hết chuyện trước kia cũng là cần thiết. Có thể lãng quên, có thể bỏ qua cũng là một hạnh phúc.

Cho nên, nàng hận giang hồ. Hận đời này, tràn ngập nhiệt tình, lãnh khốc, trách nhiệm, ích kỷ, nhân nghĩa, giang hồ âm hiểm.

Khi nàng nghe một giọng nói khác gọi tên chính mình, không biết vì sao, trong lòng nổi lên một cảm giác kỳ lạ không rõ.

Mặc dù người trước mắt ngữ khí lạnh lùng. Không chút ôn nhu.

“Ta không muốn thế nào hết”. Hoa Dĩ Mạt nói.

Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt, sau đó, quỳ xuống, cúi người.Hoa Dĩ Mạt rất hứng thú nhìn Tô Trần Nhi, trêu tức nói: “Ngươi muốn vì hắn mà cầu xin ta một lần nữa? Ngươi nghĩ rằng ta còn có thể đáp ứng ngươi sao?”.

Tô Trần Nhi thản nhiên nói: “Tẫn nhân sự, thính thiên mệnh. Hắn sống, ta là của ngươi. Hắn chết, chúng ta cùng nhau chết”.

Tẫn nhân sự, thính thiên mệnh: Cố gắng làm hết khả năng, thuận theo ý trời.

Ngay cả A Nô đều có thể cảm giác không khí trong thạch thất có chút khẩn trương. Nhất thời không dám lớn tiếng thở mạnh.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, thần sắc đáy mắt thêm vài phần âm u. Ngữ khí vẫn thoải mái như trước nói: “Làm sao ta tin được ngươi?”.

Tô Trần Nhi ngẩng đầu, nhìn về phía Hoa Dĩ Mạt, gằn từng chữ: “Nếu như làm trái, trời tru đất diệt”.

Khi Nguyễn Quân Viêm tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên da hổ mềm mại.

Hắn giật giật thân mình ngồi dậy, phát hiện vai trái đau ê ẩm, hành động có chút chậm chạp.

Đang lúc nghi ngờ, khóe mắt đã thoáng nhìn thấy bóng người đi tới chổ mình.

“Trần Nhi!”. Nguyễn Quân Viêm liếc mắt một cái liền nhìn thấy đi Tô Trần Nhi đi cùng Hoa Dĩ Mạt, vội vàng gọi.

Tầm mắt Tô Trần Nhi nhìn lại, nhưng không nói gì.

“Tỉnh?” Hoa Dĩ Mạt nhìn Nguyễn Quân Viêm liếc mắt một cái, sau đó quay đầu hướng Tô Trần Nhi nói: “Như ngươi mong muốn”.

Tô Trần Nhi gật gật đầu, nhẹ nhàng nói cám ơn.

Nguyễn Quân Viêm nhíu nhíu mày, cũng ý thức được có chỗ không đúng, trí nhớ trở lại trước khi ngất xỉu một khắc. Tầm mắt dừng trên người hai người đứng trước mặt, dường như nghĩ tới chuyện gì, sắc mặt trắng nhợt, có chút phản ứng.

Khi mở miệng, thanh âm liền dẫn theo chút run run: “Trần Nhi, nàng sẽ không……”.

Ánh mắt Tô Trần Nhi nhìn về phía Nguyễn Quân Viêm, dừng một chút, mở miệng nói: “Quân Viêm, trở về đi”.

Nguyễn Quân Viêm đi về phía trước từng bước, lại bị Hoa Dĩ Mạt chắn trước mặt.

“Nguyễn công tử”. Hoa Dĩ Mạt lạnh lùng nghiêm mặt nói: “Mời ngươi tuân thủ quy tắc Quỷ Y Quật. Khi tỉnh dậy, thì mời người về cho. Về phần Trần Nhi……”. Nói xong, khóe mắt nhìn Tô Trần Nhi, tiếp tục nói: “Đã là của ta. Ngươi cũng đã nói, lần trước không tính, lần này chính mình tấn công lại đây, nhưng không trách được ta. Ta hạ độc ngươi, là vì tự bảo vệ mình. Ta cứu ngươi, ngươi cũng phải báo đáp. Chúng ta hai kẻ không ai nợ ai, thì không cần dây dưa”.

Tuy tính tình Nguyễn Quân Viêm rất tốt, nhưng cũng đỏ mắt giận giữ, trừng Hoa Dĩ Mạt, nói: “Hoang đường!”.

“Ta cảm thấy, một mạng đổi một mạng, ngươi tình ta nguyện, hợp tình hợp lý, tại sao gọi là hoang đường?”. Hoa Dĩ Mạt nói.

Nguyễn Quân Viêm giận dữ, không muốn nhiều lời, nháy mắt liền ra tay. Mặc dù trong tay không có kiếm, chưởng pháp lại hỗn loạn, đánh về phía mặt Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt cười, một tay kéo theo Tô Trần Nhi bên cạnh, sau đó bay nhanh thối lui.

Dù sao thì Nguyễn Quân Viêm cũng liên tục gặp hai lần trúng độc, thân thể suy yếu, ra tay cũng chậm vài phần, bị Hoa Dĩ Mạt thoải mái tránh thoát.

“Quân Viêm, dừng tay!”. Tô Trần Nhi bỗng nhiên mở miệng.

Nguyễn Quân Viêm dừng lại một chút, tiếp theo, đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Hoa Dĩ Mạt nhìn trên da hổ trắng toát xuất hiện một bãi máu đen, lần đầu tiên lộ ra biểu cảm tức giận.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Nguyễn Quân Viêm, từng chữ từng chữ phun ra: “Nguyễn Quân Viêm! Ngươi không cần được một tấc lại muốn tiến một thước!”.

Tiếng nói vừa dứt, tay chuyển động, sợi chỉ bạc điều khiển ngân châm ở cổ tay liền bắn ra ngoài.

Tô Trần Nhi thấy vậy, biết chắc là Hoa Dĩ Mạt tức giận, vội vàng thân thủ kéo cánh tay phải Hoa Dĩ Mạt lại, nhìn nàng lắc lắc đầu.

“Không được”.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI