Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 8

0
23

Chương 8

Liễu Tẩm Tuyết còn chưa kịp nghe Đan Vân Sơ trả lời, lúc này điện thoại đã vang lên, Đan Vân Sơ chủ động ly khai, Liễu Tẩm Tuyết không thể làm gì khác hơn là đành phải để nàng đi, bất quá nàng hy vọng Diệp Tuyền Vũ theo như lời Đan Vân Sơ nói đã đi rồi, nếu không để cho Diệp Tuyền Vũ lại cùng tỷ ở 1 phòng, các này ấy nhất định chính là quan hệ như vậy, trong lòng có chút không thoải mái, tuy rằng tự mình hiện giờ vẫn chưa có bất luận lập trường gì. Nhưng mà Liễu Tẩm Tuyết trong lòng lại có chút vui vẻ, các nàng ấy là quan hệ như thế, chứng tỏ tỷ không gạt bỏ nữ nhân. Tỷ đối với Diệp Tuyền Vũ mặc dù có chút bất đồng, thế nhưng cảm giác các nàng cũng không như vậy quá thân mật, mình cũng không phải là không có cơ hội.

Đan Vân Sơ mở cánh cửa, thấy Diệp Tuyền Vũ đang ngồi trên ghế sô pha, tựa như đang chờ mình, Đan Vân Sơ có chút kinh ngạc, tiểu công chúa là thật muốn ở lại chỗ này, hai giờ mấy cũng đồng ý chờ. Đương nhiên, Đan vân Sơ để Diệp Tuyền Vũ chờ, không hề có một cảm giác áy náy, nhiều lắm thì cảm thấy Diệp Tuyền Vũ thật có tính nhẫn nại.

Nhưng mà, Diệp Tuyền Vũ đã thấy tự mình vào cửa, nhưng lại còn không có nổi giận, điểm ấy làm Đan Vân Sơ có chút bất ngờ. Đan Vân Sơ tinh tế quan sát một chút, khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Tuyền Vũ có chút băng lãnh, nhìn ra được lúc này nàng trong lòng quá thực là bất hảo, xung quanh như tỏa ra một loại áp suất thấp, nếu là người bình thường sợ là bị hù dọa sợ đến chết. Tiểu công chúa đây 3 năm tiến bộ không ít, càng ngày càng biết lấy khí thế đè người, khí thế này thật có vài phần lột xác thành nữ vương, tuy rằng chiêu này đối với mình thật là tác dụng cực kỳ nhỏ bé. Đan Vân Sơ vẫn cảm thấy mình là gặp bá đạo thì càng bá đạo hơn, gặp nhược thì sẽ nhược, người khác đối với nàng mạnh mẽ, nàng sẽ càng mạnh mẽ chống trả, người khác nếu là ôn nhu, nàng sẽ vài phần ôn nhu hơn, cũng không phải mọi người mềm yếu thì nàng sẽ mềm yếu, nàng là nhìn thuận mắt rồi mới đối xử.

Nàng từng gặp qua Diệp Tuyền Vũ cay độc trên thương trường, Diệp Tuyền Vũ cũng không biết có dùng loại cay độc giống như vậy đối với mình không, duy độc lần kia vào 3 năm trước, phi thường hung ác, khiến mình từ trên thiên đường rơi xuống, tự mình đi tìm nàng, nhưng nàng lại biến mất, thế nào cũng tìm không được. Hiện tại nghĩ đến, khi đó là Diệp Tuyền Vũ ác tâm cấp mình một bài học, để mình có thể phục tùng một chút. Dường như nói nàng từng rất hận Diệp Tuyền Vũ, nhất định tìm Tuyền Vũ lý luận nhưng thế nào 3 tháng cũng tìm không ra, trong 3 tháng tự mình thật sự là rất hận.

Kỳ quái chính là, biết rõ Diệp Tuyền Vũ tính cách tuyệt tình cay độc, thế nhưng vẫn không thể thay đổi cảm nhận hình ảnh của nàng trong lòng mình ấu trĩ bá đạo ngang tàng, chẳng lẽ ấn tượng đầu tiên đã khắc quá sâu, đến nỗi vẫn không có cách nào cải biến. Tự mình luôn nghĩ nàng dễ khi dễ, mặc dù hiện tại, mình không quá thông minh, bất quá trước đây chưa từng sợ qua Diệp Tuyền Vũ, hiện tại càng không có khả năng sợ nàng ta.

Diệp Tuyền Vũ từ cửa đối diện quay về thì một mực sinh hờn dỗi với Đan Vân Sơ, nàng chờ Đan Vân Sơ quay về hảo hảo phát tiết, không ngờ lại chờ đến 2 canh giờ, vốn cơn giận kia rất nhỏ, theo thời gian lại như quả cầu tuyết lăn trên mặt dốc, càng ngày càng lớn hơn, rất có xu hướng tuyết lở.Nếu như Đan Vân Sơ biết nhượng bộ, dỗ dành Diệp Tuyền Vũ, đáng tiếc là Đan Vân Sơ sẽ không tại trước mặt Tuyền Vũ mà dịu dàng, không phải nàng không hiểu, thậm chí trong lòng biết rõ, chiêu kia là có hữu dụng, thế nhưng nàng nhất định không muốn dùng, Diệp Tuyền Vũ dỗ mình còn có thể bình thường, tự mình dỗ Diệp Tuyền Vũ sao, không có cửa đâu! Vân Sơ mặc kệ Tuyền Vũ tự mình hờn dỗi, nàng tự mở TV thấy chương trình hay, hoàn toàn không để ý tới Diệp Tuyền Vũ khí tràng xung quanh càng ngày càng mịt mù.

Diêp Tuyền Vũ rất tức giận, lửa giận đến tận cùng, trái lại khóe miệng lại giương lên.

“Thế nào, tiểu thư nhà đối diện cho cô mất hồn sao, làm cô vui đến quên trở về, nàng bản lãnh hầu hạ cũng không tệ…” Diệp Tuyền Vũ xuất khẩu chế nhạo, nàng cùng Liễu Tẩm Tuyết đơn độc ngây người lâu như vậy, có trời mới biết 2 người làm cái gì, nàng trước đây phản bội mình, biết rõ nàng là tình nhân của Diệp Tuyền Vũ, Tuyền Vũ không thích người khác chạm vào, nàng luôn làm mình có cảm giác tự mình như một đứa ngốc.

“Diệp Tuyền Vũ, đem miệng sạch sẽ một chút.” Đan Vân Sơ ngữ khí trở nên lạnh lùng, bầu không khí như thoáng cái trở lại giương cung bạt kiếm của 3 năm về trước.

“Làm được còn sợ người khác nói sao ?” Diệp Tuyền Vũ ngữ khí châm chọc.

“Diệp Tuyền Vũ, cô đi ra ngoài cho tôi, tôi không chào đón cô.” Đan Vân Sơ đứng dậy, ngữ khí càng lạnh lùng hạ lệnh trục khách, nàng cho rằng hiện tại mình cùng tiểu công chúa có thể tương đối hòa bình chung sống, hiển nhiên, các nàng ấy từ khi thời khắc quen biết nhau đã là bắt đầu thủy hỏa bất dung, trước đây không cải biến, sau này càng không cải biến.

Diệp Tuyền Vũ không chỉ không đi ra cửa, trái lại còn hướng đến gần Đan Vân Sơ, khí thế hùng hổ làm cho Đan Vân Sơ có chút kinh hãi. Những tiểu hài tử nhà lắm tiền, mỗi ngày đều là có chứng vọng tưởng bị hại, cái gì quyền đạo, cái gì nhu đạo, các loại ấy từ nhỏ sẽ học không ít, sở dĩ vì thế mà Đan Vân Sơ vẫn luôn biết bản lĩnh Diệp Tuyền Vũ không tệ, nghĩ tới đây, Đan Vân Sơ bất giác lui về phía sau.

Đan Vân Sơ lui về góc tường, trái lại bình tĩnh đôi chút, trước đây loại cảm giác này chưa từng có, từ khi nào lại có cảm giác khiếp đảm như lúc nãy, chẳng lẽ là tự mình lá gan nhỏ đi sao, hay khí thế Diệp Tuyền Vũ đã bắt đầu trấn áp được mình, nàng sẽ không bị Diệp Tuyền Vũ hù cho sợ, ĐanVân Sơ là một người hiếu thắng.

Diệp Tuyền Vũ hơi thở ngày càng gần, làn hơi nóng ấm phả ra trên cổ Đan Vân Sơ, nồng đậm sự hiếp bức, làm cho Đan Vân Sơ cảm thấy sau lưng như có một mũi nhọn, vô cùng khó chịu.

Thấy Đan Vân Sơ biểu tình không được tự nhiên, Diệp Tuyền Vũ càng thêm lấn tới, cường hôn Đan Vân Sơ, đầu lưỡi thô bạo muốn mở đôi môi Đan Vân Sơ ra, Vân Sơ né tránh, làm cho Diệp Tuyền Vũ càng thêm tức giận, động tác càng thêm thô bạo, đã xé rách y phục của Vân Sơ, thô lỗ đưa tay luôn vào bên trong y phục giày vò, Đan Vân Sơ giãy dụa dị thường thảm hại…

Đan Vân Sơ ngừng vùng vẫy, bởi vì loại vùng vẫy này hiển nhiên là vô dụng, hơn nữa càng tăng thêm thú tính của Tuyền Vũ, nàng lạnh lùng nhìn Tuyền Vũ, Đan Vân Sơ lúc này kiều ngạo mà lạnh lùng, cái loại này không cho phép làm bẩn sự yên tĩnh, cái nhãn thần tựa hồ như uy hiếp ngươi, nếu như người làm, tuyệt đối sẽ làm ngươi hối hận.

Diệp Tuyền Vũ động tác quả nhiên có chút chần chừ, nàng nhìn nhãn thần Đan Vân Sơ, vừa mới ban nãy phẫn nộ mà hơi thở gấp rút, bây giờ dần từ từ hoãn lại, thế nhưng nàng không muốn chịu thua, cũng không muốn nhượng bộ, hai người nhập nhằng tiến nhập, dễ nhận thấy rất nhanh đã có kết quả. Đan Vân Sơ thần tình ngày càng lạnh lùng, Diệp Tuyền Vũ không thể không thừa nhận thất bại, nàng sợ Đan Vân Sơ lúc này, cái loại biểu tình quyết liệt, tựa như nữ vương cao cao tại thượng, không cho phéo một tia khinh nhờn, hai người khí thế giằng co hồi lâu, Diệp Tuyền Vũ chán nản lui lại, cách rời thân thể Đan Vân Sơ.

“Cô lại thắng.” Diệp Tuyền Vũ ngữ khí không cam lòng.

Đan Vân Sơ đẩy Diệp Tuyền Vũ, không mảy may muốn để ý tới Tuyền Vũ, đây là lần đầu tiên Diệp Tuyền Vũ đối với tự mình dùng sức mạnh, tuy rằng không kéo dài, nhưng cũng không có nghĩa là bản thân không tức giận.

“Đan Vân Sơ, cô có đúng hay không xem tôi là một đứa ngốc ?” Đan Vân Sơ hờ hững xoay người tiến vào phòng tắm, chuẩn bị thay y phục bị Tuyền Vũ xé rách, Diệp Tuyền Vũ lại hướng nàng quát lên. Trước đây cũng là như thế này, khi xuốn giường thì luôn luôn hờ hững ly khai, Đan Vân Sơ bản chất không quá thay đổi, trước đây nghĩ nàng thay đổi chỉ là ảo tưởng.

“A, ai chẳng biết tiểu công chúa chỉ số IQ rất cao a, ai dám đem cô coi thành đứa ngốc!” Đan Vân Sơ châm chọc nói, nàng cảm thấy Diệp Tuyền Vũ quả thực là cố tình gây sự, không mượn cớ này thì cũng cớ khác huyên náo.

“Cô chẳng lẽ không đúng đem tôi coi thành đứa ngốc sao, lúc trước tôi vì cô đổ biết bao nhiêu tiền cùng sinh lực, chính là cô thế nào đối với tôi, không cho tôi chạm vào, nhưng cô lại cùng nữ nhân khác, làm cho tôi không chịu nổi…” nàng có thể tha thứ Đan Vân Sơ đối với mình chậm trễ cùng cay nghiệt, thế nhưng duy độc không thể cho phép Đan Vân Sơ cùng nữ nhân khác cùng một chỗ, khiến mình cảm thấy như một đứa ngốc.

“Cô nói bậy bạ cái gì đó, tôi lúc nào cùng nữ nhân khác ở cùng một chỗ?” Đan Vân Sơ hờn giận nói, nàng chính là một tình nhân rất có đạo đức nghề nghiệp, đương sơ khi làm tình nhân, ngoại trừ Diệp Tuyền Vũ, nàng chưa từng cùng nữ nhân khác làm chuyện gì, Diệp Tuyền Vũ thực sự là không hiểu ra làm sao.

“Cô làm được, thế nào lại không có can đảm thừa nhận !” Diệp Tuyền Vũ tức giận nói.

“Cô nghĩ rằng tôi là cô hả, cái gì yêu thích nữ nhân sao, tôi đối với nữ nhân không có hứng thú, càng không thể cùng nữ nhân khác làm chuyện tình !” Đan Vân Sơ cảm thấy Diệp Tuyền Vũ nhất định là không có việc gì tìm chuyện gây sự, nàng đem cửa phòng tắm hung hăng đóng lại.

“Tôi nào có cái gì đều là yêu thích nữ nhân, tôi…” Diệp Tuyền Vũ từ ngữ tận cùng, rõ ràng Đan Vân Sơ đúng là như hoa Dương dưới nước, đem tự mình biến thành *** loạn, Diệp Tuyền Vũ có phần hối hận khi xưa đã khiến nàng ta cảm giác mình có rất nhiều tình nhân, cảm thấy có chút như tự mình một cước đạp đổ bàn đá.

Trải qua một phen ầm ĩ, Diệp Tuyền Vũ cũng hết giận, ngoại trừ vẫn còn một chút chán nản. Sau đó yên tĩnh, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy tự mình đối với Đan Vân Sơ thiếu chút nữa dùng sức mạnh rất là khó tin, trước đây tức giận thế nào cũng chưa từng có làm ra hành động này, bất quá đều do Đan Vân Sơ, nếu không tự mình thế nào lại mất đi lý trí. Thế nhưng chưa bao giờ thất thố như thế. Nhưng mà, không thể không thừa nhận là nàng rất muốn thân thể Đan Vân Sơ.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 7
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 9

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI