Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 52

0
14

Chương 52

“Cô viết cái gì? Cô không biết dùng miệng nói sao?” Diệp Tuyền Vũ cố nén nụ cười, sắc mặt vẫn lạnh nhạt.

Đan Vân Sơ hoài nghi nhìn Diệp Tuyền Vũ vẻ mặt lạnh nhạt, nàng thật sự không biết, hay là giả bộ? Đan Vân Sơ muốn từ sắc mặt Diệp Tuyền Vũ nhìn ra sơ hở, nhưng Diệp Tuyền Vũ biểu hiện quá hờ hững, nàng hẳn là phải có chút đắc ý mới đúng, nhưng là Đan Vân Sơ nhìn không ra Diệp Tuyền Vũ giờ phút này rốt cuộc tâm tình như thế nào. Đan Vân Sơ có chút ấm ức, đầu ngón tay Đan Vân Sơ ở lòng bàn tay Diệp Tuyền Vũ lại vẽ thêm một lần, lần này tốc độ so với vừa rồi chậm hơn rất nhiều, lần này Diệp Tuyền Vũ không thể không hiểu!

Diệp Tuyền Vũ cảm giác được lòng bàn tay đầu ngón tay Vân Sơ chuyển động, mang theo dòng điện, trong lòng Diệp Tuyền Vũ cảm giác rất vui vẻ.

“Hiện tại biết rồi sao?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Không biết a!” Diệp Tuyền Vũ lần này giả bộ không quá giống, nụ cười nơi khóe mắt cảm thấy có chút hài lòng.

“Vậy thôi.” Đan Vân Sơ có chút xấu hổ, chẳng lẽ Diệp Tuyền Vũ ép mình mở miệng xin lỗi sao? Ghê tởm, rõ ràng lần thứ nhất đã biết, nàng không cần nói xin lỗi lần thứ ba.

“Đan Vân Sơ, cô nói xin lỗi cũng không có thành ý!” Diệp Tuyền Vũ bất mãn nói, thật không có hứng thú, một chút cũng không thích đùa.

“Này, tôi đích thân nói xin lỗi, cô còn muốn thế nào đây?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Cô biết sai ở đâu sao?” Diệp Tuyền Vũ hỏi.

“Chính là khi đó không nên đem Tiểu công chúa bỏ lại, để cho Tiểu công chúa chưa thỏa mãn dục vọng…” Đan Vân Sơ nghiêm trang nói đến.

“Đan Vân Sơ, cô đi chết đi!” Diệp Tuyền Vũ nghe tới tức vô cùng, nàng căn bản không tìm được nguồn gốc vấn đề.

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Đan Vân Sơ hỏi ngược lại, không là bởi vì cái kia mới tức giận sao?

“Đan Vân Sơ, cô rốt cuộc có để tâm không? Cô chưa từng để tâm đến tôi.” Diệp Tuyền Vũ rút tay của mình về, có chút nản lòng mở cửa xe, sau đó lái xe thể thao nghênh ngang rời đi.

Đan Vân Sơ sững sờ, để tâm, từ này xa lạ, nàng cho là mình đến đây, là đủ rồi, hiển nhiên Tiểu công chúa muốn không chỉ là những thứ này. Đan Vân Sơ ngẩn người hồi lâu, mới lái xe của mình trở về. Cái gì gọi là để tâm đây? Đan Vân Sơ ở nhà vẫn nghĩ vấn đề này, mới phát hiện đây là rất khó giải thích, tựa như môn toán học ở trung học, nàng làm sao cũng giải không được. Tiểu công chúa muốn mình để tâm, muốn thế nào mới coi là để tâm đây? Thứ tình cảm này, thật đúng là rất phiền toái, không phải là tôi và cô cùng vui vẻ là tốt sao, hiện tại hai người cùng mất hứng. Đan Vân Sơ cảm giác hạ mình đã đủ thấp , nhưng là nghĩ tới vẻ mặt Diệp Tuyền Vũ nản lòng, giống như lại là mình làm sai, nhưng nàng không biết mình sai nơi nào, phải xin lỗi cũng đã nói xin lỗi, Tiểu công chúa còn muốn cái gì đây? Nghĩ đến đầu đau như muốn vỡ tung, ghê tởm, dù sao cũng một đao, trực tiếp hỏi Diệp Tuyền Vũ rốt cuộc muốn gì, ghét nhất không đầu không đuôi rối loạn. Đan Vân Sơ đã nghĩ là hành động, cầm chìa khóa, lái xe thẳng tới nhà Diệp Tuyền Vũ.Đây quả thật là giới hạn cuối cùng của Đan Vân Sơ, nếu không được, Đan Vân Sơ tính buông bỏ, nàng thật sự không đủ nhẫn nại không ngừng dụ dỗ nữ nhân.

Diệp Tuyền Vũ vẫn tưởng rằng, Đan Vân Sơ chịu cúi đầu tìm mình, mình là có thể tha thứ nàng, nhưng là, nàng phát hiện tại chính mình khắc chế không được nàng muốn nhiều hơn. Diệp Tuyền Vũ lái xe cực nhanh, có phải Đan Vân Sơ dễ dàng vứt bỏ như vậy không? Nàng có thể hạ thấp mình thế kia, đã không dễ dàng, rõ ràng mình lãng phí cơ hội tốt, nhưng Diệp Tuyền Vũ ánh mắt lại có chút hồng.

Đan Vân Sơ quả nhiên không có đuổi theo, Diệp Tuyền Vũ đợi đã lâu, thấy Đan Vân Sơ không xuất hiện, trong lòng khó chịu.

Đan Vân Sơ có chìa khoá dự phòng của biệt thự, đây là chỗ các nàng trước kia cùng nhau ở, cho nên, theo trực giác của nàng, hẳn là Diệp Tuyền Vũ ở đây.

Diệp Tuyền Vũ ra khỏi phòng tắm, thấy Đan Vân Sơ trong phòng mình, vô cùng ngoài ý muốn, nàng cho là mình không đi tìm nàng, nàng không bao giờ xuất hiện nữa mới đúng.

“Diệp Tuyền Vũ nói rõ ràng, cô rốt cuộc muốn thế nào?” Đan Vân Sơ giọng nói không tốt lắm.

“Không muốn gì cả.” Diệp Tuyền Vũ giọng nói lạnh nhạt, để cho Đan Vân Sơ nổi giận, trực tiếp kéo lôi Diệp Tuyền Vũ.

“Diệp Tuyền Vũ không cần khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi, trừ chuyện kia, cô rốt cuộc tức giận cái gì đây?” Đan Vân Sơ nhìn thẳng Diệp Tuyền Vũ , Diệp Tuyền Vũ kể từ sau khi gặp lại càng làm khó.

Đan Vân Sơ có thể ra hiện ở chỗ này, mình vốn là nên hài lòng, nhưng mà chết tiệt… giọng nói kia làm cho Diệp Tuyền Vũ nổi điên.

“Đan Vân Sơ, cô có tài đem tôi bỏ rơi, nói rõ sau này, cô toan tính chuyện thượng, cô cũng có thể đem tôi bỏ rơi, cô không đủ để ý tôi, tôi chán tôi đối với cô có cũng được mà không có cũng không sao. Lần trước ra xuất ngoại, không nói một tiếng, nếu là có để ý một chút, nên nói với tôi một tiếng không phải sao? Mặc dù để quên điện thoại di động, cũng nên nhớ số của tôi, số di động của cô, tôi có thể nhớ, mà cô lại không nhớ được số của tôi, cô để tâm nhớ sao? Nếu để tâm, biết rõ chọc tôi tức giận, lại không chịu nghĩ tới dụ dỗ tôi? Tôi không đáng được cô để tâm sao? Cô dám nói, cô có để tâm?”

Liên tiếp bị hỏi ngược lại, làm cho Đan Vân Sơ không ra lời, mà Diệp Tuyền Vũ càng nói càng ủy khuất, mắt đều đỏ, thấy vậy Đan Vân Sơ có chút đau lòng, Đan Vân Sơ muốn đem Diệp Tuyền Vũ ôm vào trong lòng ngực an ủi, bị Diệp Tuyền Vũ đẩy ra.

“Nhưng mà, cô cũng biết, tôi chính là người như vậy.” Đan Vân Sơ nói đến, không phải là trước đây đã biết sao? Đan Vân Sơ không biết nàng nói câu này làm tổn thương người.

“Đúng, là tôi ngu có được hay không, tôi lựa chọn không nên tiếp tục ngu không được sao?” Diệp Tuyền Vũ quát.

“Cô muốn chia tay sao?” Nếu như Tiểu công chúa ở cùng mình khó chịu như vậy, chia tay thôi, nhưng là nghĩ đến chia tay, trong lòng Đan Vân Sơ khó chịu, đáy lòng phát ra âm thanh nói cho nàng biết, nàng một phần cũng không muốn.

“Đan Vân Sơ, cô vô lại!” Diệp Tuyền Vũ nghe được hai chữ chia tay, tâm đau nhói, Đan Vân Sơ làm sao có thể dễ dàng nói ra như vậy, mình tức giận cũng không nhắc tới hai chữ kia, rốt cuộc nàng vẫn là không thèm để ý.

Diệp Tuyền Vũ cảm giác nước mắt mình không chịu được rơi xuống, như vậy điềm đạm đáng yêu, thấy vậy Đan Vân Sơ có chút đau lòng, Đan Vân Sơ cũng không quản bị Diệp Tuyền Vũ đẩy ra, đem Diệp Tuyền Vũ ôm vào trong ngực của mình, lần đầu tiên đem Diệp Tuyền Vũ ôm chặt như vậy, giống như muốn đem nàng xiết vào thân thể của mình.

“Tiểu công chúa, trước kia không đủ để tâm, sau này tôi sẽ cố gắng để tâm một chút, đừng khóc, tôi nhìn rất khó chịu.” Đan Vân Sơ giọng nói ôn nhu dụ dỗ, tay vỗ nhè nhẹ phía sau lưng Diệp Tuyền Vũ , Đan Vân Sơ phát hiện, nàng rất sợ Tiểu công chúa khóc, từ khi gặp lại tới nay, mỗi lần khóc cũng đều làm cho mình mềm lòng, hơn nữa khi gặp lại tới nay, nàng chọc Tiểu công chúa khóc rất nhiều lần.

Tình cảm biến thành bão, mặc dù là bị Diệp Tuyền Vũ cuốn, bất quá cơn bão này sớm muộn cũng sẽ hình thành, trước khi bộc phát ra, dù sao cũng bị cuốn đi.

Cảm xúc của Diệp Tuyền Vũ hồi phục một chút, nàng chán ở trước mặt Đan Vân Sơ mà mình biểu hiện yếu ớt, nữ nhân này, luôn làm cho mình không khống chế được cảm xúc, làm cho mình không giống mình. Từ thân thể đến tâm tình của mình, cũng liên quan đến nữ nhân này, không giống như bình thường.

Thân thể bị Đan Vân Sơ ôm chặt, còn câu kia chưa bao giờ tin Đan Vân Sơ nói ra từ trong miệng, cảm giác giống như nghe nhầm, nhưng tâm tình dần bình tĩnh lại.

Cứ như vậy, hai người ôm thật chặt, ai cũng không nói gì thêm, chính là ôm, đơn thuần ôm.

Diệp Tuyền Vũ lưu luyến thời khắc ấm áp này, thích sự yên lặng của Đan Vân Sơ lúc này, bão táp cũng đã qua, Đan Vân Sơ cảm giác mình chưa từng như vậy, tâm tựa hồ bị nữ nhân này kéo vào vòng xoáy, sau đó càng lún càng sâu.

Trước khi ngủ, Diệp Tuyền Vũ mơ mơ màng màng cảm giác đầu ngón tay Đan Vân Sơ nhẹ nhàng ở trên lưng mình, viết mấy chữ: sau này tôi thử để tâm mấy phần, cưng chìu cô mấy phần. Diệp Tuyền Vũ thấy mình đang nằm mơ, Đan Vân Sơ sẽ không nói ra những lời cảm tính như vậy.

Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ ôm vào trong ngực, Diệp Tuyền Vũ đem mặt vùi vào nơi mềm mại của Đan Vân Sơ tìm vị trí thích hợp, tay đặt lên eo Đan Vân Sơ, đêm đó, Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Vân Sơ ôm nhau mà ngủ, chỉ đơn giản là ngủ, nhưng so với trước ấm áp hơn.

Đan Vân Sơ nhìn nữ nhân trong ngực, Đan Vân Sơ đưa tay sờ khuôn mặt xinh đẹp Diệp Tuyền Vũ, nàng đột nhiên nghĩ, nếu như hiện tại bắt đầu thử sủng ái nữ nhân trong ngực, có lẽ cảm giác cũng không quá xấu.

Thương yêu là không nói cũng để tâm vài phần, thỉnh thoảng mới quan tâm không giống người yêu.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 51
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 53

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI