Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 5

0
23

Chương 5

Đan Vân Sơ tỉnh lại, đưa tay sờ soạng một chút trán Tuyền Vũ, cuối cùng cũng hạ sốt, Vân Sơ có chút yên tâm, ngày kia là có thể theo kế hoạch về nhà, Đan Vân Sơ tâm tình tốt lên.

Diệp Tuyền Vũ mở mắt, cảm giác tự mình không còn như trước khó chịu, thế nhưng vẫn còn cảm thấy có chút mềm yếu vô lực, nàng đưa tay quơ lấy bên cạnh, trống không, Đan Vân Sơ kia, không biết có đúng là lại đem mình bỏ rơi hay không, thế nhưng là cơn sốt có lẽ đã hạ, Diệp Tuyền Vũ lần này đã không còn luống cuống sợ hãi, phải nói là đã khôi phục lại dáng điệu thường ngày.

“Thức dậy rồi a ? Có đói không, tôi đi chuẩn bị chút cháo.” Đan Vân Sơ từ trong phòng tắm đi ra, tóc còn chút ẩm ướt, hắn là mới tắm xong.

Đan Vân Sơ nấu ăn sao ? Tuyền Vũ phát hiện mình biết Vân Sơ lâu như vậy, chưa bao giờ biết Vân Sơ sẽ nấu ăn, đổi lại càng chưa ăn qua cái gì mà Vân Sơ làm, đột nhiên có chút mong đợi.

“Đây là cái gì ?” Đợi hồi lâu, Diệp Tuyền Vũ nhìn chất lỏng sền sệt trên mặt bàn, không thể tin được hỏi, tự mình trước đó còn đang rất mong đợi a.

“Cháo chứ gì.” Đan Vân Sơ cũng có chút không khẳng định nói, kỳ thực tự mình trù nghệ vẫn chỉ dừng ở mức đun nước, hoặc cũng chỉ có thể mức độ chiên trứng.

Cháy nhưng vẫn không quá khét, thế nhưng nấu đến nát vụn, thứ này có thể ăn sao ? Tuyền Vũ cảm thấy mình đang bị đùa giỡn, thế nhưng thấy Đan Vân Sở vẻ mặt vô tội, đột nhiên cảm thấy nàng đối với Đan Vân Sơ kỳ vọng quá cao.

“Này! Cô ánh mắt kia là ý gì, tôi hảo tâm xuống bếp cho cô a, mẹ tôi còn chưa được thấy tôi xuống bếp a…” Vân Sơ bất mãn nói, ít nhất cũng có khổ cực chứ !

“Quên đi, đối với cô chờ mong vốn là không nên quá cao.” Diệp Tuyền Vũ tuy miệng nói như thế, nhưng lại cầm lên cái mỗng muốn múc ăn. Ra là tự mình trong lòng Đan Vân Sơ cũng có chút phân lượng như thế, nếu không với tính nết nàng ta căn bản là sẽ không tự mình xuống bếp, tuy rằng nhìn rất chán ngán, thế nhưng nàng vẫn là muốn thử cháo của Đan Vân Sơ làm, hy vọng mùi vị tương tự như người tình.

Đan Vân Sơ có chút bất ngờ, tiểu công chúa thế nào lại ngoan ngoãn ăn chứ ? Nàng nhớ kỹ trước đây khi các nàng cùng đi ăn cơm, các món ăn, chỉ cần có một chút không hợp khẩu vị , nàng sẽ lập tức không đụng tới, nàng kia dạ dày quý giá, rất bắt bẻ, lúc đó tự mình vẫn còn thầm nghĩ, hài tử nhà giàu thực sự là kén chọn cực kỳ.

“Cô ăn thật a, tôi xem cũng muốn buồn nôn, nếu thật cho cô ăn, người khác lại nghĩ tôi ngược đãi người bệnh. Đan Vân Sơ đoạt lấy cái bát, trực tiếp ném thẳng vào thùng rác, tự mình trù nghệ, bất quá mùng một năm mới có thể đi đâu mua chúc đây chứ ?

“Đợi nửa giờ nữa, bảo đảm cô sẽ có cháo thơm ngát ăn.” Nói xong, Đan Vân Sơ cầm lấy cái áo liền đi ra khỏi cửa, khiến Diệp Tuyền Vũ không kịp gọi lại.

Mùng một năm mới, chỗ nào có thể mua cháo được chứ ? Đan Vân Sơ đúng là ngớ ngẩn sao ? Diệp Tuyền Vũ xem thường nghĩ đến, thế nhưng đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp, nàng nghĩ Vân Sơ hiện tại so với 3 năm trước có tính người hơn, có thể Đan Vân sơ thay đổi cũng không quá tệ mấy.Sau nửa giờ, Đan Vân Sơ đúng giờ cầm một chén lớn nóng hổi quay về.

“Cô mua chỗ nào ?” Diệp Tuyền Vũ hỏi, nhìn ra được, chén cháo này so với cái kia ban nãy tự nhiên rất khác biệt.

“Tôi có nàng hàng xóm tốt, làm giúp cho, mùi vị rất tốt, tuyệt đối không làm cô thất vọng.” Đan Vân Sơ nói, người cùng người chính là không giống, rõ ràng cũng là gạo, cùng giống nhau ở vật liệu, làm ra vẫn là không giống, tuy rằng tự mình không thích phiền hà người khác, thế nhưng đem tiểu thư hầu hạ cho tốt, tranh thủ tống nàng ra khỏi cửa.

Diệp Tuyền Vũ cũng không để ý nguồn xuất phát của chén cháo, chén cháo này quả thực rất thơm, không thua gì những chén cháo mình từng ăn trước đây, thậm chí tốt hơn, xem ra Đan Vân Sơ có một hàng xóm trù nghệ rất khá.

Diệp Tuyền Vũ ăn rất nhã nhặn, một phong thái như được giáo dục rất tốt, nhìn không ra sai sót điểm nào. Diệp Tuyền Vũ trước mặt người ngoài, vĩnh viễn là một đại tiểu thư Diệp gia chuẩn mực, chính là sự giáo dục tốt đẹp ấy ở trước mặt Đan Vân Sơ hoàn toàn bất đồng.

Đan Vân Sơ nhớ tới ngày trước kia từng đi theo Diệp Tuyền Vũ, tiến vào hội sở cao cấp, câu lạc bộ những người yêu kẻ giàu có, ban đầu nàng cực kỳ giống một con vịt xấu xí, cái gì cũng đều không hiểu, tựa như là một bà ngoại lạc vào khu vườn xinh đẹp, sau đó để Diệp Tuyền Vũ trào phúng một phen, thế nhưng nàng kiêu ngạo, nàng học rất nhanh, nhanh chóng đã học xong phong thái của những kẻ có tiền, trong thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với những kẻ có tiền, thế nhưng tự mình cũng đều mất phương hướng, những kẻ có tiền thường sinh ra cảm giác về sự ưu việt, ngẫm lại thời gian đó, Đan Vân Sơ cảm thấy như một giấc mộng.

Diệp Tuyền Vũ ngừng tay, thấy Đan Vân Sơ nhãn thần mơ hồ, cũng không biết nàng nghĩ cái gì a ?

“Cô làm gì mà phát ngốc ra thế?” Diệp Tuyền Vũ hỏi.

“Tôi đang nghĩ tiểu công chúa có đúng hay không ăn hết cháo có thể rời đi.” Đan Vân Sơ lạnh lùng vô tình nói, nàng có thể chiếu cố Diệp Tuyền Vũ một đêm, rốt cuộc đã là rất nhân từ, nếu đã hết bệnh, thì cần phải đi chứ a.

“Đan Vân Sơ, cô đem một người bệnh nặng chưa khỏi đuổi đi, cô không cảm thấy lương tâm bất an sao ? Huống chi, tôi và cô còn khế ước.” Diệp Tuyền Vũ tức giận hỏi, nàng còn tưởng rằng Vân Sơ có tính người, để Đan Vân Sơ có tính người, quả thực là nói chuyện với trời.

“Đừng cầm khế ước áp chế tôi, tôi không thích bị dọa dẫm. Hiện tại không có bất luận cái gì khiến tôi đi vào khuôn khổ, sở dĩ vì thế tiểu công chúa chính là tỉnh táo một chút đi, không đem cô vứt xác ngoài đầu đường, đã là có lương tâm lắm rồi.” Đan Vân Sơ không đồng ý nói.

“Không nghĩ tới Đan Vân Sơ là một tiểu nhân thất tín xấu xa!” Diệp Tuyền Vũ mỉa mai, nàng xem Đan Vân Sơ biểu tình lạnh lùng còn có chút lãnh khốc, nàng biết nàng hiện tại đã không còn bất luận biện pháp gì.

“Không cần kích tôi, vô ích.” Đan Vân Sơ cười híp mắt nói, nụ cười làm cho Tuyền Vũ có chút chói mắt. Đan Vân Sơ biết rõ tự mình quả thực xấu xa, rất đáng hổ thẹn, thế nhưng đôi khi đối với tiểu công chúa xấu xa là rất cần thiết, nếu không thì tự mình sẽ khó có được cuộc sống an tĩnh, cuộc sống bình lặng hiện tại sẽ bị Tuyền Vũ đạp nát mất.Diệp Tuyền Vũ có chút không thể tin được nhìn Đan Vân Sơ, nàng cho rằng mình ít nhất có chút hiểu được Vân Sơ, trước đây Đan Vân Sơ đem người có chữ tín so với cái gì đều cũng quan trọng hơn, hiện tại nàng như vậy vô sỉ, ngang nhiên không xấu hổ đánh mất chữ tín, nàng đối với Đan Vân Sơ cuối cùng hiểu rõ bao nhiêu ? Diệp Tuyền Vũ không xác định được.

Đan Vân Sơ vô tội nháy mắt, nàng vẫn luôn cảm thấy Diệp Tuyền Vũ lúc như thế không biết làm sao, so với bộ dạng ngấm ngầm mưu tính kẻ khác dễ thương hơn. Rõ ràng trước đây vĩnh viễn không có khả năng dùng từ dễ thương đặt trên người Diệp Tuyền Vũ, ngoại trừ hai chữ đáng ghét.

“Này, cô còn không đi ?” Đan Vân Sơ hỏi Tuyền Vũ, cháo đều cũng đã dùng xong, Vân Sơ hướng về nữ nhân còn đang bất mãn hỏi.

“Cô có thể chơi xấu, tôi cũng có thể, tôi trước đây cung cấp cô ăn, cung cấp cô ở. Hơn nữa cô còn thất tín, tôi không thỏa hiệp, khế ước vẫn còn.” Diệp Tuyền Vũ khó khăn tại ghế sô pha chật chội tìm một chỗ trống ngồi xuống, Đan Vân Sơ vẫn là cùng trước đây giống nhau, đều đem chỗ ở làm cho lộn xộn cả lên, ban đầu Tuyền Vũ cảm thấy chật chội, bây giờ không gian lại càng thêm chật ních, Đan Vân Sơ có đúng là nữ nhân hay không, có thể như thế loạn bậy, nàng so với heo rất giống nhau a!

Đan Vân Sơ nổi cáu cười phản lại, không sợ, cái đại phật ngốc này không thể ở miếu nhỏ a.

Diệp Tuyền Vũ đối với cảnh vật xung quanh xác thực rất bất mãn, “Đan Vân Sơ, cô có thu dọn một chút hay không, lộn xộn như ở cùng heo a, cô còn là nữ nhân sao ?” Diệp Tuyền Vũ oán giận nói.

“Tôi có đúng là nữ nhân hay không, cô không phải là người biết rõ sao, không chịu nổi thì đi đi a, nếu không thì cô dọn dẹp đi.” Đan Vân Sơ phớt lờ Diệp Tuyền Vũ, cầm quyển sách nhìn vào đó, hoàn toàn đem Tuyền Vũ như là không khí.

“Tôi dọn dẹp ?” Diệp Tuyền Vũ không tin được đề cao âm lượng, Đan Vân Sơ đem tự mình là nữ ô sin sao ?

“Ngại lộn xộn thì đi, không thì dọn, hai chọn một.” Đan Vân Sơ một bộ dạng “biết cô không chịu được”, làm cho Tuyền Vũ có chút chán nản.

“Tôi tìm trung tâm phục vụ gia chính .” Diệp Tuyền Vũ đang chuẩn bị gọi điện, Đan Vân Sơ thanh âm lạnh lùng truyền đến.

“Diệp Tuyền Vũ, cô tựa hồ quên mất, tôi không thích người lạ tiến vào phòng tôi !”

Diệp Tuyền Vũ ngừng tay, Đan Vân Sơ đáng ghét quái gở, một gian phòng như chuồng heo, còn không thích người khác tiến vào, lúc trước cũng không cho mình nằm trên giường nàng, tuy rằng tự mình cũng cảm thấy không thích giường nàng ta, thế nhưng Đan Vân Sơ tính tình kiêu ngạo đến nỗi làm cho người ta muốn đánh nàng, nhớ tới, Diệp Tuyền Vũ lại một bao tử phát hỏa.

Diệp Tuyền Vũ cảm thấy chịu đủ Đan Vân Sơ rồi, Diệp Tuyền Vũ nóng nảy cũng không nhỏ, xoay người muốn đi, khi đi tới cửa, oán hận trừng mắt với Vân Sơ, thấy Đan Vân Sơ chỗ kia cười đến mức rất hài lòng, làm cho Tuyền Vũ dị thường ngứa mắt, không được, ta nhịn, không thể thuận theo ý Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ đã làm mình khó chịu, mình cũng không thể để Đan Vân Sơ hài lòng vui vẻ.

Diệp Tuyền Vũ xoay người quay trở lại, Đan Vân Sơ nụ cười tắt ngúm, sớm biết rằng cười quá sớm.

Diệp Tuyền Vũ mắt oán hận nhìn Đan Vân Sơ, nàng muốn ở vài ngày, cho nên nàng quét dọn là vì tự mình, thuận tiện làm lợi cho Đan Vân Sơ.

Diệp Tuyền Vũ là muốn cùng mình dây dưa thêm a, Đan Vân Sơ nhìn Diệp Tuyền Vũ bận rộn mà có nét mỹ lệ, tiểu công chúa như thế được nuông chiều từ bé cư nhiên hạ mình làm tiểu nữ dong ( nữ ô sin), thật có chút khác thường, nàng cho rằng Diệp Tuyền Vũ đánh chết cũng sẽ không làm. Tuy rằng ngày hôm qua còn đang phát sốt, hơn nữa là để một mỹ nhân phải rối tinh rối mù quét dọn rất vô nhân đạo, thế nhưng Đan Vân Sơ chính là không có tính người a, nàng đối với Diệp Tuyền Vũ hôm nay đã rất nhân từ rồi, Đan Vân Sơ nghĩ đến.

Đan Vân Sơ buông sách xuống, nguyên lai là đã buổi trưa rồi a, thấy Tuyền Vũ còn đang chiến đấu hăng hái, tóc có chút loạn, có phần thảm hại, cũng không phát hiện tự mình khóe miệng lúc này có chút tiếu ý, nàng yêu thích nhìn Diệp Tuyền Vũ bộ dáng chật vật. Nàng biết Diệp Tuyền Vũ một ngày hạ quyết tâm, sẽ là người kiên trì bền bỉ, vẫn biết Diệp Tuyền Vũ tính cách là một người quản đại sự, chỉ là không nghĩ tới việc nhỏ như thế cũng chấp nhất. Cái nữ nhân này kỳ thực rất lợi hại, từ bé đã được học để nắm giữ tiền tài, quyền thế cùng điểm yếu của người khác, không phải tự mình lúc trước thế kia hội dễ dàng ký đơn bán mình như thế, nàng ta khi đó nắm chặt dã tâm bành trướng của mình.

Kỳ thực Diệp Tuyền Vũ cũng không quá chán ghét, ví bằng nàng đừng nói lời nào, Đan Vân Sơ nghĩ.

Sau khi hiếm thấy đem gian phòng dọn dẹp đến mức có thể chấp nhận được, Diệp Tuyền Vũ mới phát hiện tự mình tại mùng một năm mới, bệnh nặng mới khỏi, toàn thân mồ hôi, cái nữ nhân không tính người kia đang hứng thú ghé vào nhìn tập tranh đang bày ra trên sàn nhà. Đan Vân Sơ tựa hồ cảm giác được Tuyền Vũ nhìn chăm chăm mình, ngẩng đầu ánh mắt chống lại Diệp Tuyền Vũ, sau đó cười rất vui vẻ.

“Cô cười cái gì?” Diệp Tuyền Vũ hờn giận hỏi, trên thực tế Tuyền Vũ rất ít gặp qua Đan Vân Sơ cười như thế, Đan Vân Sơ rất giỏi chính là khóe miệng hướng về người trước mặt cười chúm chím 30 độ, sau đó mang theo trào phúng, nụ cười khiến cho người ta tức giận.

“Nhìn tiểu công chúa như cô bé lọ lem, tôi tựa như là mẹ kế ngược đãi cô bé lọ lem a, ha ha….” Đan Vân Sơ cười ầm ĩ.

Diệp Tuyền Vũ hung hăng trừng mắt hướng Đan Vân Sơ, sau đó tự động đi lấy một cái áo sơ mi rắng thật dài của Đan Vân Sơ đem vào phòng tắm.

“Này, ai cho cô mặc y phục của tôi…” Đan Vân Sơ kháng nghị nói, Diệp Tuyền Vũ không nhanh như vậy coi mình là chủ nhân của phòng này chứ, nàng không thích kẻ khác mặt y phục của mình, hơn nữa Diệp Tuyền Vũ cũng không giống loại nữ nhân hội mặc y phục của người khác a.

Diệp Tuyền Vũ phớt lờ Đan Vân Sơ, nữ nhân không tính người, sau 3 năm vẫn như thế không tính người, chính là trước đây rất thuận theo ý nàng.

Diệp Tuyền Vũ vào phòng tắm, nhìn tự mình trong gương, thực sự nhếch nhác, sắc mặt có chút nhàn nhạt ửng đỏ do lao động, nàng cùng Đan Vân Sơ tuy rằng ngoài miệng vẫn là không ai nhường ai, thế nhưng loại cảm giác này ở chung so với ngày xưa cũng không giống, có phải là vì Đan Vân Sơ thay đổi không ?

Diệp Tuyền Vũ cởi y phục, bàn chân thon dài hoàn mỹ bước vào bồn tắm, phòng tắm rất nhỏ, bồn tắm cũng rất nhỏ, Tuyền Vũ oán giận nghĩ đến, chỉ là nằm ở trong bồn tắm, thế nào nghĩ không rõ, tự mình vì cái gì yêu thích tự ác độc với bản thân, tìm đến Đan Vân Sơ chứ ? Rõ ràng nàng chỉ làm mình tức giận.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 4
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 6

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI