Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 42

0
16

Chương 42

“Đan Vân Sơ, cô chừng nào trở về đây?” Diệp Tuyền Vũ hỏi.

“Còn hơn một tháng !” Thật ra thì theo như tốc độ bây giờ đại khái một tuần có thể trở về, nhưng Đan Vân Sơ muốn cho Diệp Tuyền Vũ một bất ngờ.

“Ừ.” Diệp Tuyền Vũ giọng nói nho nhỏ có chút mất mác.

“Nhớ tôi sao ?” Đan Vân Sơ biết rõ còn cố hỏi nói.

“Đan Vân Sơ, cô trước kia thích qua người khác sao?” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên hỏi.

Đan Vân Sơ sững sờ, trước kia cùng hiện tại có quan hệ sao? Đan Vân Sơ cảm giác mình thật lâu không nghĩ tới trước kia, cũng không có gì.

“Làm sao đột nhiên hỏi cái này đây?” Đan Vân Sơ không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

“Không có gì, không có chuyện gì, tôi cúp điện thoại.” Diệp Tuyền Vũ cũng không hỏi tới, nàng cũng không biết mình toan tính cái gì, dù sao muốn có người kia, cần ít nhất mười năm, nhưng là nàng hiện tại trong lòng chính là không thoải mái, cho nên liền cúp điện thoại. Diệp Tuyền Vũ đột nhiên cúp điện thoại, làm cho tức giận trong lòng Đan Vân Sơ không ngừng bốc lên, Diệp Tuyền Vũ không giải thích, lần sau không tiếp!

Bất quá nghĩ lại thử xem, nàng từ trước đến giờ từng vô số lần điện thoại cùng Tiểu công chúa, trong lòng cũng thăng bằng một chút. Bất quá thì ra cảm giác bị cúp điện thoại là như vậy, Đan Vân Sơ đột nhiên sinh ra một chút ác cảm, Đan Vân Sơ học đặt mình vào vị trí người khác, dù sao cũng là một tiến bộ đáng mừng.

Diệp Tuyền Vũ mấy năm trước bị mình sỉ nhục, có chút không giải thích được, nhưng là nàng không nhịn được, vừa nghĩ tới Đan Vân Sơ vô tam vô phế, thích người khác trước, trong lòng chính là không thăng bằng, cho nên cần thời gian mấy ngày để trong lòng thăng bằng một chút.

Liên tục ba ngày sau Diệp Tuyền Vũ cũng không gọi điện thoại cho Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ mơ hồ cảm thấy Diệp Tuyền Vũ tức giận, nhưng nàng không biết mình đắc tội gì với nàng, không giải thích được. Đan Vân Sơ tính gọi điện thoại cho Diệp Tuyền Vũ, nhưng nàng thay đổi chú ý, chỉ cần ba bốn ngày có thể trở về, Tiểu công chúa không có nhận được điện thoại của mình, trong lòng nhất định sẽ gấp gáp, lúc đó, thấy mình đột nhiên xuất hiện, có thể hay không vô cùng vui mừng đây? Đan Vân Sơ đột nhiên cảm giác mình thì ra là rất lãng mạn, Đan Vân Sơ không ý thức được sự lãng mạn của mình, thực chất trước tiên đem hành hạ một phen, sau đó cho ăn đường ngọt, ác liệt làm người ta giận sôi, dĩ nhiên Đan Vân Sơ không ý thức được điều này.

Mặc dù Diệp Tuyền Vũ bởi vì trong lòng không thăng bằng, không gọi điện thoại cho Đan Vân Sơ, thật ra thì nàng mong đợi Đan Vân Sơ gọi điện thoại dụ dỗ mình. Nhưng là Đan Vân Sơ, đức hạnh chết tiệt kia, mình không gọi cho nàng, nàng ngược lại, cũng không gọi cho mình, Diệp Tuyền Vũ vốn là không thăng bằng, phát triển trở thành hờn dỗi, nhưng là mình ở nơi này sinh hờn dỗi, người kia hoàn toàn không biết, lại càng tức giận, lại càng không muốn gọi điện thoại cho Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ hoàn hảo xử lý mười hai cuộc triển lãm tranh lưu động, Đan Vân Sơ tâm tình rất tốt, tối đến có tiệc mừng, uống đến có chút say, Ann chẳng những không mời rượu, ngược lại thừa cơ rót rượu. Nhưng là Đan Vân Sơ uống rượu vẫn rất tiết chế, bởi vì Đan mẫu vô cùng ghét rượu, ghét người uống đến say không còn biết gì. Cho nên Đan Vân Sơ tửu lượng rất kém, uống mấy ly, đã cảm thấy đầu có chút choáng váng ,cũng không dám uống nhiều hơn nữa.Ann đem Đan Vân Sơ say rượu trở về khách sạn, Ann len lén lấy điện thoại di động ra thừa cơ chụp mấy tấm ảnh mình và Đan Vân Sơ ôm thân mật.

Đan Vân Sơ say rượu, không giống bình thường khó đến gần, hiện tại thuận theo để cho mình dìu, có lẽ nàng cũng không quá ghét bỏ mình, Ann nghĩ như vậy, nếu là tối nay có thể đem nàng lưu lại, nàng cũng sẽ không gấp như vậy trở về, Ann bắt đầu tính toán.

Đan Vân Sơ say rượu nhanh, tỉnh cũng nhanh, ở Ann tắm rửa xong đi ra ngoài, nàng tỉnh so với say rượu cũng không khác biệt lắm.

“Cô tỉnh rồi? Cảm giác như thế nào?” Ann quan tâm hỏi.

“Không có việc gì, tôi trở về phòng.” Đan Vân Sơ nhìn quanh mình, biết nơi này không phải là của phòng mình, muốn trở về phòng ngủ, đầu còn có chút choáng.

“Dan, cô một chút cũng không thích tôi sao?” Ann ôm lấy Đan Vân Sơ, khăn tắm trên người theo đó chảy xuống, vóc người xinh đẹp đầy đặn, dán chặc trên người Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ sắc mặt không chút thay đổi, cảm giác tựa như một trò khôi hài. Nàng thật sự không hiểu, nữ nhân này cũng thích mình? Phần lớn cũng chỉ do hình dáng mình xinh đẹp nên muốn phát sinh quan hệ thân thể, thật ra không phải thật sự thích mình.

“Tôi có thích một người, nàng dùng mười năm mới làm cho tôi thích nàng, cô cảm thấy cô có kiên nhẫn cũng mười năm làm cho tôi thích cô sao?” Đan Vân Sơ hỏi, không khách khí đem Ann từ trên người mình đẩy ra, nàng không thích người khác không được phép đụng chạm thân thể của mình, tuy nhiên Tiểu công chúa ngoại lệ.

Ann có chút ngây ngẩn cả người, Dan là rất mê người, nếu như mười năm nữa mới có thể có được nàng, phí tổn này thật có chút cao, nhưng nhìn Đan Vân Sơ lạnh lùng, Ann có chút tin, có lẽ thật cần mười năm, mới có thể tới gần nữ nhân lạnh lùng này, lòng của nàng tựa hồ quá xa cách.

“Nàng nhích tới gần cô như thế nào đây?” Ann tò mò hỏi.

“Nàng xài thời gian mười năm, sau đó từng chút một để cho Đan Vân Sơ ghi nhớ nàng.” Nàng không suy nghĩ cẩn thận, làm sao đột nhiên đối với Diệp Tuyền Vũ có cảm giác, có lẽ là bởi vì nàng biết rõ Đan Vân Sơ là một nữ nhân ghê tởm cỡ nào, vẫn như cũ thích Đan Vân Sơ, cũng có lẽ là bởi vì sau khi gặp lại nàng, rõ ràng bình thường là nữ nhân mạnh mẽ, lại bị mình khi dễ khóc nhiều lần, làm cho mình bắt đầu khẽ đau lòng, có lẽ là cùng mình cãi nhau, làm cho mình không cảm thấy cô đơn.

“Thật sự là mười năm sao? Ngắn một chút không được sao? Ba năm?” Ann cò kè mặc cả nói, thật ra thì lúc này Ann có chút khả ái, bất quá Đan Vân Sơ chú ý không tới. Mười năm nàng làm không được, ba năm thì có thể suy nghĩ. Ann từng có rất nhiều tình nhân, dài nhất cũng chỉ là ba năm, có thể thấy được nàng đối với Đan Vân Sơ là rất thích.

“Cô không phải là người cực kỳ có tính nhẫn nại, tôi tại sao phải thích cô đây? Nàng so với cô xinh đẹp hơn rất nhiều.” Đan Vân Sơ hỏi ngược lại, thấy Tiểu công chúa hơn khả ái một chút.

“Nàng so với tôi xinh đẹp hơn rất nhiều?” Ann không tin đề cao âm lượng, làm sao có thể, so với mình xinh đẹp hơn còn hơn mình mười năm, ba năm của mình thật không đủ dùng, hơn nữa, so với mình xinh đẹp hơn, bình thường người theo đuổi hẳn rất nhiều, làm sao có thể yêu một người mười năm đây? Ann đột nhiên đối với người Đan Vân Sơ đang nói tới sinh ra tò mò.

Đan Vân Sơ gật đầu, Ann rốt cuộc là nữ nhân thông minh, không nên dây dưa nữa thì hơn.

“Tôi muốn nhìn thấy nàng, nếu thật sự giống như như cô nói, tôi liền buông tha.” Ann nói.

“Tùy cô, không làm tôi cảm thấy buồn bực là được.” Đan Vân Sơ nói xong, đứng dậy rời phòng Ann.

Trở về tắm rửa sạch sẽ, sau đó ngủ, xế chiều lên máy bay, nghĩ đến lập tức có thể trở về, Đan Vân Sơ tâm tình cũng có chút vui mừng, bất chấp đầu còn có chút choáng.

“Một ngày cũng không lưu lại, cô thật đúng là nhớ nhà a!” Ann chua xót nói, tuy nhiên cũng là thu xếp hành lý cùng Đan Vân Sơ trở về Trung Quốc, nói gì cũng phải gặp người yêu Đan Vân Sơ một lần mới được.

“Cô không cần theo tôi trở về.” Đan Vân Sơ xem thường nói.

“Tôi rất thích Trung Quốc, cho nên đi bao nhiêu lần không chán.” Ann chuyển thái độ vừa rồi, cười nói.

“Ừ.” Đan Vân Sơ thản nhiên trả lời một tiếng.

“Dan, cô nói thật, lần sau có thể để cho tôi làm phụ tá của cô không?” Ann thẳng thắn hỏi.

“Nếu như cô không tạo cho tôi cảm giác buồn bực, có thể suy nghĩ.” Đan Vân Sơ ăn ngay nói thật, Ann làm việc quả thật không thể bắt bẻ, nếu không mình cũng không thể rút ngắn một nửa hành trình, chẳng qua nếu như không quấn lấy mình, thì càng tốt hơn.

“Cô thật đúng là thẳng thắn, nói một là một. Chống cự rất hấp dẫn, vĩnh viễn cũng sẽ không phản bội tình nhân, thử nghĩ xem nàng dùng mười năm, thật ra thì cũng đáng giá.” Ann cười nói, rõ ràng Dan có bộ dạng mê hoặc mọi người, nhưng là cùng hoa thủy tiên giống nhau sẽ không đem tầm mắt đặt trên người khác quá một phút..

“Tôi không muốn tiếp tục đề tài này.” Đan Vân Sơ khiêu mi nhìn Ann, không cười, Ann này không phải nữ nhân an phận, muốn nàng chờ, đừng nói mười năm, cho dù là ba năm cũng là đầm rồng hang hổ.

Lam Vận tâm tình tốt không muốn đánh tennis, banh tới cũng không đón được, rất hiển nhiên, người khác chẳng qua là phát tiết mà thôi. Mình thần kinh vận động vốn là không tốt bằng người nào đó, toàn làm cho mình chạy, một lần không đánh được cũng không nói, mồ hôi đã chảy đầy người, mệt mỏi chịu không được.

“Ngừng, tôi ngừng đánh.” Lam Vận rốt cục không nhịn được la ngừng.

“Cô ngày ngày đều ở nhà, thân thể rất nhanh gỉ sét, còn không vận động nhiều một chút.” Diệp Tuyền Vũ bất mãn nói, trong lòng tức giận, cho nên mới hẹn Lam Vận ra ngoài đánh cầu.

“Cô vận động như vậy sao?” Lam Vận mắt trợn trắng, nói không ra hơi, khi dễ mình a, hiển nhiên lại bị Đan mẹ kế ức hiếp, nàng sẽ không thừa nhận? Đáng đời, người nào không thích, hết lần này tới lần khác thích Đan Vân Sơ, một chút cũng không đáng được thông cảm! Lam Vận trở lại chỗ của mình, cầm lấy khăn lông lau mồ hôi, là mùa đông, có thể ra nhiều mồ hôi như vậy, thật là bị hành hạ chết.

“Là cô quá ngu ngốc, một cái cũng không đánh được, nghĩ nhớ năm đó là ai chạy tám trăm thước, về nhất?” Diệp Tuyền Vũ không khách khí nói.

“Ngừng, còn hơn cô không dám chạy!” Lam Vận cũng không khách khí cãi lại, năm đó người khác trổ mã quá độ, không dám chạy ở trước mặt mọi người.

“Hừ, không cần kiếm cớ.” Diệp Tuyền Vũ hừ lạnh, năm đó là không cẩn thận bây giờ mới có thể bù đắp.

“Tôi không vận động, cô còn kêu tôi đi ra ngoài! Đan Vân Sơ làm cho cô tức sao?” tử huyệt của Diệp Tuyền Vũ vẫn chỉ có một..

“Không có.” Diệp Tuyền Vũ rất nhanh trả lời, ngược lại có chút giấu đầu lòi đuôi.

“Giả bộ.” Lam Vận uống nước, bổ sung nước. Hiển nhiên là yêu thương phiền phức, cũng không giống như trước, thảm thương yêu đơn phương.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 41
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 43

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI