Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 41

0
18

Chương 41

Thật ra thì Diệp Tuyền Vũ đi làm cũng bận rộn nhiều việc, dù sao mảnh đất kia đã nắm trong tay, một loạt kế hoạch mở rộng đi theo vào, hơn nữa trong công ty, cùng hai đường ca tranh quyền, một phút trôi qua đều không thoải mái. Cho nên hai người bận rộn, thời gian rất nhanh đã qua một tháng.

Cuối tuần, Diệp Tuyền Vũ hiếm thấy nhàn rỗi, lại tới nhà Đan Vân Sơ ngồi tại ghế sa lon, xử lý văn kiện giấy tờ nhàm chán xong sau, bởi vì có hai phòng, một phòng khách, một phòng vẽ tranh, Đan Vân Sơ đem thư phòng trực tiếp bố trí ở trong phòng khách, có một cái giá sách nho nhỏ, phía trên sách không nhiều lắm, phần lớn cũng là liên quan đến tranh, cho nên Diệp Tuyền Vũ cũng không có hứng thú gì.

Có lẽ là thật quá nhàm chán, Diệp Tuyền Vũ lấy tập tranh lập xem, cơ hồ đều là tranh, cái gì trường phái biểu hiện, trường phái trừu tượng, ấn tượng chủ nghĩa, trường phái ấn tượng, chủ nghĩa lãng mạn, trường phái tả thực, tân cổ điển, thấy vậy Diệp Tuyền Vũ có chút ngất.

Có một cuốn hấp dẫn sự chú ý Diệp Tuyền Vũ, có điều khá cũ kỹ, hơn đã không động tới, phía trên cũng dính một lớp bụi, Diệp Tuyền Vũ rút ra, là một quyển phác hoạ, có thể là tranh trước kia của Đan Vân Sơ. Diệp Tuyền Vũ tùy ý lật xem mấy tờ, thế nhưng phát hiện có hình kẹp ở bên trong, Diệp Tuyền Vũ đem hình lấy ra, bên trong là thiếu nữ đương đại Đan Vân Sơ, đường hoàng chói mắt tựa hồ muốn đem ánh mắt mọi người đâm bị thương, so với lần đầu gặp mình Đan Vân Sơ còn trẻ tuổi, Diệp Tuyền Vũ khẽ mỉm cười. Nhiếp ảnh gia này không kềm chế được thời khắc Đan Vân Sơ xinh đẹp, kiêu ngạo chụp hình, không thể không nói khả năng chụp hình của nhiếp ảnh gia rất lợi hại.

Diệp Tuyền Vũ lật ra mấy trang nữa, tìm xem còn có ảnh chụp khác không, mà phía cuối tập tranh, làm ánh mắt Diệp Tuyền Vũ bị đâm thương, đó là một tấm hình, trong hình Diệp Tuyền Vũ chưa từng thấy qua dịu ngoan, nụ cười ngọt ngào, nhìn ra được rất cảm giác hạnh phúc, đột nhiên nụ cười dịu ngoan trong tấm ảnh kia chỉ thấy bóng lưng nam nhân hiện ra.

Diệp Tuyền Vũ cảm giác tâm giống như bị kim châm, có chút đau , nàng thà rằng Đan Vân Sơ vô tâm vô phế, chưa bao giờ thích ai, cũng không hi vọng nàng từng thích qua người khác. Nghi vấn trước kia của Diệp Tuyền Vũ có chút sáng suốt, lúc ban đầu thời Đan Vân Sơ là thẳng (bị em Vũ mất 10 năm bẻ cong), cho nên lần đầu tiên cùng mình hôn nàng mới đi súc miệng, không trách cảm thấy ghê tởm, chớ trách trước kia, nữ nhân đối với nàng thổ lộ thường bị cự tuyệt so với nam nhân thảm thương hơn. Năm đó Đan Vân Sơ vì thành công, mà ủy thân nữ nhân là mình, sợ là hy sinh rất lớn, không phải không thừa nhận, nếu không phải năm đó Đan Vân Sơ bị những thứ công danh lợi lộc kia làm cho u mê, mới làm cho mình thừa cơ lợi dụng.

Đan Vân Sơ thích qua người khác, đối với Diệp Tuyền Vũ chấn động rất lớn, mặc dù nàng tin tưởng Đan Vân Sơ không phải người quyến luyến không quên, nhưng có chút ghen tị. Diệp Tuyền Vũ đem hình bỏ vào tập tranh, chẳng qua là tâm tình đang tốt biến mất hơn phân nửa, Người mà Đan Vân Sơ thích sẽ là người như thế nào đây? Diệp Tuyền Vũ cho là mình đủ sớm gặp nàng, nhưng là đã muộn, nữ nhân ghê tởm, yêu sớm như vậy làm gì?Diệp Tuyền Vũ hoàn toàn quên mất, mình tựa hồ cũng là yêu sớm, mười bốn tuổi gặp Đan Vân Sơ liền quyến luyến không quên, không phải là yêu sớm, đó sao? Dĩ nhiên Diệp Tuyền Vũ sẽ không thừa nhận.

“Dan, Bá tước phu nhân gửi thư mời, cô muốn đi không?” Bá tước phu nhân ham thích tổ chức tiệc rượu, Bá tước phu nhân thích tranh, cho nên muốn mời hoạ sĩ nổi danh cùng giới thượng lưu không thiếu một ai, hoạ sĩ được mời, ở giới hội hoạ cũng có sức ảnh hưởng quan trọng.

“Không đi, thay tôi cự tuyệt.” Đan Vân Sơ ngay cả nghĩ cũng không nghĩ liền cự tuyệt, Bá tước phu nhân kia tiệc rượu nàng mấy năm trước đã tham gia, khoa trương vẫn là khoa trương.

“Đây là cơ hội hiếm có, tôi đã giúp cô trả lời, nói cô sẽ đi.” Ann cho là Đan Vân Sơ sẽ không bỏ qua cơ hội này mới đúng, dù sao đây mới thực là xã hội thượng lưu, bao nhiêu người xua như xua vịt muốn tham gia, cũng không có được thư mời.

“Ann, tôi hi vọng cô lần sau không nên tự giải quyết.” Đan Vân Sơ không vui nói, chính là ngợp trong tiệc rượu vàng son thiếu chút nữa đem mình hủy diệt, nàng đã không phải là Đan Vân Sơ của mấy năm trước.

“Xin lỗi, tôi nghĩ là cô sẽ đi, lần này là tôi lo lắng không chu toàn.” Ann thấy Đan Vân Sơ không vui, có chút ngoài ý muốn, nàng cho là không có ai lãng phí cơ hội như vậy.

“Ngoài chuyện công việc, chuyện khác đừng thay tôi giải quyết.” Đan Vân Sơ nghĩ lần này triển lãm tranh xong, sẽ đem Ann trả lại cho học trưởng, nữ nhân này là phụ tá tốt nhất từng làm việc với Đan Vân Sơ, nhưng là Đan Vân Sơ chính là không thích, nữ nhân này làm cho mình không thoải mái. Nữ nhân này rõ ràng biết khống chế người khác, rõ ràng làm cho mình rất giận, lại không thể trách cứ quá nhiều, tựa hồ nàng đều là vì lợi ích của mình mà làm, vì mình suy nghĩ. Nhưng là Đan Vân Sơ biết, ở cùng loại nữ nhân này lâu, rất dễ bị nàng nắm mũi dắt đi, Đan Vân Sơ khống chế mạnh mẽ bản thân, làm sao nguyện ý bên cạnh có nữ nhân khống chế người so với mình còn mạnh hơn đây?

“Lần sau tôi sẽ chú ý.” Ann có chút ảo não nói, đây chính là chỗ lợi hại của nữ nhân này, làm sai chuyện, vạn lần hối hận thành khẩn, để mình không đành lòng trách cứ.

Ann lấy danh nghĩa của mình đồng ý tham gia tiệc rượu, Đan Vân Sơ không thể không tham gia, nếu không là để người khác cho là mình thất tín, loại cảm giác bị bắt buộc này, Đan Vân Sơ một chút cũng không thích.

Trong tiệc rượu, Đan Vân Sơ bỏ rơi một đống nam nhân, nữ nhân vây bên cạnh mình, vào phòng vệ sinh, nàng hiện tại một chút cũng không thích tiệc rượu như vậy, làm người ta khó chịu nói không nên lời .

Đan Vân Sơ nhìn trong kính mình như cũ trang điểm đầy đủ, xinh đẹp làm cho mình có chút xa lạ, nàng biết người trong kính người kia không còn là Đan Vân Sơ hiện tại, là ba năm trước đây.

“Dan, nhìn thấy cô, thật bất ngờ.” Đan Vân Sơ từ trong gương thấy được một người con lai, đặc biệt xinh đẹp, so với mình cao hơn hơn mấy centimét, có chút cảm giác quen thuộc, không giống như biết mà mang đến quen thuộc, cho nên Đan Vân Sơ một chút ấn tượng cũng không có.“Tôi biết cô sao?” Đan Vân Sơ giọng nói đạm nhạt hỏi.

“Nhớ không rõ tiểu nhân vật này là bình thường, mặc dù chúng ta đã gặp hai ba lần.” Thật ra thì cô gái trước mắt không phải tiểu nhân vật gì, là một người mẫu, tiếng tăm không nhỏ vượt ra thế giới. Bất quá cô gái trước mắt không nhớ rõ mình cũng không kỳ quái, người đàn bà kia vĩnh viễn sẽ không đem tầm mắt đặt ở trên người khác quá năm giây, bất luận kẻ nào cũng không đem kiêu ngạo trong mắt bỏ xuống.

“Không có gì ấn tượng.” Đan Vân Sơ xem thường nói, gặp qua hai ba người, mình luôn chẳng muốn nhớ.

“Chúng ta từng có một chung một người tình, Vũ, vẫn không nhớ sao?” Mặc dù mình cùng Vũ chẳng qua người tình trên danh nghĩa, hơn nữa còn là bởi vì Dan mà tồn tại.

Đan Vân Sơ nghe nàng vừa nói như thế, có chút ấn tượng, ban đầu nàng sở dĩ cảm thấy Tiểu công chúa đa tình, cũng là bởi vì Tiểu công chúa thường mang nữ nhân thoảng qua ở trước mắt mình, chẳng qua chỉ thoảng qua , nàng thật không nhớ được.

“Ừ.” Đan Vân Sơ phản ứng rất lãnh đạm, bất quá nàng hay nhìn nhiều nữ nhân, không thể không nói Tiểu công chúa chọn nữ nhân không tệ, vóc dáng không tệ, vóc người thì càng không sai.

“Tôi cũng vậy bị nàng nâng lên.” Người đàn bà kia bắt đầu trang điểm, sau đó không chút để ý nói nói. Tư chất của mình không kém, muốn nâng mình len7 không khó, Diệp Tuyền Vũ chẳng qua là đem mình giao cho nhà thiết kế Lam Vận.

“Nàng thích đạp đổ.” Đan Vân Sơ giọng nói có chút giễu cợt, được rồi, nàng thừa nhận trong lòng có chút ghen tị.

“Mặc dù chúng ta trên danh nghĩa là tình nhân, nhưng chuyện gì cũng chưa làm qua.” Sau khi nhìn thấy Dan, nàng hiểu là tại sao. Bất quá Dan hiện tại cùng trước kia có chút bất đồng, trước kia Dan lãnh ngạo không hợp tình hợp lý, không muốn nói quá một câu.

“Nàng hãm hại, không sót ct, thật là lãng phí.” Đan Vân Sơ giọng nói lành lạnh nói, hoàn toàn quên mình cũng từng là một thành viên trong đó .

Nữ nhân có chút sửng sốt nhìn Đan Vân Sơ, câu văn thô lỗ như vậy từ trong miệng nàng phun ra một chút cũng không cảm thấy bất ngờ, càng ngoài ý muốn, Đan Vân Sơ như thế có tiếp tục đề tài này. Nàng nhớ trước kia nàng chủ động cùng nữ nhân này nói chuyện, nữ nhân này căn bản không để ý tới mình. Trước kia nàng sẽ không hiểu tại sao Dan có thể như vậy, rõ ràng cũng là dựa vào tiền thế Diệp Tuyền Vũ, so với mình không vinh quang hơn bao nhiêu, nhưng là nàng lại có thể đương nhiên kiêu ngạo như vậy, càng tức chuyện, nàng kiêu ngạo, tất cả mọi người cảm thấy đó là điều hiển nhiên, nàng có thể làm người khác đồng ý với mình, làm cho mình ghen tỵ.

“Nàng thích cô, cô không biết sao?” Nữ nhân hỏi, nàng ở trước mặt Đan Vân Sơ giương nanh múa vuốt, bất quá là vì bảo vệ mình, nhưng là Đan Vân Sơ có nào biết ý nghĩa sâu xa của nó đâu?

Hiện tại biết rồi, hơn nữa còn là mới vừa biết không lâu, ai cũng biết Diệp Tuyền Vũ thích mình, duy chỉ có mình không biết, xem ra mình trước kia thật sự vô tình. Tiểu công chúa ấu trĩ, ban đầu thích mình nên mềm mại một chút, còn tìm nữ nhân xinh đẹp ở trước mắt mình, không thể trách mình cảm thấy chán ghét nàng, bất quá Tiểu công chúa thật sự rất ngây thơ, Đan Vân Sơ nghĩ mình không phải là người có lỗi.

“Ừ.” Đan Vân Sơ nhàn nhạt đáp lại đến, nghĩ muốn chấm dứt vấn đề, mặc dù nói đến Diệp Tuyền Vũ tâm tình cũng không tệ lắm.

Nữ nhân nhìn Đan Vân Sơ trả lời được lãnh đạm như vậy, lắc đầu cười, không thích, vô luận như thế nào cũng không có biện pháp, tựa như Lam Vận không thích mình giống nhau.

“Dan, cô ở trong này, tôi tìm cô khắp nơi ! Nàng không phải là Iris sao? Cô biết nàng sao? Các cô đứng chung một chỗ, tôi mới phát hiện, các cô chút có chút giống.” Ann nghi ngờ nói.

“Nàng giống tôi?” Đan Vân Sơ có chút kinh ngạc hỏi.

“Ừ, có mấy phần giống, lại hoàn toàn bất đồng, Dan nếu so với nàng mê người hơn.” Ann không quên hướng Đan Vân Sơ khen ngợi.

Đan Vân Sơ đột nhiên ý thức được Tiểu công chúa thích mình hơn so với mình tưởng tượng, Đan Vân Sơ cảm giác cảm xúc mình giờ phút này thật giống như cảm động.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 40
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 42

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI