Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 32

0
17

Chương 32

Diệp Tuyền Vũ đúng là say, thế nhưng ý thức của nàng luôn luôn không bao giờ say, nàng để bản thân phóng túng bất quá là vì muốn có người quan tâm, hiển nhiên nàng tự đánh giá bản thân quá cao, Đan Vân Sơ căn bản không thèm để ý, Diệp Tuyền Vũ mắt có chút phấn hồng, thoạt nhìn như một dã thú bị thương.

“Cút!” Diệp Tuyền Vũ đối với những công tử ca đang xum xoe bên cạnh quát.

“Tiểu Vũ, tôi đưa em về.” Lúc này một nam nhân xuất hiện, đuổi đi những công tử ca khác, hắn là Dương Minh, là người Diệp Tuyền Vũ biết rõ, nếu là thẩm mỹ của người bình thường, hắn là phi thường anh tuấn, trên mặt có hai mép râu ngắn càng tăng thêm mị lực. Dương gia cùng Diệp gia là mấy đời thâm giao, hiện này cũng xem như là rất thường xuyên qua lại, điều kiện Dương Minh cũng là rất tốt, trưởng bối hai nhà cũng có ý tác hợp 2 người, thế nhưng Diệp Tuyền Vũ ngay từ đầu đã cùng Dương Minh ngả bài nói nàng yêu nữ nhân, Dương Minh không cho là đúng, vẫn giữ thế tấn công như trước.

“Không cần, Lam Vận sẽ đưa tôi về.” Diệp Tuyền Vũ lãnh đạm nói, muốn đẩy Dương Minh ra, thế nhưng vừa đẩy, Diệp Tuyền Vũ lại chao đảo như muốn ngã, Dương Minh đưa tay đỡ lấy thắt lưng Diệp Tuyền Vũ, người ở ngoài nhìn vào, hai người cử chỉ thân mật, cực gì giống một đôi tình nhân.

Đan Vân Sơ nhìn hai người cử chỉ thân thiết, nét mặt trầm xuống, bàn tay bẩn đặt lên lưng Diệp Tuyền Vũ, làm cho Đan Vân Sơ vô cùng ngứa mắt.

“Diệp Tuyền Vũ, bây giờ có muốn theo tôi về không?” Đan Vân Sơ ngữ khí có chút lãnh, còn mang theo một tia không kiên nhẫn.

Diệp Tuyền Vũ thấy Đan Vân Sơ đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, nhãn thần sáng lên, Đan Vân Sơ ngữ khí không kiên nhẫn, Diệp Tuyền Vũ biết Đan Vân Sơ lúc này rất giận, bao nhiêu uất ức ứ đọng trong lòng đều được quét sạch.

“Hảo.” Diệp Tuyền Vũ ngoan ngoãn gật đầu, cực kỳ giống một hài tử phạm sai lầm, một Diệp Tuyền Vũ ngoan ngoãn như thế làm cho Dương Minh vô cùng ngạc nhiên, tư bé đã kiêu hãnh như một công chúa, Diệp Tuyền Vũ chưa từng dối với ai ngoan ngoãn như thế, nàng thực sự đồng tính luyến ái, không phải là gạt cho qua mình, nữ nhân mà mình một lòng muốn theo đuổi lại là đồng tính, điều này khiến cho Dương Minh có chút chịu đả kích. Nhìn Đan Vân Sơ khuôn mặt xinh đẹp tương đương Diệp Tuyền Vũ, Dương Minh lại lần nữa chịu đả kích, nha, nha, thế nào mỹ nữ đều là đồng tính luyến ái chứ, thật không có thiên lý ! ( Có Chúa mới biết )

Diệp Tuyền Vũ đẩy Dương Minh ra, nhào vào lòng Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ rất tức giận, nữ nhân đáng chết này, không hề nghe lấy lời cảnh cáo lần trước của mình sao? Lại uống đến say bí tỉ, nữ nhân đáng ghét lúc nào có thể làm cho mình đỡ lo đây chứ, Đan Vân Sơ muốn giáo huấn nữ nhân không nghe lời trước mặt một phen, phi thường muốn !

Lam Vận ở phía xa thấy Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ mang đi thì hơi nở nụ cười, Đan Vân Sơ không giống như vẻ bề ngòa không quan tâm.

“Cô thật là bằng hữu tốt, lại thay bạn mưu tính kế !” Đông Phương Tẩm Tuyết ngữ khí châm chọc nói( Tẩm Tuyết, mình ko có thích bạn xíu nào =.,=) Đông Phương Tẩm Tuyết khi nãy ở trong tolet, nàng biết được Diệp Tuyền Vũ rất yêu Đan Vân Sơ, bởi vì quá yêu lại quá kiêu ngạo, không muốn thừa nhận, sở dĩ vì thế mà một mực làm cho Đan Vân Sơ tức giận, hoặc là cãi nhau, kỳ thực bất quá là vì muốn gây sự chú ý đến Đan Vân Sơ. Thế nhưng nếu Lam Vận không nói, Đan Vân Sơ vĩnh viễn không biết.Lam Vận có chút ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn Đông Phương Tẩm Tuyết, nàng chưa bao giờ dùng ngữ khí châm chọc để nói chuyện, Lam Vận ý thức được Đông Phương Tẩm Tuyết là đang giận mình: “Xin lỗi…” Lam Vận ngữ khí hơi thất lạc nói.

Đông Phương Tẩm Tuyết khi nói xong thì hối hận, tự mình lúc nào lại trở nên cay nghiệt như thế, nhìn vẻ mặt Lam Vận cực kỳ vô tội, Đông Phương Tẩm Tuyết cảm thấy mình đúng là giận cá chém thớt, rõ ràng là nàng không sai, nàng lại vì cái gì mà xin lỗi chứ? Tính cách Lam Vận quá tốt đến mức làm cho người ta có chút tức giận.

“Nên nói xin lỗi là tôi, cô giúp bạn bè, lập trường không sai, là tôi không tốt.” Đông Phương Tẩm Tuyết xin lỗi, hướng Lam Vận nở nụ cười, nụ cười đã có phần xa cách.

Đông Phương Tẩm Tuyết là người như vậy, có sai nhất định nhận sai, Đông Phương Tẩm Tuyết vẫn như thế, chưa từng thay đổi, kỳ thực Đông Phương Tẩm Tuyết giận mình cũng là đúng, mình xác thực cũng có tư lợi, nếu như Đan Vân Sơ có thể cùng Diệp Tuyền Vũ cùng một chỗ, Đông Phương Tẩm Tuyết nhất định sẽ rút lui, với tính cách của Đông Phương Tẩm Tuyết không hề muốn tranh đoạt, Đông Phương Tẩm Tuyết đáng gặp được người tốt hơn Đan Vân Sơ, Lam Vận nghĩ đến.

“Đan Vân Sơ, cô chậm lại một chút, tôi khó chịu….” Diệp Tuyền Vũ biết Đan Vân Sơ tức giận, vởi vì Đan Vân Sơ lôi nàng đi phi thường vội vã, làm dạ dày nàng bắt đầu lăn lộn.

“Khó chịu, ai kêu cô uống nhiều rượu như vậy, tôi lần trước không phải đã nói cô là không được uống sao ?” người ta cũng không phải hài tử của ngươi, ngươi làm gì mà nói được hay không được, Đan Vân Sơ hoàn toàn không phát hiện, nàng vô cùng độc tài.

“Lần sau sẽ không như thế!” Diệp Tuyền Vũ đáng thương nói.

“Còn lần sau, cô có trúng độc, tôi cũng không xen vào!” Đan Vân Sơ lạnh lùng nói, nàng kiên trì là có hạn, tiểu công chúa còn dám uống rượu xem, thử đi !

Người ta thực sự không dám mà, ai kêu ngươi không sớm một chút tìm ta, Diệp Tuyền Vũ trong lòng hơi oán giận nói, xem ra sau này tiểu công chúa thụ hội rất nghe lời nữ vương a.

Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ ngồi yên ổn trên xe, vừa nãy cấp bách đem Diệp Tuyền Vũ lôi đi, làm cho dạ dày Diệp Tuyền Vũ khó chịu, đem toàn bộ rượu nôn ra trên xe, Diệp Tuyền Vũ nôn đến tê tâm liệt phế, Đan Vân Sơ sắc mặt càng thêm khó chịu, giỏi, tiểu công chúa, ngươi cho ta biết bao nhiêu phiền phức !

Diệp Tuyền Vũ cũng biết tự mình làm chuyện xấu, nhìn Đan Vân Sơ sắc mặt tối sầm, “Đan Vân Sơ, đừng tức giận, tôi lần sau không bao giờ uống nữa….” Diệp Tuyền Vũ dè dặt nói.

“Ngậm miệng!” Đan Vân Sơ tiếp tục lãnh khốc nói, chán ghét muốn chết, phải nhanh chóng xuống xe để xử lý sạch sẽ mới được, ở nơi này rất xa nhà, Đan Vân Sơ không thể làm gì khác hơn là đem xe chạy đến vila gần đó, là vila mà trước đây Diệp Tuyền Vũ mua cho Đan Vân Sơ. Kỳ thực, Diệp Tuyền Vũ trước đây vật chất đều đối với Đan Vân Sơ đáp ứng tất cả, trong ga ra của vila này hiện giờ còn có mấy chiếc xe thể thao lysc trước Đan Vân Sơ mua.

Biệt thự thật là một nơi tốt, còn có một phòng tắm xa hoa như vậy, mỗi gian đều có một phòng tắm, Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ ném vào phòng tắm, sau đó tự mình đi đến một phòng tắm khác để tắm rửa tẩy mùi chua kia.Đan Vân Sơ từ trong tủ lấy ra một bộ quần áo trước đây mặc, bên trong đều là hàng hiệu, mỗi một bộ cho dù cả tháng tiền lương hiện tại cũng không mua nổi.

Diệp Tuyền Vũ sau khi tắm xong thì thanh tỉnh không ít, nàng mặc áo tắm đi ra, bước chân còn hơi chao đảo, thế nhưng còn không té ngã cho mặt mũi bầm dập là được.

Đan Vân Sơ đã tắm rửa xong, hơn nữa quần áo rất chỉnh tề, xem ra buổi tối không hề có ý định lưu lại, bất quá nàng dự định giáo huấn một chút cái tiểu công chúa không biêt nghe lời kia, sau đó mới rời đi.

“Tiểu công chúa, cô qua đây!” Đan Vân Sơ mệnh lệnh nói, ngữ khí vô cùng nữ vương.

“Để làm chi ?” Diệp Tuyền Vũ nghe thấy được mùi nguy hiểm, không dám đến gần Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ hí mắt, lại không nghe lời.

“Qua đây!” ngữ khí không kiên nhẫn, Diệp Tuyền Vũ thấp thỏm đi đến gần Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ trực tiếp dùng sức kéo Diệp Tuyền Vũ qua, làm cho nàng nhào lên giường.

Đan Vân Sơ phi thường không khách khí, đem tay đét lên cái mông tròn lẳn của Diệp Tuyền Vũ, một âm thanh thật lớn vang vọng cả phòng.

Diệp Tuyền Vũ không thể tin được nhìn Đan Vân Sơ, nàng dĩ nhiên lại đánh mông mình, hơn nữa lại không chút nào thương hoa tiếc ngọc, hạ thủ nặng tay, Diệp Tuyền Vũ giãy dụa đứng lên, đáng tiếc là rượu vẫn còn, nàng không thoát khỏi Đan Vân Sơ, chỉ có thể để Đan Vân Sơ cứ như thế khi dễ, nàng thế nào lại có thể đem mình coi như một tiểu hài tử mà đánh đòn chứ, rất tổn thương tự ái, lại rất đau, đau đến Diệp Tuyền Vũ muốn rơi lệ.

“Đan Vân Sơ!” Diệp Tuyền Vũ quát.

Đan Vân Sơ dùng thân thể đè lại Diệp Tuyền Vũ, có tai như điếc, tiếp tục dùng sức đánh, thanh âm thực sự thanh thúy vui tai! Đan Vân Sơ tức giận, chưa từng có người nào có thể làm ta tức giận, nữ nhân đáng ghét say bí tỉ ở trong lòng nam nhân đùa giỡn quyến rũ, này thì cho ngươi còn đùa giỡn hay không, cho người tái gây phiền toái cho ta…

“Cho cô uống say bí tỉ !” Lại vỗ một cái, Đan Vân Sơ đánh có chút nghiện, thế nhưng người nào đó lại truyền đến thanh âm nghẹn ngào, Đan Vân Sơ dừng tay lại, cảm thấy mình đúng là có chút quá phận.

Thế nhưng vừa nghĩ đến tiểu công chúa kiêu ngạo lại không hề đánh trả khi bị mình cho ăn đòn, Đan Vân Sơ có loại cảm sảng khoái ám muội, xong rồi, nàng khi dễ tiểu công chúa riết rồi nghiện.

“Được rồi, đừng khóc, không dạy bảo cô một chút, cô lần sau sẽ tái phạm a.” Đan Vân Sơ muốn kéo Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ cảm giác không mặt mũi gặp người, đem khuôn mặt vùi vào cái gối mềm mại, khóc rống lên, Đan Vân Sơ thế nào lại có thể lợi dụng khi mình say rượu ức hiếp mình, nàng hận chết Đan Vân Sơ.

Nhìn Diệp Tuyền Vũ tư thế tội nghiệp, đột nhiên cảm thấy tiểu công chúa thật đáng yêu, Đan Vân Sơ sau khi phát tiết, tâm tình trở nên tốt lên.

Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ mạnh mẽ kéo lên, trên mặt Diệp Tuyền Vũ vẫn còn vương vài giọt nước mắt, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

“Sau này bỏ rượu cho tôi !” Đan Vân Sơ độc tài nói.

Diệp Tuyền Vũ còn đang sinh hờn dỗi, quay đầu không để ý đến Đan Vân Sơ, tự ái đáng thương còn đang tự chữa.

Đan Vân Sơ đem đầu Diệp Tuyền Vũ cưỡng chế xoay về đối mặt với mình: “Nghe không, nếu không tôi sẽ đánh cái mông của cô !”

Diệp Tuyền Vũ căm tức nhìn Đan Vân Sơ không nói lời nào, nàng tuyệt đối không thỏa hiệp.

Đan Vân Sơ hí mắt, tay hơi đưa lên, Diệp Tuyền Vũ tưởng rằng Đan Vân Sơ còn thực sự muốn đánh, lại càng hoảng sợ: “Đan Vân Sơ, coi như cô lợi hại.” Diệp Tuyền Vũ chịu thua, tuy rằng trong lòng nàng hận đến cắn môi.

Đan Vân Sơ thấy Diệp Tuyền Vũ vì tức giận mà càng thêm mình diễm, làm cho Đan Vân Sơ có chút đui mù, đôi môi đỏ tươi, lại có sự mê hoặc nói không nên lời.

Đan Vân Sơ môi dán đến môi của Diệp Tuyền Vũ, kỹ năng hôn của Đan Vân Sơ có chút trúc trắc, thế nhưng vẫn như trước làm cho Diệp Tuyền Vũ trầm mê trong đó, Đan Vân Sơ đột nhiên nhiệt tình, làm cho Diệp Tuyền Vũ có chút mơ màng, thậm chí quên mất ban nãy vừa mới bị khuất nhục.

Hai người hôn có chút khó khăn, nụ hôn nồng nhiệt làm cho lửa nóng bên trong tăng lên không ít, Đan Vân Sơ từ từ dời nụ hôn xuống phía dưới, dời về phía cái cổ của Diệp Tuyền Vũ, xương quai xanh, tiếp tục đi xuống….

Dục bào bắt đầu lộn xộn, lộ ra bờ vai khiêu gợi, cùng hai ngọn núi no tròn cao ngất, Đan Vân Sơ tay xoa nhẹ lên ngọn núi to lớn có phần làm cho nàng đố kị, ôn nhu xoa nắn. Thân thể Diệp Tuyền Vũ giãy dụa uốn éo như rắn, Đan Vân Sơ môi cùng ngón tay ngư dẫn theo một ngọn lửa, đến đâu, da thịt chỗ đó cũng bắt đầu như bị thiêu đốt, cái loại cảm giác tê dại này bắt đầu lan tỏa, vốn mang theo vẻ mặt ửng đỏ lại càng như một cây mẫu đơn ướt át kiều diễm, khuôn mặt hơi hơi nhuốm màu dục tình xinh đẹp không gì sánh được, pha lẫn sự mị hoặc cùng sự ngượng ngùng của một nữ nhân, vô cùng quyến rũ câu dẫn hồn người….

Đan Vân Sơ có chút kinh sợ, nàng biết Diệp Tuyền Vũ rất đẹp, thế nhưng chưa từng có giây phút nào mang lại cảm giác kinh diễm như thế này, có loại cảm xúc run rẩy xuyên thấu tâm hồn, thế nào lại có người có khả năng câu dẫn hồn người như vậy chứ?

Diệp Tuyền Vũ ôm lấy đầu Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ chỉ cần là hành động khiêu khích nhỏ thôi cũng làm cho mình rơi vào thất thủ đến hồ đồ, nàng thế nào lại yêu cái nữ nhân vô tâm vô phế này chứ, nhìn đầu Đan Vân Sơ chôn ở ngực mình, làm cho nàng có chút khó tin, đây là thật chăng? Hay là tự hình ảnh tự mình tưởng tượng, thế nhưng cảm giác lại rất thật, mỗi tế bào đều rất hưng phấn đến muốn gào thét….

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 31
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 33

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI