Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 31

0
14

Chương 31

“Hội đấu giá này so với tôi tưởng còn long trọng hơn.” Thượng Quan Mật cầm một ly rượu cốc tai, đối với Lam Vận kế bên nói.

“Lý Hân hẳn là muốn đem danh tiếng từ Đông Nam Á về trong nước a, xem ra nàng lần này tẩy trắng rất thành công.” Lam Vận nhìn quét hội trường một lần, rất nhiều ông chủ đại tập đoàn tài chính trong nước, còn không thiếu một số quan viên cao cấp của chính phủ.

Lúc này hội trường dẫn đến một tiếng náo động nho nhỏ, Thượng Quan Mật vung lên khóe miệng, châm biếm nhìn nữ nhân vừa mới bước vào hội trường.

“Cùng hỏa công kê y như nhau !” Thượng Quan Mật lạnh lùng nói, Thượng Quan Mật không thừa nhận trong lòng mình có một loại ghen ghét đố kỵ.

Lam Vận nhìn Diệp Tuyền Vũ vừa mới bước vào hội trường, khẽ cười, một thân trang phục đỏ rực, phi thường chói mắt, đem ngũ quan minh diễm tôn lên càng thêm mỹ lệ, làm cho nhiều người mãi kinh diễm không thôi, có vài phần còn muốn lấn lướt chủ cuộc đấu giá, xem ra nàng hôm nay trang phục tốn không ít tâm tư a, Diệp tiểu thư ý chí chiến đấu quả rất cao nha….

“Nàng rất đẹp, điểm ấy trước giờ chưa hề thay đổi.” Lam Vận ngữ khí có vần điệu nhẹ nhàng nói, tuy rằng biết có thể sẽ kích động Thượng Quan Mật, thế nhưng nàng chỉ là nói chuyện thực tế. Diệp Tuyền Vũ từ bé đã vô cùng xinh đẹp, thế nhưng Thượng Quan Mật thì không, Thượng Quan Mật lúc bé không có xinh đẹp , có thể nói là có chút xấu, đây là lý do vì sao Hà Nhan yêu thích đi theo sau Diệp Tuyền Vũ, nhìn hiện tại ngũ quan Thượng Quan Mật có phần trưởng thành hơn, thực sự là khó có thể tưởng tượng trước đây dung mạo của Thượng Quan Mật là thế nào, rất giống một con vịt xấu xí biến thành thiên nga.

Quả nhiên Thượng Quan Mật xem thường hừ lạnh một tiếng, Lam Vận không cho là đúng nở nụ cười.

Hà Nhan còn đang muốn ẩn núp Thượng Quan Mật, vừa thấy Diệp Tuyền Vũ tới, đã hiện thân ra, đáng tiếc là Diệp Tuyền Vũ bị rất nhiều công tử ca tầng tầng vây quanh, làm cho Hà Nhan khó có thể đến gần nàng.

Thượng Quan Mật nhìn Hà Nhan nỗ lực bon chen đi vào bên trong, nàng ta lại lần nữa bị chen lấn, Thượng Quan Mật sắc mặt thoáng cái trầm xuống, nàng có chút tức giận đi đến bên cạnh Hà Nhan, mạnh bạo đem Hà Nhan lôi đi, Hà Nhan liều chết giãy dụa, ánh mắt như kẻ thù trừng Thượng Quan Mật, sau đó hai người tại hội trường bất nhã giằng co qua lại.

Ai kêu người khi bé đã không đẹp làm chi ? khi còn bé không đẹp đã không tính, tính tình còn bất hảo, mồm miệng độc muốn chết, Lam Vận nhớ tới khi bé Hà Nhan bị Thượng Quan Mật mắng đến khóc lóc, nhớ tới tình cảnh kia thì nàng hơi mỉm cười. Khi bé không hiểu chuyện dùng phương pháp ức hiếp để người ta chú ý đến mình, đến bây giờ, Thượng Quan Mật vẫn còn là dùng chiêu này, bình thường tại tình trường luôn như cá gặp nước, không ngờ Thượng Quan Mật cũng có lúc lại như thế không thông suốt.

Lam Vận lực chú ý bị một người phía sau Hà Nhan và Thượng Quan Mật thu hút, nàng cũng tới, Lam Vận có chút bất ngờ, nàng luôn không tới những nơi này, nàng là vì Đan Vân Sơ mà tới, Lam Vận trong lòng hơi thất lạc. Mộ thân lễ phục bạch sắc rất thích hợp với vóc dáng nàng, sự cao quý lịch sự thanh nhã, Lam Vận luôn cảm thấy không ai có thể so với nàng mặc đồ trắng đẹp hơn.Hà Nhan không hề đếm xỉa đến hình tượng cắn tay Thượng Quan Mật một cái, để nàng buông mình ra, Thượng Quan Mật nhìn Hà Nhan bỏ trốn mất dạng, tức giận đến khuôn mặt mỹ lệ có chút méo mó.

“Nữ nhân ngu ngốc đáng ghét, dám cắn ta !” Thượng Quan Mật nhìn mu bàn tay xinh đẹp nổi lên vết cắn rõ ràng, trong lòng phát khí, tại trước mặt Diệp Tuyền Vũ là tiểu cừu, ở trước mặt ta thì lại là con mèo hoang, ngươi một nữ nhân ngu ngốc, đừng để ta bắt được…

“Ai lại muốn bị người khác xem là ngu ngốc chứ?” Mở miệng là ngu ngốc ngu ngốc, Hà Nhan không bài xích ngươi mới là lạ ! Lam Vận thu hồi ánh mắt thất lạc của mình, bởi vì nàng biết dường như người kia đang có chút tới gần, Lam Vận hơi khẩn trương.

“Nàng vốn là ngu ngốc !” Cái nữ nhân kia từ bé đã là ngu ngốc, số học còn không đếm được, không phải ngu ngốc chứ là cái gì, nếu không phải ngu ngốc, thế nào lại như một tên ngớ ngẩn say mê nữ nhân chỉ có vẻ bên ngoài Diệp Tuyền Vũ kia chứ? Bị bỏ rới vẫn còn ngây ngốc để cho người ta lợi dụng ?

Lam Vận lắc đầu, Hà Nhan không ngu ngốc, mà là mọi người xung quanh nàng quá thông minh, là may mắn hay bất hạnh đây chứ?

Đông Phương Tẩm Tuyết không thấy Lam Vận, Lam Vận bị Thượng Quan Mật che lại, nàng cách Lam Vận khong tới 3 thước, lòng vòng đi một chút, sau đó tìm lấy một nơi vắng vẻ ngồi xuống.

Thượng Quan Mật rõ ràng cảm giác được Lam Vận đãng trí, nàng lén lút theo đường nhìn của Lam Vận thấy Đông Phương Tẩm Tuyết ở phía kia, Thượng Quan Mật khóe miệng giương lên nụ cười, thì ra là thế.

“Lam Vận, cô nhìn cái gì đó?” Thượng Quan Mật cố tình điều cao âm lượng, làm cho Đông Phương Tẩm Tuyết có thể nghe thấy mà chú ý tới, mà trên thực tế cũng là thành công, Đông Phương Tẩm Tuyết khi nghe đến Lam Vận, đường nhìn hướng về phía Lam Vận, quả nhiên thấy Lam Vận, đang do dự có muốn đi tới chào hỏi hay không, thế nhưng nghe được người kia nói, Đông Phương Tẩm Tuyết lại không dám đi qua.

“Không có gì.” Lam Vận quay lại, nàng khó hiểu vì sao Thượng Quan Mật lại nâng cao âm lượng của mình.

“Cô thầm mến người ta đã lâu như vậy, hiện tại người ta ở chỗ đó, cô thế nào lại không đến bắt chuyện đi chứ ?” Thượng Quan Mật lo sợ thiên hạ bất loạn nói.

“Cô nói bậy bạ cái gì đó?” Nàng yêu Đông Phương Tẩm Tuyết, ngoại trừ Đông Phương Tẩm Tuyết biết, hẳn là không có người khác biết mới phải.

“Cô đem hình của nhân gia len lén đặt ở trong ví, đã qua nhiều năm, cô dám nói cô không có thầm mến người ta hả, còn là hình ảnh của người ta lúc còn thiếu nữ trung học, thực sự là trường tình a…”

“Thượng Quan Mật!” Lam Vận lạnh lùng cảnh cáo, biểu tình trở nên có chút hỗn loạn, vẻ bình tĩnh cùng lý trí thường ngày không còn nữa, cảm giác như là một điều gì đó rất tư mật bị người khác vạch tìm tòi, lúng túng đến làm cho Lam Vận có chút muốn tìm một cái hang mà chui vào trốn, nàng không xác định Đông Phương Tẩm Tuyết nghe được bao nhiêu, nàng đột nhiên liều mạng ngẩng đầu lên nhìn về phía Đông Phương Tẩm Tuyết, làm cho Đông Phương Tẩm Tuyết không kịp thu hồi đường nhìn, cứ như vậy 2 người ánh mắt chống lại nhau, Đông Phương Tẩm Tuyết phản ứng rất nhanh, nhất quán mỉm cười che giấu sự xấu hổ, thế nhưng Lam Vận lúc nay vô luận như thế nào cũng cười không nổi.Nhìn biểu tình Lam Vận, Thượng Quan Mật trong lòng có chút sợ hãi, xong rồi, muốn đùa một chút, ai ngờ đâu, Lam Vận phản ứng lớn như vậy. Bình thường Lam Vận không nói, tính tình rất tốt, thế nhưng tính tình càng tốt bị chọc giận, nổi giận sẽ càng lớn a.

“Thượng Quan Mật, chị ở chỗ này, em tìm chị nãy giờ a…” vừa lúc một tình nhân của Thượng Quan Mật xuấ thiện, làm cho Thượng Quan Mật thở dài một hơi.

“Lam Vận, tôi đi trước….” Thượng Quan Mật vội vàng ôm tình nhân ly khai, tội nghiệp Lam Vận, trong lòng không biết bị tùng xẻo bao nhiêu lần.

Còn tệ hơn Lam Vận, Diệp Tuyền Vũ tình huống lúc này cũng không hề tốt hơn, vốn ban đầu tâm tình đã không tốt, còn bị một đám công tử vây quanh, Diệp Tuyền Vũ dùng giày cao gót hung hăng giẫm lên một bị Trần công tử gần nàng nhất, Trần công tử thảm thiết kêu lên như heo bị giết, Diệp Tuyền Vũ giả vờ một bộ dạng vô tội, giả lả xin lỗi, Trần công tử không thể làm gì khác hơn là đành nhịn đau mỉm cười. Thế nhưng giết gà dọa khỉ quả nhiên hiệu nghiệm, rất nhiều quý công tử bắt đầu tăng khoảng cách, lấy sách an toàn, phải biết đại tiểu thư giày cao gót 10 ly, nhọn không gì sánh được.

Diệp Tuyền Vũ thấy Lam Vận, cũng thấy được Đông Phương Tẩm Tuyết, nàng chuẩn bị dự định đi qua đó để chào hỏi, vừa lúc Lý Hân xuất hiện, một thân y phục dạ hội đen, toàn thân tỏa ra một loại mị lực trưởng thành, như vị rượu lâu năm, hương thơm ngon miệng, làm cho người ta trầm mê trong đó, lại như cây thuốc phiện, mang theo nguy hiểm.

“Hoan nghênh mọi người tới tham gia buổi đấu giá do tập đoàn Thịnh Nguyên tổ chức nhằm ủng hộ những mảnh đời bất hạnh, toàn bộ khoản tiền đầu giá đều sẽ được cấp cho những khu dân nghèo khó, đêm nay tác phẩm được đấu giá chính là của một họa sĩ mới trong giới hội họa, họa sĩ Đan, sự kiện này làm cho người khác vô cùng phấn chấn, đêm nay chúng ta may mắn mới được họa sĩ Đan đích thân đến cuộc đấu giá này, xin mời họa sĩ Đan…”

Đều là đánh bóng cho việc kinh doanh, không biết Đan Vân Sơ nghĩ cái gì, nàng trước đây không phải là rất ghét những thứ này sao ? Diệp Tuyền Vũ thầm nghĩ, bất quá, nàng vẫn là dài cổ chờ Đan Vân Sơ xuất hiện.

Đan Vân Sơ một thân lễ phục kim hoàng, y phục ôm gọn thích hợp, làm lộ ra vóc người thon thả, tóc búi cao cao, khuyên tai xinh đẹp, trang điểm lãnh diễm tinh tế, làm cho nàng càng rõ ràng nổi lên nét đẹp tuyệt luân, hơi hơi hướng cái cằm nhọn lên, lãnh diễm mà cao ngạo, mộ màn khuôn mặt xinh đẹp kinh diễm xuất hiện, tựa hồ như ở nơi này, nàng mới là nữ vương, thế nhưng lúc này nàng là nữ vương, điều này không một ai có thể nghi ngờ.

Diệp Tuyền Vũ tại dưới khán đài ngây người, thời gian như quay về 3 năm trước đây, cũng như thế trang điểm, tư thái cũng giống như thế nữ vương, đều làm cho mình vô pháp kiềm chế, đều làm cho mình bất an lo lắng.

“Nàng giống như một nữ vương, thích hợp sống ở tầng lớp thượng lưu, năm đó nếu không phải cô đem nàng dồn đến đường cùng, cho dù tranh của nàng không đáng giá, nàng cũng có thể tiếp tục được các giới quý tộc kia tán dương, ngạo khí cùng tư thái cao cao sinh ra trên người nàng một chút cũng không quá cao, chỉ có tài năng của nàng mới đem ngạo khí quý tộc diễn đến vô cùng nhuần nhuyễn, mặc dù nàng chỉ là dân thường.” Lam Vận nhìn Đan Vân Sơ nói.“Đúng, nàng ở trong giới thượng lưu như cá gặp nước, tôi thậm chí sợ nàng còn leo cao hơn, mà tôi vô pháp đuổi theo nàng, tôi hối hận đem nàng gia nhập vào giới thượng lưu, nỗi sợ hãi nàng sẽ chọn người so với tôi ưu việt hơn, do đó mà bản thân tôi vô cùng sợ hãi, hơn nữa Lý Hân lại xuất hiện, càng làm cho tôi cảm thấy vô cùng bất an. Rõ ràng là tôi khai thác được, vì cái gì lại làm lợi cho người khác, sỡ dĩ vì thế mà tôi muốn hủy nàng, lòng tôi rất thâm độc đi chứ ?” Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ trên sân khấu, nói ngắn vài câu, một đám người học làm sang, đúng là điên rồi, bắt đầu cạnh tranh lẫn nhau.

“Cô chỉ là quá để ý nàng mà thôi, hơn nữa nàng xác thực rất khiến cho người khác không khống chế được cảm xúc.” Lam Vận nói, Diệp Tuyền Vũ lúc này không phải cũng là không kiềm chế được sao? Cho tới bây giờ chưa thấy qua một Diệp Tuyền Vũ luôn cao cao tại thượng cũng có lúc như thế kém tự tin.

“Có lẽ cô nói đúng, tôi yêu nàng, trước đây tôi có thể dùng tiền đến gần nàng, thế nhưng hiện tại không được, một Lý Hân, một Đông Phương Tẩm Tuyết, còn có những người kia, chỉ cần là nàng nguyện ý, mỗi người đều có thể vì nàng mà cung cấp tiền tài cho nàng, tôi và nàng, cũng không có quan hệ gì.” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên nở nụ cười, dáng tươi cười vẫn như trước mỹ lệ, thế nhưng đã có chút gượng ép và thất lạc.

“Tuyền Vũ, nàng muốn không phải là tiền.” Đan Vân Sơ không muốn tiền không muốn danh, Lam Vận không cảm thấy nàng biết yêu. Thế nhưng có lẽ an ủi mà nói, nàng cảm giác Diệp Tuyền Vũ tựa hồ như sụp đổ, không phải người nào cũng có thể chấp nhận tự mình nội tâm khiếp nhược, Diệp Tuyền Vũ luôn luôn kiêu hãnh, ý thức được mình vô luận về phương diện nào, nàng cũng là bất lực đối với Đan Vân Sơ, hơn nữa thừa nhận yêu Đan Vân Sơ, cần rất nhiều dũng khí. Nàng so với mình trong tưởng tượng, còn muốn yêu nhiều hơn cái nữ nhân biết không thể yêu kia.

Lam Vận cũng thừa nhận, lúc này Đan Vân Sơ rất mê người, Lam Vận nhìn về phía Đông Phương Tẩm Tuyết, Đông Phương Tẩm Tuyết cũng là đang dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Đan Vân Sơ. Có đúng hãy không ánh trăng rất đẹp, rất cả mọi người đều yêu thích, thế nhưng, biết rõ là không chiềm được, vẫn còn hư ảo gì đó! Lam Vận không thích Đan Vân Sơ, mặc dù nàng có mị lực làm cho người ta trầm mê, với nàng, Đan Vân Sơ bất quá chỉ là một tác phẩm nghệ thuật hoa lệ, không có bất luận giá trị gì.

Các nàng ấy đều không rảnh quan tâm bức tranh là do ai mua, chỉ biết khi vũ hội bắt đầu, Lý Hân mời Đan Vân Sơ nhảy trận đầu, hai người nữ nhận mỹ lệ nhảy cùng nhau, phi thường đẹp mắt. (ai nhảy cho em thấy với 8-} )

Kia một màn xinh đẹp làm cho Diệp Tuyền Vũ ý chí chiến đấu hoàn toàn biến mất, có phần cam chịu, nàng uống rất nhiều rượu, cũng không biết cùng nam nhân nào khiêu vũ, có chút vi túy, tầm mắt hơi mê man, khuôn mặt tuyệt đẹp không gì sánh được, càng tăng thêm vẻ phong tình, các nam nhân bên cạnh lại bắt đầu vây quanh.

Đan Vân Sơ sơ khi trên sân khấu thì nhẹ nhàng liếc nhìn phía dưới, thấy được Diệp Tuyền Vũ, ai kêu Diệp Tuyền Vũ mộ thân hỏa hồng nổi bật trong đám người, vô cùng chói mắt, mặc như thế chói lọi làm cái gì chứ? Định câu dẫn ai nữa đây?Đan Vân Sơ tâm tình bắt đầu khó chịu, tiểu công chúa đáng ghét, lại uống rượu, còn liều mạng bên cạnh nam nhân vẻ mặt phong tình loạn bậy, nàng không biết nàng rất chiêu dụ những con ruồi kia sao ? Đám nam nhân chết tiệt kia hảo tâm liều mạng cấp rượu cho tiểu công chúa, nữ nhân ngu ngốc kia không biết khước từ mà còn đem uống vào, nàng nghĩ là uống nước sao?

“Cô vì sao mất hứng ?” Lý Hân hỏi, khi khiêu vũ rất tốt, lúc này lại thay đổi thành một bộ dạng lạnh lùng cảnh cáo người khác chớ lại gần, hù dọa không ít những nam nhân đến đây khiêu vũ.

“Không việc gì !” Đan Vân Sơ lạnh nhạt nói.

“Bởi vì nàng sao?” Lý Hân chỉ tay về Diệp Tuyền Vũ, thân thể lại hướng gần đến Đan Vân Sơ.

“Tôi đi tolet.” Đan Vân Sơ đẩy Lý Hân ra, vào tolet, nàng không thèm quản Diệp Tuyền Vũ sống chết làm gì, Diệp Tuyền Vũ có ngã xuống, sẽ có người đặc biệt chú ý đến nàng !

“Đan Vân Sơ, tôi muốn nói chuyện với cô.” Lam Vận bất ngờ gặp Đan Vân Sơ tại tolet, khi Đan Vân Sơ quay người đi thì gọi lại Đan Vân Sơ.

“Chuyện gì?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Cô không biết hay là cố tình không biết?” Lam Vận hỏi.

“Cái gì?” Nàng chán ghét Lam Vận khi nói chuyện thì lòng vòng quanh co.

“Nàng thích cô, thậm chí có thể nói, nàng yêu cô.” Lam Vận nghiêm túc nói, nàng thì gà mẹ một lần, nếu Đan Vân Sơ không thương, cũng đã đến lúc chặt đứt ý niệm trong đầu Vũ.

“Cô nói cái gì, tôi nghe không hiểu.” Đan Vân Sơ biết người Lam Vận nói đến là Diệp Tuyền Vũ, thế nhưng Diệp Tuyền Vũ thế nào lại có thể yêu mình chứ.

“Cô muốn biết tại sao, nàng lúc năm đó lại vì cái gì đối với cô như thế không?” Lam Vận hỏi.

“Chuyện quá khứ, tôi không muốn biết.” Đan Vân Sơ không đã cảm giác đối với đề tài này vô cùng cáu kỉnh.

“Thế nhưng tôi nghĩ cô hẳn là nên biết.” Lam Vận cương quyết nói.

“Năm đó, cô tại Paris làm triển lãm tranh, không ngừng cùng Lý Hân truyền ra vụ bê bối ***, Tuyền Vũ cảm thấy bất an, nên đã nhanh chóng đi đến Paris, vừa lúc tôi cũng ở đó, cô cùng Lý Hân hôn nhau, lúc đó Diệp Tuyền Vũ cố tình gọi điện thoại cho cô, cô lại đem điện thoại cúp máy, cô phản bội nàng, dù là các người chỉ là quan hệ khế ước.” Ngay lúc chuyện bê bối vừa đồn ra, lại tận mắt chứng kiến cảnh kia, cho dù là Lam Vận, nàng cũng cảm thấy Đan Vân Sơ đúng là phản bội.

Thảo nào Diệp Tuyền Vũ lúc đó tức giận phi thường, bình thường không cho nàng chạm vào môi, lại cùng kẻ khác hôn nhau, đây đã là một cú làm cho Diệp Tuyền Vũ vô cùng phẫn nộ, Đan Vân Sơ còn đem điện thoại cúp máy, hoàn toàn chọc giận Diệp Tuyền Vũ.

“Thì sao ?” Đan Vân Sơ hỏi, nàng không muốn cùng Lam Vận giải thích lý do, nàng kỳ thực cùng Lý Hân căn bản không có gì, cái nụ hôn kia, bất quá là nàng cùng Lý Hân có đánh cược. Lúc đó Lý Hân xác thực luôn tặng hoa cho Đan Vân Sơ, sở dĩ mà chuyện xấu mới đồn ra, trên thực tế, nàng không hề tiếp nhận, nàng biết Lý Hân không dễ đối phóp, do đó Lý Hân cùng nàng đánh cuộc một phen, nếu như nfng có thể để mình hôn đáp trả, tự mình sẽ đáp ứng bồi nàng lên giường, nếu như không thể, sẽ không tái dây dưa. Chỉ là không ngờ tới, nụ hôn kia lại bị Diệp Tuyền Vũ tận mắt thấy.

“Kỳ thực khi đó, Vũ chỉ là muốn đối phó ngươi, thế nhưng để nàng hạ quyết tâm hẳn là phía sau còn có phát sinh chuyện khác.”

“Chuyện gì ?”

“Hành động của cô làm nàng đau đớn, đêm đó nàng uống rất nhiều rượu, và sau khi uống say, nàng thất thân.”

“khoan khoan…. Nàng cũng không phải là nữ nhân tam trinh cửu liệt, thất thân cũng là có chuyện gì đáng ngại đâu.” Nàng nhớ kỹ tiểu công chúa tình nhân rất nhiều, đừng đem việc này đổ lên đầu mình chứ.

“Nàng tình nhân đông đảo, bất quá chỉ là làm ra vẻ cho cô xem thôi, lúc đó nàng mất chính là tấm thân xử nữ, nàng đã khóc. Từ nhỏ nàng đã rất ít khóc, cô hẳn là biết rõ niềm cao ngạo của nàng, nàng mà khóc, tôi nghĩ khi đó, nàng hẳn là rất hận cô.” Hà Nhan nói, nàng sợ hãi, nàng bất quá chỉ là muốn Diệp Tuyền Vũ nên mới giậu đổ bìm leo, thế nhưng không nghĩ tới Diệp Tuyền Vũ luôn kiêu hãnh kia lại khóc, nàng luống cuống, từ đó nàng quyết định phải đối xử thật tốt với Diệp Tuyền Vũ, đây cũng là vì sao, cho dù bị lợi dụng, Hà Nhan cũng là cam lòng, nàng đối với Diệp Tuyền Vũ không chỉ có yêu, mà còn là mắc nợ.

Đan Vân Sơ khó có thể tưởng tượng, cái nữ nhân Diệp Tuyền Vũ kia bởi vì thất thân mà khóc, đây không phải phong thái của Diệp Tuyền Vũ.

“Đây không phải là chuyện mà tiểu công chúa sẽ làm.” Đan Vân Sơ biểu tình không tin.

“Lúc đó tôi cũng rất ngạc nhiên, thế nhưng về sau suy nghĩ lại, nàng lúc đó yêu cô, cho nên nàng vẫn luôn muốn lưu lại tấm thân xử nữ cho cô, ngoại trừ điểm này, tôi không nghĩ ra cái nguyên nhân khác.” Lam Vận thản nhiên nói.

“Nàng không phải là nữ nhân ngây thơ như thế!” Đan Vân Sơ cảm thấy, không phải là Lam Vận điên, mà chính nàng cũng điên rồi, Diệp Tuyền Vũ thế nào lại là nữ nhân ngây thơ như vậy, hơn nữa phải yêu mình rất nhiều, mới có thể vì một cái màng mỏng kia khóc nức nở, tự mình vì công danh lợi lộc, mới đem thân vô cùng đơn giản bán cho Diệp Tuyền Vũ, khi mình đánh mất cái màng kia, ngoại trừ thân thể đau đớn, trong lòng vẫn còn sự chết lặng.

“Đan Vân Sơ, nàng hiện tại cùng 3 năm trước giống nhau, mới có thể giẫm lên vết xe đổ, cô nếu như không quan tâm, thì không cần xen vào đời nàng, nàng sau khi thất thân, phỏng chừng là có thể chặt đứt tình yêu đối với cô, nếu cô còn một chút quan tâm nàng, thì mang theo nàng quay về…”

Đan Vân Sơ cắt đứt lời Lam Vận, dùng ngữ khí châm chọc nói “Ái tình gì gì đó, rất nhàm chán!”

Ái tình, trước giờ không có, giờ cũng không có, Đan Vân Sơ đi ra khỏi tolet, chứng kiến Diệp Tuyền Vũ say rượu ngày càng nghiêm trọng, ngả nghiêng trước mắt bọn nam nhân vô cùng gai mắt.

Đan Vân Sơ không tin Lam Vận thực sự sẽ để chuyện kia tái diễn, Đan Vân Sơ muốn quay về nhà, tất cả mọi thứ của Diệp Tuyền Vũ cũng không quan hệ đến mình. Buổi đấu giá đã sớm kết thúc, do đó Đan Vân Sơ cũng bắt đầu muốn ly khai khỏi hội trường.

Lam Vận nhìn Đan Vân Sơ ly khai, Tuyền Vũ, cuộc cá cược này, tôi thay cô nhận thua, lòng của nàng so với tôi tưởng tượng còn lạnh hơn! Cũng được thôi, đau ngắn còn hơn đau dài.

Đan Vân Sơ lái xe là xe mượn của Lý Hân, nàng muốn mau chóng thoát khỏi hiện trường, dường như sợ đụng phải cái con vi rút mang tên ái tình, Diệp Tuyền Vũ sẽ không đời nào ngây thơ như thế, vì thất thân mà khóc, Diệp Tuyền Vũ mới không yêu một Đan Vân Sơ vô tâm, đều là Lam Vận nói xằng nói bậy…

Thế nhưng Đan Vân Sơ tâm dị thường cáu kỉnh, nàng trong đầu hiện ra hình ảnh Diệp Tuyền Vũ nằm trên ngực của một nam nhân, còn có một màn khóc nức nở hối hận, một dàn hình ảnh nàng nghĩ ra, tựa như một mớ lời nguyền chỉa thẳng vào Đan Vân Sơ, biết rõ Lam Vận sẽ không thể nào để chuyện đó phát sinh, thế nhưng đáng ghét, nàng lại rất lo lắng.

Thắng xe gấp, Đan Vân Sơ đem xe quay trở lại.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 30
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 32

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI