Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 26

0
14

Chương 26

“Cô vậy mà không đến muộn.” Hà Nhan ngữ khí có phần kinh ngạc nói, sau đó hơi nở nụ cười, sắc mặt đã có chút tái nhợt.

Diệp Tuyền Vũ nhìn vẻ mặt trắng xanh của Hà Nhan, cánh tay vẫn còn bó thạch cao, trong lòng sinh ra một tia áy náy.

“Thế nào rồi ? Nghiêm trọng lắm không?” Diệp Tuyền Vũ hỏi, mới vài ngày không gặp, Hà Nhan, thoạt nhìn rất tiều tụy.

“Chưa chết được, thật hiếm thấy cô lại quan tâm tôi.” Hà Nhan yếu ớt nói, nếu như nói nàng đối với Diệp Tuyền Vũ không hề oán giận, đó là gạt người.

“Chúng ta cùng nhau lớn lên, chúng ta là bằng hữu, điểm ấy không sẽ không thể thay đổi.” Cũng chỉ có thể là bằng hữu, nếu như không có đêm hôm đó, sẽ không xảy ra nhiều dây dưa như vậy, Diệp Tuyền Vũ vẫn mong muốn đêm hôm đó không hề phát sinh chuyện gì.

“Tìm tôi có chuyện gì?” Hà Nhan hỏi, với tình cách của Tuyền Vũ, không có việc gì nàng tuyệt đối sẽ không chủ động tìm đến mình, đây tình cảm vẫn luôn là mình chủ động, nàng chưa từng đáp trả lại.

“Tôi muốn miếng đất khu A.” Diệp Tuyền Vũ sắc mặt trở nên ngưng trọng.

“Cô biết tôi không màng đến chuyện công ty, những chuyện này đều là do ca ca tôi quản, tôi không làm chủ được.” Hà Nhan bối rối nói, tuy rằng nàng rất muống giúp Tuyền Vũ, thế nhưng chuyện công ty, đúng là nàng chưa từng nhúng tay vào.

“chuyện này không can hệ đến công ty Hà Thị, là Thượng Quan Mật từ trong tay tôi ngang ngạnh đoạt lấy, tôi hi vọng cô có thể giúp tôi từ trong tay nàng lấy về.” Diệp Tuyền Vũ nói.

“Lam Vận với nàng quan hệ rất tốt, cô vì sao không tìm Lam Vận chứ?” Hà Nhan kỳ quái hỏi, nàng vẫn luôn không thích thấy Thượng Quan Mật, từ bé đã hay ức hiếp mình, cuộc sống cá nhân lại loạn đến rối tinh rối mù, luôn nhìn mình bằng ánh mắt gian tà, nàng một chút cũng không mong muốn trông thấy Thượng Quan Mật, thượng Quan Mật làm cho nàng có một loại cảm giác như là một con vi khuẩn đáng ghét.

“Lam Vận, lần này không thể giải quyết, chỉ có cô mới có thể giúp tôi.” Diệp Tuyền Vũ nói, nang không xác định Lam Vận nói có thật không, vởi vì Hà Nhan thoạt nhìn phi thường chán ghét Thượng Quan Mật, trong ấn tượng của nàng, Hà Nhan vẫn chưa từng cấp cho Thượng Quan Mật một ánh mắt xem qua, Thượng Quan Mật tựa hồ cũng không có làm ra cái hành động đặc biệt gì, bất quá cứ mặc kệ, cứ đem ngựa chết chữa thành ngựa sống.

“Nếu Lam Vận đã không giúp được, tôi hẳn là cũng không có tác dụng gì…” Hà Nhan hết sức khó xử nói, không phải nàng không muốn giúp Diệp Tuyền Vũ, chính là nàng thực sự chán ghét Thượng Quan Mật, hơn nữa tựa hồ như cũng không có khả năng giúp.

“Hà Nhan, mảnh đất này đối với tôi rất trọng yếu !” Diệp Tuyền Vũ nhìn chằm chằm Hà Nhan, ánh mắt có chút sâu sắc cùng thâm tình, ngữ khí lại ra vẻ như trầm trọng cùng u buồn, nàng biết rõ Hà Nhan hội khuất phục. Nàng biết rõ tự mình bỏ rơi người ta không nói, còn làm cho người ta vì tự mình phải làm trâu làm ngựa quả thực có chút bỉ ổi, thế nhưng đại sự không nên câu nệ những tiểu tiết. Là một người chưởng môn nhân tương lai của tập đoàn lớn, Diệp Tuyền Vũ tuyệt đối không phải là người thiện lương, có thể lợi dụng thì lợi dụng.“Hảo, chỉ là tôi không nhất định sẽ làm được.” Hà Nhan rơi vào cái hố mê chướng tình sâu của Diệp Tuyền Vũ, nàng ma xui quỷ khiến đáp ứng, chờ Diệp Tuyền Vũ đi rồi, nàng mới hối hận, muốn đem nước tạt cho tự mình thức tỉnh, Diệp Tuyền Vũ chỉ là dùng mấy cái nhãn thần thoi thì tự mình đã không có tiền đồ mà khuất phục. Hà Nhan không ngu ngốc, nàng biết rõ Diệp Tuyền Vũ chỉ là đóng kịch, nàng từ bé biết Diệp Tuyền Vũ ánh mắt tâm quỷ, yêu một người, có thể dễ dàng để cho người ka sở hữu, được dùng tới, như thế rõ ràng là tự mình còn có giá trị lợi dụng, không phải sao ?

“Hà Nhan, cảm tạ cô, cô thật tốt, nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ yêu cô.” Diệp Tuyền Vũ thấy mình đạt được mục đích, cười đến mức vô cùng quyến rũ, bất quá, Diệp Tuyền Vũ căn bản không hề tin có kiếp sau. Lúc này Diệp Tuyền Vũ cảm thấy mình ở trên tình trường thật giống một tên bịp bợm, được rồi, Diệp Tuyền Vũ len lén xấu hổ một chút.

“Vũ, kiếp sau thực sự sẽ yêu tôi ?” Hà Nhan cũng không quản Diệp Tuyền Vũ nói thật hay giả, cho dù là giả, nàng cũng hài lòng, chỉ ít Tuyền Vũ còn có thể lừa mình.

“Ân.” Diệp Tuyền Vũ thật tình gật đầu, nếu có kiếp sau.

“Cô tay bị thương, tôi giúp cô cắt bò bít tết.” Diệp Tuyền Vũ hiếm thấy săn sóc, trên thực tế, đúng là tự mình sau khi lợi dụng người khác đều là cấp cho người đó lời ngon ngọt, việc này đúng là sở trường Diệp Tuyền Vũ.

“Hảo.” Hà Nhan lộ ra vẻ tươi cười, mặc kệ là Tuyền Vũ có thật tâm hay la hư tình giả ý, thế nhưng tự mình vẫn là rất mê luyến khoảng khắc ôn nhu lúc này, chỉ là nghĩ đến phải đi tìm Thượng Quan Mật, hx đầu đã mơ hồ cảm thấy đau, một bữa cơm ấm áp, giá bỏ ra thật là cao.

Chỉ có điều nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Thượng Quan Mật vừa đi vào nhà hàng, thấy một màn kia, Diệp Tuyền Vũ săn sóc cấp cho Hà Nhan cắt thịt bò, thoạt nhìn rất ấm áp, Thượng Quan Mật cảm thấy vô cùng gai mắt. Hà Nhan cười đến vẻ mặt xác lạn, Thượng Quan Mật có chút nổi giận, cái nữ nhân ngu ngốc kia, mấy ngày hôm trước bị người ta vứt bỏ, khóc đến mất hồn, lúc này người ta chỉ mới lừa một chút, đã cười đến ngớ ngẩn, nàng là đứa ngốc sao, Diệp Tuyền Vũ lo lắng lừa vài câu là có thể vui vẻ đùa giỡn như vậy, nàng không biết là Diệp Tuyền Vũ lợi dụng nàng sao ? nữ nhân ngu ngốc, cũng không ngẫm lại tự mình bỏ tiền giá gấp 3 lần để lấy một mảnh đất không hề có giá trị, là vì người nào mà dạy dỗ Diệp Tuyền Vũ, hoàn toàn là một nữ nhân ngu ngốc, chính là mình càng ngu ngốc hơn, cũng vậy mà đi lo lắng cho cái nữ nhân đần độn kia…

Thượng Quan Mật rất cao, đại khái là 1m75, giày cao gót 8, 9 phân, tóc ngắn, vóc người như người mẫu, làn sa màu mật ong, đùi thon dài, xác thực là rất có tiềm năng động tâm, nàng đứng ở trong một đoàn người hội phi thường chói mắt.

Diệp Tuyền Vũ thấy Thượng Quan Mật, nàng thay đổi thành một nụ cười thường dùng ở trên thương trường, xinh đẹp nhưng lại rất máy móc, cúi đầu chào hỏi, thái độ tạm coi như là nhiệt tình.

“Nguyên lai là Thượng Quan Mật, rất khéo léo, cũng tới nơi này dùng bữa sao? Ngồi ở đây cùng ăn đi a.” Diệp Tuyền Vũ thái độ ôn nhu, xác thật rất lão luyện, sự ấu trĩ của nàng sẽ chỉ xuất hiện trước một người là Đan Vân Sơ mà thôi.“Nhìn cô tôi nuốt không vô.” Thượng Quan Mật lạnh lùng nói, hư tình giả ý, nữ nhân này thật làm cho người khác buồn nôn.

Diệp Tuyền Vũ ánh mắt có hơi hờn giận lóe qua, nhanh đến làm cho người khác không phát hiện được, thế nhưng thái độ của nàng cũng không vì câu này mà thay đổi.

“Nếu Thượng Quan Mật đã không thích thấy tôi, tôi đây đi trước, tay của Hà Nhan bị thương, phiền cô chiếu cố nàng.” Diệp Tuyền Vũ thái độ phải nói vô cùng hoàn mỹ, không buồn không giận, không kiêu ngạo không siểm mịnh.

Cái gì gọi là phiền cô chiếu cố nàng, Thượng Quan Mật chán ghét Diệp Tuyền Vũ ngữ khí đem Hà Nhan trở thành vật sở hữu của nàng, khi Hà Nhan bị thương, là ai chiếu cố nàng, Diệp Tuyền Vũ đem Hà Nhan không hề quan tâm đến, còn dám không biết xấu hổ mà nói !

“Vũ…” Hà Nhan cảm thấy mình bị hai người bỏ quên, hơn nữa nàng trong lòng đã bắt đầu sợ hãi, Vũ, đừng đi, đừng lưu ta cùng Thượng Quan Mật một chỗ a, Hà Nhan trong lòng khổ sở..

“Nhan, nhớ kỹ điều đã đáp ứng tôi, tôi có việc đi trước, cô cùng Thượng Quan Mật hảo hảo trò chuyện a, các cô tựa hồ như thật lâu không gặp.” Diệp Tuyền Vũ ôn nhu nói, cầm lấy giỏ xách, ly khai khỏi nhà hàng, Thượng Quan Mật, ngươi tùm một mao của ta, ngày sau cẩn thận một chút, sau này nghìn vạn lần không thể có nhược điểm, nếu điểm sơ hở rơi vào tay ta, ta sẽ cho ngươi khó coi, Diệp Tuyền Vũ thầm nghĩ, tuy rằng bề ngoài đối với Thượng Quan Mật nàng vẫn là rất khách khí.

Hà Nhan cảm thấy tự mình triệt để bị bỏ rơi, có chút tuyệt vọng nhìn theo, nhìn nét mặt Thượng Quan Mật biểu lộ chuyện không lành, cảm giác thèm ăn hoàn toàn biến mất.

“Cô hẹn tôi ra làm gì ?” Đan Vân Sơ hỏi Lý Hân, cái nữ nhân này, là nữ nhân khó đoán nhất mà Đan Vân Sơ từng gặp qua, cũng không phải là người lương thiện, tồn tại suy nghĩ rất phức tạp, Đan Vân Sơ hiện tại một chút cũng không muốn có quan hệ với Lý Hân, tuy rằng trước đây cũng chưa từng có quan hệ gì.

“Cô lần này triển lãm tranh tại Paris rất thành công, chúc mừng cô.” Lý Hân lung lay một chút ly rượu, nước rượu màu hồng mê người lay động trong ly.

“Cảm ơn, so với trước đây, xác thực rất thành công.” Đan Vân Sơ vừa cười vừa nói, nàng không rõ ràng lắm ý đồ của Lý Hân.

“Mấy năm nay, những bức tranh cô bán đều ở trong tay tôi, tôi muôn thay cô làm một cuộc đấu giá quốc nội, nâng tầm bức tranh của cô, cô cảm thấy thế nào ?” Lý Hân hỏi, những bức tranh kia giá trị tăng sẽ không ít, nàng không cầm bất luận cái gì không có giá trị, sở dĩ vì thế khi những bức tranh này tăng giá trị, hẳn là nên cầm lấy.

“Tôi không cần, tôi đã không cần những thứ trèo cao này lâu lắm rồi.” Đan Vân Sơ đạm nhiên nói, bất quá cũng có chút ngạc nhiên, Lý Hân vậy mà đã đi mua hết những bức tranh của nàng trong 2 3 năm qua.

“Cô thực sự thay đổi, tựa hồ như so với trước đây càng thú vị hơn.” Lý Hân hơi suy nghĩ nhìn Đan Vân Sơ.

“Phu nhân chỉ là muốn dưỡng sủng vật mà thôi, tôi nghĩ tôi không thích hợp làm sủng vật của cô a.” Lý Hân tuyệt đối là loại người so với mình trước đây còn không có lương tâm hơn, nói yêu thích mình, chỉ có điều là muốn dưỡng mình làm sủng vật để có thể mang bên bình khoe khoang mà thôi.

Nàng thà bán mình cho tiểu công chúa, cũng không muốn bán cho Lý Hân, cái nữ nhân này được coi là Black Widow ( nhện góa phụ đen), loại nữ nhân này làm cho người khác không thể đoán ra bất luật tâm tư gì. Lý Hân cấp cho Đan Vân Sơ cảm thấy, nàng từng là người trải qua rất nhiều chuyện tình, bầu không khí không hề lành mạnh, chính là nàng ta vẫn như một cây thuốc phiện hấp dẫn, tự mình đã thử qua thuốc phiện, hiện tại đã hoàn toàn cai hết những chất gây nghiện kia, Lý Hân đối với Đan Vân Sơ có lực hấp dẫn, thế nhưng cũng không thể làm nàng sa vào trầm mê.

“Cô so với sủng vật thú vị hơn, cũng không nên coi nhẹ mình a” Lý Hân nở nụ cười thâm thúy, nàng cũng không nên dưỡng một sủng vật thoạt nhìn qua đã biết là không nghe lời, chỉ là người có giá trị thì nên dùng. “Kia không phải là tiểu công chúa của ngươi cùng Hà tiểu thư sao? Không ngờ tiểu công chúa cũng có khi lại quan tâm người khác như thế.”

Đan Vân Sơ theo đường nhìn của Lý Hân, thấy ở nơi kia, Diệp Tuyền Vũ cùng Hà Nhan, Diệp Tuyền Vũ ôn nhu cấp cho Hà Nhan cắt miếng thịt bò, bởi vì tay Hà Nhan đặt ở dưới bàn, Đan Vân Sơ không thấy tay của Hà Nhan bị thương, nhìn các nàng ấy hữu thuyết hữu tiếu, thoạt nhìn rất ấm áp, mặc dù không nghe được thanh âm, thế nhưng càng xem Hà Nhan, Đan Vân Sơ càng cảm thấy quen mắt, đây không phải là người lúc trước cùng tiểu công chúa quấn chặt trên giường sao ? Tiểu công chúa đối với tình nhân khác, thực sự là rất dịu dàng chăm sóc, Đan Vân Sơ lạnh lùng nghĩ đến.

“Diệp Tuyền Vũ lúc trước đối với cô hạ thủ thật không nương tay, bất quá cái ngữ nhân ngày mà hận ai, không giống như hận thông thường.” Lý Hân cười đến mức có hơi cân nhắc nói, Diệp Tuyền Vũ là người rất khó lường, chính là bây giờ vẫn còn quá non, giả như một thời gian dài, cũng không quá khó đối phó.

“Tôi nghĩ tôi không cần cái đấu giá hội này, ý tốt phu nhân, tôi xin lĩnh.” Đan Vân Sơ chuyển lại đề tài ban đầu, nàng một chút cũng không muốn chuyển đề tài sang tiểu công chúa, tiểu công chúa một chút quan hệ cùng mình cũng không có.

“Toàn bộ số tiền của hội đấu giá này, sẽ toàn bộ quyên cho khu người bất hạnh, tôi chỉ là một người nhân viên đến quản lý, định giá trước theo tôi dự tính khoảng một nghìn vạn, từ trong tay những kẻ có tiền lấy đi 3 nghìn vạn làm từ thiện, ngẫm lại rất thỏa đáng, cô có thể suy nghĩ lại một chút.” Trước đây Đan Vân Sơ có lẽ sẽ không đáp ứng, thế nhưng hiện tại là không thể khẳng định, sở trường Lý Hân chính là nắm chặt lấy lòng người.

3 nghìn vạn xác thực rất hấp dẫn người khác, có thể Lý Hân còn tồn tại một động cơ khác, ba nghìn vạn kia thật là rất có thể giúp đỡ nhiều người. Mình trước đây là một người cặn bã, đối với xã hội không hề có đóng góp, chính là Đan Vân Sơ đã hối hận, hiện tại nàng chưa thể nói là một người cao cao tại thượng, thế nhưng trong phạm vi có thể, cũng tận tâm một chút với xã hội.

“Hảo, tôi đáp ứng cô.” Đan Vân Sơ cầm lấy ly rượu trên bàn uống cạn, giống như hạ quyết định, suy xét của Đan Vân Sơ cuối cùng cũng không vượt quá 5 phút.

“Dan ( chắc là “Cạn ly!”), hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.” Lý Hân thay Đan Vân Sơ rót một chút rượu, mỉm cười nói.

Thông tin phụ:

Diệp Tuyền Vũ: 195,5 cm

Đan Vân Sơ: 171 cm

Đông Phương Tẩm Tuyết: 165 cm

Lam Vận: 166 cm

Thượng Quan Mật: 175 cm

Hà Nhan: 165 cm

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 25
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 27

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI