Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 20

0
15

Chương 20

Xe rất nhanh liền biến mất khỏi tầm mắt Diệp Tuyền Vũ, vì sao không thể nào hảo hảo nói chuyện một chút chứ, tổng hội đều là kết cục cãi nhau, trước kia tự nàng cố gắng cùng Đan Vân Sơ hảo hảo nói chuyện, Đan Vân Sơ nói mấy câu sẽ kích động khiến tự nàng như một con nhím xù lông phản kích lại, hiện tại thật vất vả Đan Vân Sơ mới hướng nàng nói chuyện, tự mình lại hướng nàng phát cáu, nàng cùng Đan Vân Sơ rốt cuộc thì thế nào chứ?

Diệp Tuyền Vũ khóe mắt có chút hồng, nàng ý thức được tự mình rất khó chịu, nhưng chỉ là bởi vì một câu nói của Đan Vân Sơ. Có thể là trong tiềm thức, nàng cố tình chọc giận Đan Vân Sơ, trước đây là như thế, hiện tại đã làm rồi, nhưng nàng lại phát hiện chọc giận Đan Vân Sơ so với bị Đan Vân Sơ không chú ý đến thập phần khó chịu hơn.

Diệp Tuyền Vũ lấy ra điện thoại: “Không cần trở lại, chúng ta kết thúc.”

Nàng cùng Hà Nhan là tình nhân sao ? Diệp Tuyền Vũ vẫn luôn không minh bạch được nàng cùng Hà Nhan rốt cuộc là mối quan hệ gì, kỳ thực số lần các nàng ấy phát sinh quan hệ rất ít, không phải bạn tình, cũng không thể là tình nhân, bởi vì nàng chẳng bao giờ đối với Hà Nhan làm bất cứ chuyện gì mà các cặp tình nhân sẽ làm, bất luận quan hệ gì, nên dừng ở đây. Trước đây không để ý tới mối quan hệ này, là bởi vì Đan Vân Sơ không quan tâm đến, thế nhưng hiện tại không giống, nàng không muốn để Đan Vân Sơ vẫn luôn luôn cho rằng tự mình đúng là có nhiều tình nhân, tuy rằng biểu hiện giả tạo này là do chính nàng một tay tạo thành.

Hà Nhan điện thoại lập tức gọi lại, Diệp Tuyền Vũ không có tiếp, nàng quyết dịnh chấm dứt, giống như rất khỏi có thể chuyển biến kết quả, tuy rằng nàng đối với Hà Nhan có chút áy náy. Nàng đối với Hà Nhan cắn rứt, chỉ là bởi vì Hà Nhan cùng nàng là cùng nhau lớn lên, nàng không muốn làm mọi thứ quá bế tắc, Lam Vận nói đúng, đụng đến cây cỏ ven đường, quả thực rất phiền phức.

Diệp Tuyền Vũ nghĩ đến Lam Vận, liền gọi điện thoại cho nàng ta: “Tôi cùng Hà Nhan đã kết thúc.”

“Cô vứt người ta theo tôi có quan hệ gì ?” Lam Vận hỏi ngược lại, kết quả cuối cùng vẫn là như vậy, kéo dài lâu như thế, cũng nên kết thúc.

“Cô thỉnh thoảng thì để ý ngăn nàng lại, đừng để nàng quay về.” Diệp Tuyền Vũ nói, Lam Vận tựa hồ như trời sinh thích hợp với việc giải quyết các rắc rối.

“Đã Sớm nói với cô đừng đụng tới Hà Nhan, ăn cỏ bên đường rất hậu hoạn về sau.” Lam Vân tạt nước lạnh.

“Cô cảm thấy tôi thích như thế sao, tôi thế nào lại biết cảm giác khi vừa tỉnh dậy, đã cùng nàng nằm trên giường.” Diệp Tuyền Vũ cảm thấy phẫn nộ, dường như là nàng chủ động câu dẫn Hà Nhan, rõ ràng là Hà Nhan trêu chọc nàng.

Lam Vận lặng lẽ không nói gì, chuyện này, tự nàng cũng có một phần trách nhiệm, lúc đó nếu như nàng ngăn trở, đối với thương tổn Hà Nhan có thể sẽ nhỏ đi một chút, chỉ là nàng không nghĩ đến, Hà Nhan thế nào lại nỗ lực như thế, cố gắng mọi phương pháp để Tuyền Vũ yêu nàng.

“Cô thế nào hiện tại đột nhiên nói ra điều này, cô về nước có thấy Đan Vân Sơ không ?” Nghìn vạn lần không được là vì Đan Vân Sơ, nếu là như vậy, đây là đã nói lên Tuyền Vũ yêu Đan Vân Sơ, kia kì thực rất không ổn. Một cái khế ước, Lam Vận nhìn qua đều cảm thấy trong lòng run sợ, nhìn như quan hệ của kim chủ và tình nhân, nhưng kim chủ lại bị tình nhân dắt mũi mà hoàn toàn không hề hay biết, Đan Vân Sơ trời sinh mị lực khiến cho người khác phải theo nàng, thế nhưng Đan Vân Sơ so với ai khác đều khó khăn tiếp cận hơn, tuyệt nhiên chính là một cây hoa thủy tiên cao ngạo tự kỷ, tng mắt không hề ngó đến một kẻ nào. Lam Vận không chán ghét Đan Vân Sơ, nhưng là không thích Đan Vân Sơ.“Tôi thấy nàng, Đan Vân Sơ dường như thay đổi, không, không thay đổi, vẫn là như thế đáng ghét !” Diệp Tuyền Vũ nghĩ đến Đan Vân Sơ, biểu tình rất tức giận.

“Tuyền Vũ, cô đừng dính dáng tới Đan Vân Sơ đối với cô là tốt nhất.” Lam Vận khuyên bảo.

“Tôi có chừng mực, cô giúp tôi ngăn chặn Hà Nhan a.” Diệp Tuyền Vũ không muốn cùng người khác nói đến Đan Vân Sơ.

“Tôi rất không am hiểu chuyện tình cảm, cô tìm ta không bằng tìm đến Quan.” Lam Vận đem chuyện khó giải quyết này vứt cho Thượng Quan Mật.

“Vì cái gì lại tìm nàng?” Diệp Tuyền Vũ khó hiểu, trong ấn tượng của nàng, Hà Nhan không quá yêu thích Thượng Quan Mật.

“Cô tìm nàng là được, được rồi, tôi đang vội.” Lam Vận cúp máy, một người 26 tuổi tình cảm còn trống không, thực sự cũng không có gì quá vội vàng, hơn nữa quân tử phòng thân là tốt nhất, khôn tranh giành đường hồn thủy, đắc tội với người nào đó cũng không tốt.

“Lam Vận, cô rốt cuộc có thích tôi không?” Bên cạnh Lam Vận, một người mẫu uốn éo hỏi, thân thể cọ xát với Lâm Vận, Lam Vận không tránh được.

“Tôi yêu thích toàn bộ người mẫu của tôi, không thích, tôi sẽ không để các nàng ấy mặc y phục do ta thiết kế ?” Lam Vận vừa cười vừa nói.

“Cô đều là như thế này cự tuyệt yêu thích người mẫu của cô sao? Nếu không cảm tính tình lãnh cảm, nếu không phải trong lòng có người khác, cô là loại gì chứ?” Người mẫu không cam lòng hỏi, Lam Vận không được coi là quá xinh đẹp, thế nhưng đều có một loại phong thái quý tộc, ưu nhã mê người, thiết kế sư trang phục quốc tế, tại giới thời trang muôn màu muôn vẻ nhưng chưa bao giờ cùng một người mẫu nào có quan hệ, cuộc sống như một nữ tu sĩ, quả thực như một loại hoa kỳ lạ tồn tại.

“Cô cho tôi tính tình lãnh cảm cũng được, còn lần sau không nên hỏi về chuyện cá nhân.” Lâm Vân ánh mắt dò xét nói, nàng không nói, không có nghĩa là tính tính dễ chịu.

Diệp Tuyền Vũ hít sâu một hơi, xem ra thời gian sau này sẽ là một đoạn thời gian phi thường bận bịu.

“Tôi ở gần tòa nhà Quảng Đạt, lập tức tới đón tôi.” Diệp Tuyền Vũ cấp cho tài xế ở nhà một cuộc điện thoại.

Đan Vân Sơ khi mở cửa, cửa nhà đối diện cũng mở theo, Liễu Tẩm Tuyết đi ra.

“Em cảm giác được chị quay trở về, mở cửa quả thật là thấy chị đã quay lại.” Liễu Tẩm Tuyết vừa cười vừa nói, nụ cười làm cho người ta cảm thấy một loại dễ chịu và thả lỏng không nói nên lời.

“Em có giác quan thứ sáu sao ? Lợi hại như vậy.” Đan Vân Sơ cũng cười, thấy Liễu Tẩm Tuyết, sẽ làm cho người khác không cảm thấy tức giận, tựa như là đối với một đứa trẻ.

“Em cũng mong có giác quan thứ sáu a, kỳ thực là vừa mới ra ban công thấy xe của chị, em đoán chị đã trở về, năm mới tốt chứ?” Liễu Tẩm Tuyết hỏi.

“Một chút cũng không tốt, hoàn toàn hỏng bét.” Đan Vân Sơ oán giận nói, nếu như không có Diệp Tuyền Vũ, nhất định năm mới sẽ rất tốt.

“Thế nào chứ?” Liễu Tẩm Tuyết quan tâm hỏi.

“Vào nhà đi rồi nói.” Đan Vân Sơ mở cửa, để Liễu Tẩm Tuyết vào nhà nói chuyện.

“Được rồi, có một nam nhân đến tìm chị, đây là danh thiếp anh ta để lại, anh ấy nói chị quay về thì gọi điện thoại cho anh ấy.” Liễu Tẩm Tuyết đem danh thiếp đưa cho Đan Vân Sơ.

Nam nhân, Đan Vân Sơ hoài nghi tiếp nhận danh thiếp, Diệp Tuyền Triết, là học trưởng, hắn thế nào lại tìm đến mình chứ?

Đan Vân Sơ quay vô nhà gọi điện thoại: “Học trưởng, có việc gì sao?”

“Có thời gian không, anh muốn hẹn em nói chuyện một chút.” Diệp Tuyền Triết giọng nói ôn hòa.

“Về chuyện gì chứ ?” Đan Vân Sơ cũng không muốn gặp Diệp Tuyền Triết, bởi vì Diệp Tuyền Triết biết rõ chuyện nàng bán thân thể cùng đường muội hắn, trong lúc đó mua bán trao đổi, không sinh ra cảm giác xấu hổ, nhưng sau khi mọi chuyện trôi qua, Vân Sơ đối với Diệp Tuyền Triết lại sinh ra cảm giác hổ thẹn, Đan Vân Sơ thấy thực sự là rất châm biếm. Bất quá là với vì sự tồn tại của Diệp Tuyền Triết rất giống một thiên thần, sạch sẽ, thấy đáo đến mức làm những người khác nổi bật lên sự ô uế nhơ bẩn.

“Việc này, trước mặt nói rõ ràng hơn, Vân Sơ sợ cái gì chứ? Trong ấn tượng của anh Đan Vân Sơ hoàn toàn là người không sợ hãi chuyện gì a.” Diệp Tuyền Triết vừa cười vừa nói, tiếng cười rất sang sảng trong trẻo, giống như ngày xưa.

“Thời gian địa điểm học trưởng chọn đi a.” Đan Vân Sơ cảm thấy khuôn mặt có chút nóng hồng, bất cứ giá nào, cũng đã từng là biểu tử (kỹ nữ), còn cãi gì nữa a.

“Ngày mai đi, quán trà XX.” Diệp Tuyền Triết hài lòng nở nụ cười, Đan Vân Sơ cuối cùng là thay đổi bao nhiêu, Diệp Tuyền Triết có chút chờ mong đến sự gặp mặt ngày mai.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 19
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 21

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI