Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 18

0
16

Chương 18

“Tiểu công chúa !” Đan Vân Sơ đột nhiên hướng Diệp Tuyền Vũ bước tới gần, Diệp Tuyền Vũ bị dọa đến nhảy dựng, bất giác lui về một bước.

“Cô làm gì thế ?” Diệp Tuyền VŨ bất mãn, nàng bị hù dọa đến sợ hãi, thả lỏng hướng Đan Vân Sơ quát lên.

“Đừng nhúc nhích !” Đan Vân Sơ bỗng nhiên nghiêm chỉnh mệnh lệnh nói.

Diệp Tuyền Vũ bị sắc mặt thận trọng của Đan Vân Sơ hù tới rồi, thực sự không dám di chuyển, đang muốn mở miệng hỏi Đan Vân Sơ chuyện gì xảy ra, mới phát hiện khuôn mặt dã tính cùng mỹ lệ của Đan Vân Sơ đang tiến càng ngày càng sát lại nàng, nhãn thần sâu sắ dường như muốn đem người khác hút vào trong, đôi môi mê người kia gần trong gang tấc, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy tim lại không chịu khống chế càng tăng tốc hơn, nàng thậm chỉ cảm giác được khi đôi môi của Đan Vân Sơ rất nhẹ nhàng phớt qua môi nàng mang đến cảm giác run rẩy, nàng không kiềm được nhắm mắt lại, thần tình mang theo một chút chờ mong.

“Tóc cô vướng lá cây, tôi giúp cô lấy ra.” Đan Vân Sơ thình lình lên tiếng, mở ra lòng bàn tay của Diệp Tuyền Vũ đặt vào ở giữa đó một chiếc lá, chứng minh mình không nói dối, bất quá khóe miệng hàm chứa một ít ác ý mỉm cười không thể che đậy được.

Diệp Tuyền Vũ mở to mắt, không thể tin được nhìn Đan Vân Sơ, quả nhiên vẫn là vì chuyện ban sáng, Đan Vân Sơ tâm so với lỗ kim còn nhỏ hơn, sáng sớm nàng không không phải nói không tức giận sao, mình vẫn còn như một đứa ngốc chờ mong một hồi lâu như vậy, chưa thấy qua người nào như Đan Vân Sơ tính cách cay độc thế này.

“Đan Vân Sơ ! Cô!” Diệp Tuyền Vũ vô cùng tức giận quay đầu, đôi giày cao gót phẫn nộ nện lên nền đất quay người ly khai, nàng hận chết Đan Vân Sơ ! Đan Vân Sơ đáng chết !

“Cô tức giận cái gì chứ ? Tôi không phải là có hảo tâm muốn giúp cô lấy đi lá cây trên đầu sao !” Đan Vân Sơ mới không thừa nhận nàng ăn miếng trả miếng, chỉ có điều chứng khiến tiểu công chúa vẻ mặt chờ mong trở thành thất lạc, thất lại lại trở thành thẹn quá hóa giận, Đan Vân Sơ tâm tình tốt hẳn lên, khi dễ tiểu công chúa, thế nào lại làm cho người khác vui vẻ thế a ?

Diệp Tuyền Vũ hiện tại không muốn thấy Đan Vân Sơ, sợ mình không kềm chế nổi lại nhào tới trên người Đan Vân Sơ cắn vào miệng nàng thì mới có thể hả giận.

Đan Vân Sơ nắm lấy tay Diệp Tuyền Vũ, không để nàng ly khai “Đừng nhúc nhích !” Đan Vân Sơ lại thét lên.

Diệp Tuyền vũ hoàn toàn nổi giận, Đan Vân Sơ coi nàng là cái gì ?

“Đan Vân Sơ, cô đùa đủ chưa ?” Diệp Tuyền Vũ ngữ khí phi thường lạnh.

Đan Vân Sơ nắm lấy tay nàng, Diệp Tuyền Vũ tức giận đánh lấy tay Đan Vân Sơ một cái, Đan Vân Sơ đau đến rụt tay về.

Đan Vân Sơ xoa nhẹ một chút chỗ tay đang đỏ lên vì bị Diệp Tuyền Vũ đánh, nữ nhân thô bạo, đáng đời bị con sâu dính trên người, ban đầu là có hảo tâm muốn đem con sâu trên vai nàng gỡ xuống, hiện tại mặc kệ, Đan Vân Sơ chính là bị điển hình cho nữ nhân tâm mắt so với châm còn nhỏ hơn.“Tiểu công chúa, tuy rằng cô rất không biết tốt xấu, chỉ là ta còn rất hảo tâm muốn nói cho cô một chút, trên vai cô có một con sâu a, còn lại cô tự giải quyết đi.” Đan Vân Sơ vừa cười vừa nói.

Diệp Tuyền Vũ nghi hoặc nhìn trên vai mình một chút, chứng kiến một con sâu béo ú đang nhúc nhích (Khiếp … á á á … Bớ làng xóm, beta đã bị ngất xỉu 8-} ), “A..a a………” Diệp Tuyền Vũ hoa dung thất sắc thét chói tai, nàng rất sợ sinh vật nào lúc nhúc, thật là thấy ghét, Diệp Tuyền Vũ càng nghĩ càng sợ hãi “Đan Vân Sơ, đem nó xuống cho tôi…” Diệp Tuyền Vũ hoảng sợ hét lên.

“Vốn ban đầu là muốn giúp cô, cô đánh cho tay tôi rất đau, hiện giờ không còn sức lực!” Đan Vân Sơ hiển nhiên không suy nghĩ có lòng từ bi.

“Đan Vân Sơ, đem nó xuống cho tôi, mau mau đem nó xuống…” Diệp Tuyền Vũ ngữ khí nghe như tựa hồ muốn khóc, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

Thế nào lại sợ như vậy chứ ? Đan Vân Sơ nghe ngữ khí Diệp Tuyền Vũ bất thường, khẩn trương nhặt tử mặt đất một cành cây nhỏ, đem con sâu béo ú còn đang nhúc nhích kia từ trên y phục Diệp Tuyền Vũ gỡ xuống.

“Được rồi, đem xuống rồi, thực sự là tiểu công chúa mỏng manh, chỉ là một con sâu thôi lại sợ như thế sao ?” Đan Vân Sơ thầm nói, nhưng thật ra vẫn chủ động đem Diệp Tuyền Vũ ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng trấn an.

“Đan Vân Sơ, cô chỉ biết khi dễ tôi…” Diệp Tuyền Vũ bị con sâu hù đến hốt hoảng, nghĩ lại vẫn còn sợ, hơn nữa lại còn bị Đan Vân Sơ đùa giỡn, trong lòng không hề dễ chịu, lại còn nghe Đan Vân Sơ trách mắng, trong lòng càng thêm ủy khuất, nước mắt ào ào rơi xuống, nàng trong lòng rất là ủy khuất, đối với Đan Vân Sơ một bụng hỏa khí, nhưng lại không cách nào phát tiết. Tuy rằng là rất tức giận Đan Vân Sơ, thế nhưng tay Diệp Tuyền Vũ cũng không chịu kiểm soát ôm lấy Đan Vân Sơ rất chặt.

“Này, con sâu cũng không phải là tôi thả trên người cô…” Đan Vân Sơ còn muốn tranh cãi, thế nhưng Diệp Tuyền Vũ khóc đổi lại càng thêm ác liệt, Đan Vân Sơ không thể làm gì khác hơn là đành im lặng, thực sự là phiền phức, dường như trong khoảng thời gian mấy ngày ngắn ngủi, tiểu công chúa lại khóc rất nhiều lần. Bất quá trước đây không khóc, gần đây nước mắt thế nào lại trở nên mạnh mẽ như thế chứ?

“Tiểu công chúa mỏng manh, khóc đủ chưa?” Đan Vân Sơ hỏi, tiểu công chúa ôm thật chặt, thậm chỉ có thể cảm giác bộ ngực mềm mại của mình đang cọ xát với bộ ngực mềm mại của tiểu công chúa, nàng bắt đầu ghen tị tiểu công chúa phát dục rất tốt đẹp, chả trách nam nhân lại yêu thích nữ nhân ngực lớn, nói thật thì cảm giác thật sự không tệ lắm. Đan Vân Sơ nghĩ đến cảm giác hiện tại của nàng, kia tiểu công chúa cùng nàng cũng không sai biệt lắm, dù sao các nàng ấy kết cấu thân thể cũng như nhau, cái này hèn chi tiểu công chúa lại yêu thích nữ nhân, thân thể nữ nhân xác thực so với nam nhân mềm hơn rất nhiều, ôm lấy cũng dễ chịu hơn rất nhiều.

Diệp Tuyền Vũ sau khi khóc nức nở, mới phát hiện mình không chịu thua đem Đan Vân Sơ ôm rất chặt, thế nhưng cảm xúc rất mềm mại, làm cho Diệp Tuyền Vũ không muốn buông ra, như thế này gần gũi, nàng có thể cảm nhận được nhịp tim ổn định của Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ trên người lại phát ra mộ hương thơm thiên nhiên nhàn nhạt, làm cho nàng càng ngày càng không có sức chống cự.

“Vân Sơ !” Đan phụ thanh âm vang lên.

Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ đột nhiên buông đối phương ra, quay đầu chứng kiến Đan phụ cùng Đan mẫu đang ở sau lưng, Đan mẫu nhãn thần có chút sắc bén, thấy Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ có chút run sợ. Kỳ thực hai nữ nhân ôm nhau cùng một chỗ nói kỳ quái mà cũng không kỳ quái, thế nhưng suy cho cùng cũng là có chột dạ, dù sao các nàng ấy quan hệ cũng không giống như bình thường.

“Vừa mới có một con sâu trên cây rớt xuống trên người tiểu công chúa, làm tiểu công chúa sợ hãi.” Đan Vân Sơ dường như không có việc gì nói ra, biểu tình không tìm ra bất luận sơ hở gì.

Cũng may tiểu công chúa nước mắt còn chưa khô, trên lông mi thật dài vẫn còn vương vài giọt châu, thoạt nhìn thật sự là rất động nhân, càng nổi bật sự đáng thương.

“Ha ha, tiểu công chúa đúng là một hài tử lớn lên ở thành thị a, không giống hài tử ở nông thôn tập mãi thành thói quen, thực sự là bị sợ hãi, trở về nhà ta đun một ấm trà, an ủi cho đỡ sợ !” Đan phụ cười tủm tỉm nói, trái lại không hề có gì khác thường.

“Có đúng không ?” Đan mẫu ngữ khí bình thản hỏi ngược lại, ngữ khí phản vấn này làm cho người ta cảm thấy bất an.

Diệp Tuyền Vũ gật đầu, giả ra vài phần bộ dạng sợ hãi, chứng minh tự mình là thật cực kỳ hoảng hốt mới nhào tới trong lòng Đan Vân Sơ, mà sự thật cũng là như vậy.

Đan mẫu cũng không tìm ra sơ hở nào, cũng không tái truy vấn, chỉ là cảm thấy có chút không ổn, mà chỗ nào không ổn, Đan mẫu tự mình cũng không nói rõ được.

Bất quá vài ngày sau, Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Vân Sơ cũng không dám tái làm bất luận hành động thân mật gì, lễ mừng năm mới ở nông thôn, rất nhanh cũng đã bắt đầu kết thúc.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 17
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 19

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI