Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 13

0
18

Chương 13

“Vân Sơ, hài tử này thật là, mang theo khách về nhà cũng không nói ta một tiếng, cái gì cũng chưa chuẩn bị, không thể hảo hảo tiếp đãi, có sơ suất hy vọng đừng để ý. “

Đan mẫu khách khí nói, ngữ khí cực ôn nhu nóng ấm.

“Là cháu đột nhiên tới chơi, quấy rối dì cùng thúc thúc mới phải.” Diệp Tuyền Vũ cảm thấy vô luận từ bên ngoài hay tính cách, Đan Vân Sơ đều không giống Đan mẫu.

“Chính là nàng không nên theo tới, con cũng không muốn nàng tới…” Đan Vân Sơ thầm nói, thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng vẫn để cho 2 nữ nhân khách khí ở đây đều nghe được.

Diệp Tuyền Vũ có chút xấu hổ nở nụ cười, Đan mẫu có thể nghĩ mình da mặt dày hay không chứ? Đan Vân Sơ, cái nữ nhân chết tiệt này, một chút thể diện cũng không cấp cho mình.

“Đương nhiên không phiền, Vân Sơ quanh năm không ở nhà, trong nhà lạnh tanh vắng vẻ, người cao tuổi cùng cần một chút náo nhiệt.” Đan mẫu cười đến mức rất thân thiết, coi như không nghe thấy lời nói thầm của Đan Vân Sơ, ngữ khí kín đáo.

“Mẹ còn nhớ con không kịp quay về lễ mừng năm mới, người ta tạm thời có việc a.” Đan Vân Sơ mang theo một chút giọng điệu nũng nịu, làm cho Diệp Tuyền Vũ vô cùng kinh ngạc, bình thường trước mặt mình là một nữ vương, chưa từng gặp qua nàng có khi lại tư thái nữ nhi như thế.

“Lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa” Đan mẫu sủng nịch nói, bà mơ hồ cảm thấy, cái gì gọi là có việc cùng với nữ tử mỹ lệ trước mặt có chút quan hệ.

“Ân.” Đan Vân Sơ phi thường ngoan ngoãn gật đầu.

Tính ra Đan Vân Sơ cũng có chút lương tâm, không đem chuyện tự mình sinh bệnh làm lỡ mất thời gian về nhà của nàng nói ra, bất quá mặt của mẹ Đan Vân Sơ tại trước Đan Vân Sơ cực kỳ giống toàn bộ mẫu thân sẽ không quá lo lắng cho nữ nhi. Chẳng lẽ Đan Vân Sơ chính là cái loại tại gia là một nữ nhi ngoan ngoãn, xuất môn thì biến thân thành cái loại này, trước kia nhuộm đầu đủ màu, trang điểm xinh đẹp, hút thuốc uống rượu không chỗ nào không thông, thậm chỉ khi đó làm tình nhân của mình, Đan mẫu chắc là bị lừa gạt, không chút nào hiểu rõ tình hình.

Ngay cả trang điểm Đan mẫu cũng không có khả năng tiếp nhận, nói chuyện biểu hiện thoạt nhìn kỳ thực không giống như bên ngoài tốt như vậy, hẳn là một gia giáo thậm nghiêm, Diệp Tuyền Vũ có chút giác ngộ, có thể đây là nhược điểm của Đan Vân Sơ, nhược điểm của nàng chính là vị mẫu thân tiểu thư khuê các cổ đại. Diệp Tuyền Vũ đột nhiên ý thức được, tự mình có đúng hay không có thể uy hiếp Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ tuyệt đối không để mẹ nàng biết nàng cùng mình có qua lại thế nào. Nàng tin tưởng, Đan mẫu vô pháp chấp nhận nữ nhi bà vì công danh bổng lộc mà bán mình, Diệp Tuyền Vũ càng nghĩ càng cảm thấy dựa vào đây, sau này sẽ không sợ không thể kiềm chế được Đan Vân Sơ, chỉ là như thế này có quá vô đạo đức hay không, Diệp Tuyền Vũ có chút chột dạ nghĩ đến.

Vào nhà, Diệp Tuyền Vũ thấy có một nam tử đang mang khăn quàng cổ, trên tay còn bưng một chén đồ ăn, hắn chính là bố của Đan Vân Sơ, cùng Đan Vân Sơ cũng không giống nhau, không thể nói rõ anh tuấn, nhưng cũng có vài phần thú vị, khẩu phật tâm xà, là hình ảnh mà Đan phụ cấp cho Diệp Tuyền Vũ.“Tiểu nữ vương của nhà ta đã trở về, qua đây để bố xem có gầy đi không ?” Nam tử cười híp mắt nói, cầm trong tay một cái bát đặt lên bàn, hướng nữ nhi của mình bước đến.

“Bố, con không phải là tiểu hài tử.” Đan Vân Sơ bất đắc dĩ nói, bố thì cứ đem mình đối xử như một tiểu hài tử.

Đan phụ nhìn nữ nhi mình hoàn hảo vô khuyết, mới chú ý tới bên cạnh nàng còn có một nữ tử yêu kiều tuổi xem ra nhỏ hơn nữ nhi mình.

“Di, dẫn theo một tiểu công chúa quay lại sao ?” Đan phụ rất ngạc nhiên, bất quá ông cùng Đan Vân Sơ không hổ là phụ tử, đối với Diệp Tuyền Vũ xưng hô cũng cư nhiên nhất tề.

Đan Vân Sơ muốn cười, bố cũng hiểu được Diệp Tuyền Vũ giống một tiểu công chúa, tiểu công chúa còn liều mạng muốn trở thành nữ vương, nàng như thế này, đã định chỉ có thể là công chúa.

Diệp Tuyền Vũ cảm thấy sau ót mình như ngứa ngáy, tự mình từ khi 14 tuổi đã bị Đan Vân Sơ gọi là tiểu công chúa, nàng không hề muốn làm tiểu công chúa, vì cái gì Đan Vân Sơ có thể làm nữ vương mà nàng chỉ có thể làm công chúa chứ ? Diệp Tuyền Vũ phẫn uất nghĩ đến.

“Khanh (cách gọi vợ, chồng thân mật) tiểu nữ vương của chúng ta lần đầu tiên dẫn người quay về, lại còn là một tiểu công chúa !” Đan phụ đối với Đan mẫu nói qua một lần, bởi vì hắn thực sự rất kinh ngạc, tiểu nữ vương từ bé đã có chút không hòa đồng, nếu không dám nói là ngạo khí, khó nghe một chút chính là quái gở, Đan phụ cũng không ít quan tâm đến loại tính khí này của nàng. Bất quá kỳ lạ chính là, rất nhiều tiểu bằng hữu luôn yêu thích kề cận nàng, chỉ là rất ít thấy tiểu nữ vương đáp lại.

Tiểu nữ vương kia tính tình có chút thiếu sót, điểm ấy bố Đan Vân Sơ cũng miễn cưỡng thừa nhận, phải biết rằng tiểu nữ vương thực ra trong lòng của bố nàng chính là một bảo bối, muốn ông thừa nhận nàng bất hảo cũng là phi thường khó khăn. Đan phụ cùng Đan mẫu giáo dục nàng hoàn toàn không giống bình thường, bố nàng thì y như một lão gà mái, tiền tiền hậu hậu đều quan tâm, nóng lạnh đều không được, sủng nịch một cách không hợp lý, Đan mẫu đối với nàng cũng hoàn toàn thả lỏng, bất luận cái gì đều do nàng quyết định, không hề can thiệp, sẽ không hỏi đến quá nhiều. Thế nhưng kỳ quái chính là, Đan Vân Sơ luôn cảm thấy mẫu thân nàng có một lực uy hiếp, vì thế nàng không dám trước mặt mẹ nàng làm bất luận chuyện gì mẹ nàng không thích.

Đan mẫu nghe nói, điềm nhiên mỉm cười, bất quá, gọi nữ tử kia là tiểu công chúa, có chút chuẩn xác.

“Tiểu công chúa ngồi đi, dùng cơm a, tiểu Vân Sơ lần đầu tiên mang theo khách nhân quay về, phải hảo tiếp đãi mới tốt.” Đan phụ đúng là một người tình cảm, nhiệt tình đến làm cho người khác cũng thoải mái, không giống mẹ nàng, khách sáo đến độ làm cho người khác cũng phải khách sáo.

“Khanh, nhà của chúng ta rất ít có lễ mừng năm mới náo nhiệt như thế này.” Đan phụ vui vẻ nói.

“Ân.” Đan mẫu vẫn là cười ôn nhu, nhìn ra được, Đan mẫu không phải người nói nhiều, Đan phụ mới là người nói nhiều hơn.

Đan phụ so với mẹ nàng có phần tình cảm hơn, Đan mẫu tuy là khách khí, thế nhưng cảm giác được bên trong bà là một cỗ ấm nóng.“Tiểu công chúa thế nào lại quen biết với tiểu Vân Sơ nhà chúng ta chứ ?” Đan phụ hiếu kỳ hỏi, một hài tử có thể làm cho Vân Sơ mang nàng về nhà, các nàng quan hệ hẳn là không bình thường.

“Bố, con đã 30 tuổi a, còn kêu là tiểu Vân Sơ, nghe thật khiến người ta chán ghét a!” Đan Vân Sơ kháng nghị nói, còn không sợ ở đây có người ngoài chê cười.

“Con bao nhiêu tuổi cũng là con của bố, tiểu Vân Sơ vừa mới sinh ra, thực sự rất dễ thương a, rất mập mạp, nặng 9 cân ( khoảng 4,5 kg … ôi mẹ ơi béo phì à ), để khanh rất khổ cực…” Đan phụ lại rơi vào hồi ức, vẻ mặt hạnh phúc, ông vẫn cảm thấy tiểu Vân Sơ lúc mới sinh ra thực sự rất đáng yêu, mỗi ngày đều ôm mà không thấy chán.

Đan Vân Sơ không nói gì, nàng hoài nghi lão ba nàng có luyến đồng.

Diệp Tuyền Vũ vụng trộm cười, tiểu Vân Sơ, ha ha, sau này có chọc ghẹo Đan Vân Sơ, một tiểu béo hài tử nặng 9 cân.

“Đúng vậy, thế nào lại biết Vân Sơ nhà chúng ta ? Vân Sơ, hài tử này rất khó có người thân cận được, các con thế nào lại có thể trở thành bằng hữu chứ?” Một mực yên lặng, sau đó lại nghe mẹ Vân Sơ cũng rất ngạc nhiên hỏi.

Chúng ta không phải bằng hữu, hai người trong lòng nhất trí lặng lẽ trả lời.

Nàng không quen, nàng là một cái đuôi bám chết dính, Đan Vân Sơ trong lòng bổ sung câu trả lời.

Ta là kim chủ của nàng, sau này vẫn là như thế. Diệp Tuyền Vũ trong lòng cũng tiếp theo trả lời.

“Nàng là em gái học trưởng của con, bởi vì gia nhập quan hệ xã hội, nên dần dần cũng quen biết.” Đan Vân Sơ trả lời đầu tiên.

Diệp Tuyền Vũ gật đầu, bất quá trong lòng lại có tâm tư khác, xem ra trước kia nàng suy đoán đúng, nàng xem Đan Vân Sơ rồi cười đến mức có chút thâm thúy. Bất quá hài tử nhà ai lại có thể đi nói với mẹ nàng, tự nàng bên ngoài làm tình nhân, lại còn là làm tình nhân của một nữ nhân.

Đan Vân Sơ thấy Diệp Tuyền Vũ như vậy cười thì trong lòng có chút hoảng sợ, tiểu công chúa tính toán gì mà cười vui vẻ như thế, Đan Vân Sơ trong lòng có chút không ổn, tuy rằng Diệp Tuyền Vũ sẽ không nói ra công việc trước đây của nàng, còn có mối quan hệ rối loạn, nhưng cũng khó bảo đảm nàng sẽ không lấy điều này ra áp chế mình.

“Bố mẹ, con mang theo tiểu công chúa đi ra ngoài chơi một chút, cảm thụ thử xem không khí đón mừng năm mới ở thôn làng.” Đan Vân Sơ ăn xong thì vội vàng kéo Diệp Tuyền Vũ đi ra ngoài căn nhà gỗ nhỏ.

“Khanh, tôi hôm nay rất vui a, Vân Sơ nhà chúng ta cuối cùng cũng mang theo bằng hữu quay về.” Bố Đan Vân Sơ hài lòng nói với vợ ông.

“Ông không cảm thấy hai đứa nó có chút kỳ quái sao ?” Đan mẫu có chút suy nghĩ nói, hai người kia, tính cách rất khác nhau, thoạt nhìn là không ai nhường ai, thế nào lại có thể cùng chung một chỗ chứ ?

“Ha ha, kỳ quái chỗ nào đâu, tiểu nữ vương cùng tiểu công chúa, Vân Sơ nhà chúng ta không như người khác hảo hảo qua lại thân thiết cùng ai, cũng không kỳ quái, nhất định là Vân Sơ trước giờ không dẫn người khác về nhà, đột nhiên hôm nay lại mang tới một người, bà mới cảm thấy quái lạ.”

“Có lẽ.” Đan mẫu ngữ khí nhàn nhạt trả lời.

“Diệp Tuyền Vũ, quản cho tốt cái miệng của cô, đừng nói những lời không nên nói !” Đan Vân Sơ vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Cưng à, cái gì mà là không nên nói chứ? Là chuyện cô trước đây cùng với cô trước mặt mẹ cô ngoan ngoãn là 2 người hoàn toàn khác nhau, hay là chuyện cô là tình nhân của tôi ?” Diệp Tuyền Vũ biết rõ còn hỏi, vẻ mặt cười đến mức tà ác, đây một chuyến ăn khổ quả là không vô ích, rốt cuộc cũng bắt được điểm yếu của Đan Vân Sơ.

“Cô biết rõ còn hỏi, Diệp Tuyền Vũ, tôi cảnh cáo cô đừng xâm phạm đến giới hạn của tôi !” Đan Vân Sơ ngữ khí có chút lạnh ý, chuyện thời trẻ lông bông kia, nàng đã sớm hối hận, vết sẹo này không ai có thể khơi mào lên lại !

Diệp Tuyền Vũ đột nhiên từ đằng sau ôm lấy Đan Vân Sơ: “Tình nhân yêu dấu của tôi, đừng khẩn trương, tôi cũng còn chưa nói không phải sao ? Thế nhưng việc bảo trụ bí mật luôn luôn đòi hỏi một chút chi phí không phải sao?” Diệp Tuyền Vũ ngữ khí cố tình thở ra tại bên tai Vân Sơ, Vân Sơ thân thể lại rất cứng ngắc.

Đan Vân Sơ không có đáp trả, thế nhưng khuôn mặt đanh lại, Diệp Tuyền Vũ cảm giác được Đan Vân Sơ tỏa ra tức giận, Diệp Tuyền Vũ cũng không dám khiêu khích Vân Sơ, bức Đan Vân Sơ tức giận, nàng cũng không chiếm được lợi gì.

“Đan Vân Sơ, cô có nóng nảy, tôi cũng có, sở dĩ vì thế chúng ta thỏa hiệp một chút thế nào, tôi sẽ không ngang ngược, để tôi ôm một chút được không? “ Diệp Tuyền Vũ ngữ khí êm dịu, không muốn buông Đan Vân Sơ ra, nàng vẫn luôn yêu thích cảm giác ôm lấy Đan Vân Sơ, thế nhưng Đan Vân Sơ cơ hồ chẳng bao giờ ngoan ngoãn để cho nàng ôm qua.

SHARE
Previous articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 12
Next articleNữ Nhân Bất Phôi - CHƯƠNG 14

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI