Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 88

0
18

Bảy tám ngày sau, Phương tẩu ngựa quen đường cũ ngăn đón Âm Cố về nhà ở mộc bài báo cáo tình huống.

Âm Cố suy nghĩ một chút, phất tay nói: “Bây giờ ta mệt, về nhà nghỉ ngơi trước một chút, khắc sau tẩu đến đi.”

Phương tẩu vội đáp ứng, sau đó ân cần đưa tiễn mặc dù lát nữa sẽ gặp lại.

Âm Cố về nhà liền bị Hỉ Mi quấy rầy: “Âm Cố, bồ câu nhà chúng ta đâu, sao một con cũng không thấy?”

Âm Cố đóng cửa, nửa ôm Hỉ Mi nói: “Ta thả chúng rồi.”

Hỉ Mi chóp mắt. Nàng biết đám bồ câu đó là Âm Cố đặc biệt nuôi dưỡng, nhưng mỗi ngày Ly Ly đều đuổi theo cho chúng ăn, đột nhiên không thấy chúng đâu nên đuổi theo nàng đòi. Nếu Âm Cố nói đã thả đi, hẳn là truyền tin đi, nhưng bây giờ Âm Cố muốn đưa tin cho ai mà phải cần bồ câu? Hỉ Mi cũng không hỏi, mà chỉ cau mi cắn quạt tròn suy nghĩ.

Giờ đã qua Đoan ngọ, dần dần trời bắt đầu nóng. Mấy ngày nay có cảm giác như ngày hè. Hỉ Mi cũng thấy nóng, nên Âm Cố đã mua cho nàng hai cây quạt tròn xinh đẹp. Một cây là đôi song yến đang bay ngậm liễu. Một là đôi hỉ thước đang nhìn nhau. Hỉ Mi nhìn, tự động để tên hai người vào. Chỉ là mỗi khi nghĩ đến đại danh của Ly Ly bị Âm Cố đoạt đi thì nàng la hét không thuận theo. Âm Cố vẫn cứ dùng chiêu cũ lấy môi cản lại, làm hại Hỉ Mi mỗi khi định nhắc đến mà thấy vẻ mặt Âm Cố chờ mong là vừa tức vừa thẹn nuốt lời về.

Nàng cũng lo nha, nàng lấy Âm Cố là hoàn toàn không có biện pháp. Lo thì lo rất nhiều, nhưng trong lòng vẫn có ngọt ngào. Thật ra thì nàng sao mà không biết đây là phương pháp Âm Cố biểu đạt tâm ý với nàng.

Âm Cố thấy Hỉ Mi lo suy nghĩ, không giống mọi ngày hễ mà có chuyện là truy vấn nàng không ngừng, Âm Cố liền lôi kéo Hỉ Mi vào phòng.

Ly Ly lại đòi Hỉ Mi bồ câu, Hỉ Mi không làm gì được đành phải nghĩ cách dỗ nó ngủ. Trong phòng hơi tối, không khí ứ đọng, Âm Cố mở cửa sổ, kéo Hỉ Mi tựa vào bên cửa sổ.

“Nàng không hỏi ta làm gì với bồ câu à?”

“Nàng lén lút thả chúng đi, ” Hỉ Mi đảo mắt, nói, “chẳng lẽ muốn cho ta kinh hỉ gì?”

“Cô nương nhà ai thông minh quá nha.” Âm Cố ôm vai Hỉ Mi, tìm hết thảy lý do để được hôn Hỉ Mi, “Ừ, là nhà của ta.”

Hỉ Mi đỏ mặt, trộm quay đầu nhìn Ly Ly ngủ trên giường nhỏ, sau đó dùng cây quạt vỗ Âm Cố: “Hôm nay bệnh nhân không nhiều à, nhàn rỗi nhỉ.”

“Xế chiều có đi đỡ đẻ, một nữ hài trắng nõn.” Âm Cố nhàn nhạt cười, “Cũng không biết là sinh lần mấy mà sinh nhanh quá chừng.”

Hỉ Mi nghe được ngẩn ra, rồi cười, sau đó nhẹ nhàng gác đầu trên vai Âm Cố.

Nàng quen biết Âm Cố là vì cái nghiệp đỡ đẻ này, cũng vì nó mà đã xảy ra đủ chuyện, có lẽ ngày đó ai cũng không tưởng được rằng hôm nay hai người sẽ như thế này. Hỉ Mi nhắm mắt lại, ánh hoàng hôn dịu nhẹ nhưng với nàng nó vẫn chói mắt, nàng đổi phương hướng khác, mở mắt ra thì nhìn thấy Ly Ly im lặng ngủ say, trong lòng nàng dần bình tĩnh trở lại.Làm sao Âm Cố không hiểu Hỉ Mi, nhưng cuộc đời còn rất dài, nàng sẽ dần dần bù đắp cho những ký ức đau thương của Hỉ Mi biến chúng thành những điều tốt đẹp. Âm Cố nhìn cây du bên ngoài, năm nay nó không có trái, có lẽ là vì bị nhổ trồng trái mùa, sang năm phỏng chừng bọn họ có thể có quả du mà ăn.

Ước chừng Phương tẩu có thể đã tới, Âm Cố lười nhác đi. Rõ ràng nàng muốn Phương tẩu thấy các nàng ôm nhau, mặc cho bà ấy có nghĩ như thế nào đi nữa thì cũng đã là người cùng thuyền. Huống chi bà ấy lại là một người thông minh.

Nhưng Âm Cố vẫn buông ra Hỉ Mi, gọi Ly Ly dậy ăn cơm chiều.

Hỉ Mi là của nàng, hình ảnh ấm áp của hai người nàng không hề muốn để người khác xen vào.

Quả nhiên, Âm Cố vừa bước ra cửa phòng, Phương tẩu đã đẩy cổng.

Nơi này Phương tẩu tới quen lắm rồi, nhưng khi xưa bà còn có thể ở bên ngoài gõ cửa rồi gọi to rồi mới đi vào, hiện tại bà cảm thấy có thể hiên ngang đi vào vì, dù sao thì bà đã là người của Âm Cố.

“Ta đã chia thỏi vàng đó thành 15 phần. Mỗi phần lại chia đôi. Một để trong bao lì xì, hai là để mua một ít dụng cụ trong nhà cũng không phải mua giống nhau mà là nhà ai cần dùng gì thì mua đó. Có người thích uống trà, ta biết bọn họ thích trà nên ta mua trà tặng còn có đôi phu thê mới cưới thì ta mua tơ lụa hay son mới. . .”

Phương tẩu đang nói liên miên, Âm Cố khoát tay nói: “Tẩu ở đây tẩu hiểu tẩu cứ mua theo ý tẩu, không cần phải nói cho ta biết hết.”

Phương tẩu ngồi trên ghế, cười nói: “Sao lại nói như vậy, bạc của muội đương nhiên phải nói cho muội rõ.”

Âm Cố cũng không thèm để ý, trong lòng thì hiểu Phương tẩu này là một người quản gia tốt.

“Nếu muội thấy không có vấn đề gì vậy ngày mai ta sẽ đến từng nhà tặng lễ?” Phương tẩu cẩn thận hỏi.

“Tẩu làm đi.” Âm Cố mỉm cười, “Tẩu chia hết số vàng đó vậy còn số ta đã nói còn thừa tặng cho tẩu đâu?”

Phương tẩu ngượng ngùng: “Có hứa hẹn của muội rồi, nếu nhà của ta vị kia thực sự có thể sửa được mệnh con dâu lại hoài thai, có vàng cũng không thể có được những điều đó.”

Âm Cố gật gật đầu: “Tẩu có thể nghĩ như vậy tất nhiên ta sẽ không bạc đãi tẩu.”

Phương tẩu thấy Âm Cố không nói gì nữa, suy nghĩ một lát, hỏi dò:

“Ngoại trừ tặng lễ cùng định đầu tháng mở tiệc chiêu đãi ra, muội. . . còn muốn ta làm gì nữa?”

Bà đã hoàn toàn đem Âm Cố trở thành chủ tử. Dù sao người hào phóng như vậy khó tìm lắm cũng không phải khó ở chung, bà nhất định là phải thật quý trọng. Nguyên nhân chính là như thế bà mới không tham lam lợi ích nhỏ nhoi trước mắt.

“Hàng xóm nhiều người, ở đây cũng không phải tửu lâu. Tẩu xem xem bên ngoài có đầu bếp nào giỏi hay không, thay ta mời đến. Chuyện bàn tiệc thức ăn ta giao hết cho tẩu, tẩu làm chủ đi.”

Âm Cố đứng dậy, vào phòng lấy thêm bạc, đưa hẳn một bịch to cho Phương tẩu,

“Không cần tiết kiệm cho ta.”Hào khí của Âm Cố lại làm Phương tẩu dao động. Bà ước chừng số lượng trong bịch, trong lòng cũng khí khái hẳn, vội đứng lên nói:

“Muội yên tâm, chỉ bằng muội tín nhiệm ta như vậy cho dù muội bảo thuyết phục mọi người mặt trời mọc đằng Tây ta cũng dám.” Bà nhớ là Âm Cố bảo bà phát huy khả năng mồm mép mà.

“Ừ, đến lúc đó tiếp đón khách nhân cũng là việc của tẩu.” Âm Cố dứt lời, mới khách khí hỏi, “Cơm chiều tới rồi, bằng không tẩu ở lại ăn cơm luôn?”

Phương tẩu quay đầu, mới thấy Hỉ Mi đang đi đến, bà cười lắc đầu nói: “Thôi, mấy đứa nhỏ đang chờ ở nhà, ta đi về đây.”

Phương tẩu đi ra bị Hỉ Mi gọi lại. Hỉ Mi thấy bà cầm theo bịch bạc nhà mình thì hết sức kỳ quái. Thấy bà lại thật cẩn thận giấu trong tay áo, không tốt để hỏi thẳng. Chờ Phương tẩu đi rồi, nàng mới hỏi Âm Cố.

Âm Cố mới nói là muốn mời hàng xóm ở mộc bài phố này đến dự tiệc.

Hỉ Mi nghe xong ngây người. Đương nhiên nàng nhớ rõ mình có nói qua ý nghĩ kỳ lạ đó nhưng mà không ngờ Âm Cố thật sự muốn công khai, nhất thời nàng rất khẩn trương.

Âm Cố thấy thế an ủi: “Nàng quá lo lắng rồi. Chuyện của chúng ta không cần phải nói cho những người đó.”

“Vậy mời họ đến làm gì?” Hỉ Mi vội hỏi.

“Để quen biết thêm mà thôi.” Âm Cố cười nói, “Thuận tiện nói cho bọn họ, chúng ta không ai muốn tái giá, chỉ nguyện nuôi dưỡng đứa con trai này.”

Âm Cố bình thản nói, nhưng Hỉ Mi nghe ra chua xót, nàng sợ gã họ Chung đó đã làm Âm Cố buồn. Hỉ Mi hoan hỉ, gắp đồ ăn cho Âm Cố, còn nhẹ nhàng nói: “Âm Âm, cái này ăn ngon nè.” Sau đó nàng nghe đến tiếng Âm Cố bỏ đũa xuống bàn tiếng đứng lên, dứt khoát ấn một nụ hôn lên môi nàng, “Ah ah, ta sai rồi. . .”

Ly Ly cầm thìa, đang ăn cơm, sau đó nó nhìn qua nhìn lại, không biết vì sao mẹ đột nhiên hôn dì như thường hôn nó. Nó cũng ném cái thìa lên bàn, sau đó vểnh môi đòi Hỉ Mi: “Ly Ly. . . muốn. . .”

Âm Cố đang đắm chìm trong sự chủ động khó có được của Hỉ Mi, nàng thấy mặt Hỉ Mi ửng hồng như ráng chiều, lại đang nghe đến Ly Ly nói lại càng quẫn bách, liền hắng giọng một cái, dịu dàng cầm khăn lông lau miệng cho Ly Ly nói: “Ly Nhi ngoan, về sau không được nói những lời này. . .”

Hỉ Mi nghe mà cười khúc khích: “Tội gì nàng dọa nó. . .”

Âm Cố cũng hiểu được buồn cười. Chỉ lo đề phòng mấy nam nhân ngoài cửa, lại đã quên trong nhà còn có một tiểu tử. Bất quá chờ thêm vài năm nữa đưa nó đến học đường đến 18 tuổi thì để nó tự xuất ngoại.

Sau đó, Hỉ Mi sẽ chỉ của riêng nàng. . .

Nghĩ đến đẹp, Âm Cố cũng vui hẳn lên. Nhớ đến rượu hùng hoàng lúc Đoan ngọ chưa uống hết nên đi lấy ra, rót đầy chén rượu cho hai người.

Và kết quả, đêm đó hai người đều say.

Ly Ly ngủ cả buổi chiều, đến đêm không muốn ngủ sớm, hai người say chuếnh choáng chơi với nó tới khuya, mới để cho nó ngủ. Hỉ Mi lập tức ngã xuống giường, cảm giác say chưa tan, phi thường khô nóng. Ban đêm hơi mát, nàng vẫn lột sạch đồ, sau đó mở to mắt lờ mờ vì rượu ra. Chỉ chốc lát sau đã bị người che mất hết ánh sáng.

Âm Cố phủ lên hôn vành tai Hỉ Mi, tắt luôn ngọn nến duy nhất trong phòng.

Hỉ Mi gọi Âm Cố bằng giọng mũi. Mùi rượu nống quanh quẩn trong không khí. ‘Rượu’ của Hỉ Mi lại một lần nữa bốc hơi men bởi tay Âm Cố cái giường đầy hương thơm tình ý lượn lờ.

Làm sao có thể làm Hỉ Mi phát ra âm thanh nàng thích nghe nhất Âm Cố rất rõ ràng. Nhưng vô luận có bao nhiêu lần, thì Hỉ Mi vẫn luôn thẹn thùng. Cho nên mỗi một lần đều là thể nghiệm mới mẻ và chỉ có nàng mới có thể làm được cho Hỉ Mi chỉ có nàng mới làm được…

Mà hôm nay Hỉ Mi quả thật có chút ủ rũ, Âm Cố không ép, chỉ một hồi thì dừng.

Được buông tha, Hỉ Mi vẫn ngượng ngùng cuộn người lại, chỉ chừa cái lưng mịn màng cho Âm Cố. Chờ cái cảm giác bị Âm Cố khống chế làm người ta ngượng ngùng khó kiềm chế xong, nàng mới xoay qua, lại lộ ra khuôn ngực đẹp với cái đỉnh màu hồng như hoa mai.

Âm Cố hoan hỷ nhất chính là bộ dáng lúc này của Hỉ Mi. Đôi mắt ngượng ngùng nhìn nàng, buông xuống che lại xuân triều. Những lúc này Âm Cố sẽ đùa nàng cho đến khi nàng cầu xin tha thứ, sau đó mới ôm nhau mà nằm. Nhưng mà hôm nay Âm Cố chỉ kéo chăn cùng đắp lên cho Hỉ Mi, sau đó thì lẳng lặng, không đùa.

Hỉ Mi nằm lên hỏm vai Âm Cố, dư vị chưa tan, bàn tay nhẹ nhàng vân vê hông Âm Cố, nhiệt độ hai người vẫn còn cao. Hỉ Mi thấp giọng lầu bầu nói:

“Cả ngày nàng đều đùa ta, một ngày nào đó ta cũng muốn cho nàng biết mùi này.”

Lời này thật sự phá lệ, Âm Cố cổ vũ gật đầu nói: “Giỏi, ta chờ nàng.”

Hỉ Mi nghe xong bĩu môi. Âm Cố không có xem lời của nàng là thật. Nàng đã quen. Mà nàng lại cảm thấy Âm Cố thích xem nàng như thế, nên nàng cũng không so đo. Huống chi có câu nàng tuyệt đối nói không nên lời. Lần nào Âm Cố cũng rất ôn nhu với nàng, luôn để ý nàng mà thay đổi, nàng biết hết. Và nàng cảm thấy. . . nàng cũng thích như vậy. Chẳng qua tính thẹn thùng đó là khó sửa, may mà Âm Cố cũng không yêu cầu nàng ở trên giường phải ra sao, phải như thế nào. . .

e�G5�Q��

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI