Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 68: NGỌN NGUỒN

0
14

Âm Cố nhướng mày: “Cũng không phải ngày đầu tiên biết cô.”

“Cái gì chứ!” Hỉ Mi dậm chân, thấy Âm Cố xoay người tránh ra, liền đuổi theo.

Tuy Cố gia lớn, nhưng khó tránh khỏi sẽ thấy mặt. Hỉ Mi mơ hồ biết Âm Cố ngăn cách nàng với người nhà là vì bảo hộ nàng, nhưng dù sao họ cũng là thân nhân của Âm Cố. Và cũng do nàng đi theo đến đây, thì sao có thể tránh mặt hoài không gặp được. Cho nên, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Hỉ Mi, Âm Cố mang nàng đến thỉnh an song thân.

Nói là thỉnh an song thân, mà tỷ tỷ và đệ đệ của Âm Cố cũng ngồi đó rồi.

Hỉ Mi đi vào, thì bị một tấm hoành phi thật lớn nằm ở góc tường hấp dẫn ánh mắt. Trên đó viết bốn chữ ‘Hiệp nghĩa nhân tâm’ ánh vàng rực rỡ như vậy, không làm người ta chú ý cũng khó. Nhưng mà hoành phi vừa trang trọng vừa to vậy mà lẻ loi nằm ở góc tường, chất đống dưới chân nó chính là những cuộn tranh nằm bừa bãi. Tóm lại toàn bộ nhìn qua rất không phối hợp.

“Đó là hoành phi hoàng đế ban cho, vì công lao năm xưa Cố gia chúng ta cứu thành.” Cố trang chủ theo ánh mắt Hỉ Mi, trong mắt ông hiện lên đắc ý, chậm rãi nói.

Hoành phi hoàng đế ban cho? Hỉ Mi hoảng sợ, vội thu hồi ánh mắt. Lúc trước ở Thanh thành, cách hoành kinh không quá trăm dặm, khi đó cũng từng nghĩ muốn đến xem, tốt xấu gì đó cũng là nơi dưới chân thiên tử. Mà sau đó do vội vàng ra đi nên cũng đã quên chuyện đó. Nhưng nó vẫn tuyệt đối không ảnh hưởng đến Hỉ Mi – loại tình cảm của tiểu dân chúng đối với hoàng đế cao tại thượng. Lúc này nhìn thấy hoành phi hoàng đế ban cho bị Cố gia tùy tùy tiện tiện ném ở góc tường, nội tâm Hỉ Mi cảm thấy có chút không tiếp thụ được.

Cố trang chủ thấy Tam nhi mặt không đổi sắc, cũng thấy không thú vị. Còn Cố phu nhân ở bên cạnh nhẹ nhàng kéo tay áo của ông, lúc này ông mới khụ một cái, nói: “Tam nhi, còn không mời khách nhập tòa.”

Không đợi Âm Cố nói gì, Hỉ Mi cố gắng hành lễ, ngồi ở phía dưới. Đến khi ngẩng đầu nhìn, thì ánh mắt nhìn toàn gia họ Cố có chút thay đổi. Có thể làm cho hoàng đế ban thưởng hoành phi, vinh quang như thế mà họ không cung kính treo lên mà tùy ý ném đại vào một góc nào đó, kiểu không đếm xỉa này càng thể hiện Cố gia không phải nhà bình thường. Cho nên Hỉ Mi thập phần không yên. Vốn nghĩ rằng sau này có lẽ sẽ thoải mái ở cùng Cố gia, mà hiện tại đã có không được tự nhiên không biết từ đâu xuất hiện. Làm sao có thể nói chuyện được với những người ngay cả đồ hoàng đế ban cho cũng không để vào mắt đây. Hai chân Hỉ Mi xoắn vào ở dưới váy, tuy rằng không ai nhìn ra, nhưng nàng vẫn cuộn chân mình, xấu hổ đến mức không thể thản nhiên thoải mái ngồi được.

Có người lên dâng trà, sau khi rời đi, chỉ nghe tiếng chén trà va chạm trong một đại sảnh to lớn.

Cố gia bất động thanh sắc đánh giá Hỉ Mi. Thấy nàng uống trà không đủ tao nhã tư thế ngồi không đủ đoan trang bộ dáng cũng không phải khuynh thành… lại không hiểu sao Tam nhi lại coi trọng một nữ nhân bình thường như vậy.

Trầm mặc nửa ngày, vẫn là Cố trang chủ mở lời: “Nghe nói Việt cô nương không khỏe, bây giờ ra sao rồi?”

SHARE
Previous articleHỉ Tương Cố - CHƯƠNG 67: DẠ YẾN
Next articleHỉ Tương Cố - CHƯƠNG 69: TIẾNG KHÓC

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI