Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 15: SÁT KHÍ

0
24

Khánh trạch rất rộng, hành lang gấp khúc trong từng sân đều có đốt đèn, sáng mờ mờ một đường. Ánh đèn chiếu sáng mặt tường, hắt bóng cây cột bắt chéo sau lưng. Gió đêm vừa thổi xuyên qua nhánh cây đột nhiên phát ra tiếng xào xạc khe khẽ, làm người nghe thấy sợ hãi. Cách đó không xa, có mấy người quẹo vào hành lang gấp khúc, tiếng bước chân rất nhỏ nhất thời xóa tan sự yên lặng bao phủ trong bóng đêm.

Tiểu Huyền cầm đèn ở phía trước, tai cũng không nhàn rỗi, nghe động tĩnh người phía sau.

Hỉ Mi đi bên cạnh Âm Cố, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn xung quanh vài lần, xác định không ai đi theo lúc này mới nói với người bên cạnh.

“Vương Di Nguyệt thật không có gì chứ?”

Bước chân Âm Cố vẫn nhẹ nhàng, tiết tấu không bị quấy rầy. Tinh thần Âm Cố đang lặng lẽ ngưng tụ, bất động thanh sắc tập trung ở phía sau. Nói ra thì mình giết người không ít, nhưng chỉ là nhiệm vụ trong gia tộc nên hiếm khi có địch nhân tự tìm tới cửa. Huống chi cái khí tức này là ngay sau khi mình vào sân của Vương Di Nguyệt đã tồn tại. Đầy ác ý mà lại tự tin đến thế. Âm Cố yên tâm bước đi, khóe miệng nhịn không được mỉm cười.

Hỉ Mi thấy được nụ cười ấy, vậy mà phát lạnh trong lòng. Vì sao Âm Cố cười? Vì sao Âm Cố cười ngay sau khi mình hỏi? Tay Hỉ Mi vốn đã rất lạnh, lại nắm tay Âm Cố, phát hiện tay của đối phương còn lạnh hơn mình.

“Cô không cần phải giấu ta đâu, ” Hỉ Mi thấp giọng nói. “Vương Di Nguyệt có gì phải không?”

Âm Cố quét mắt Hỉ Mi một cái, nhàn nhạt mở miệng: “Nàng ta không có chuyện gì, nghỉ ngơi hai ngày là tốt thôi.”

“Nhưng. . .” Hỉ Mi khó hiểu. Vừa rồi Âm Cố cười rất cổ quái.

Lúc ở nông thôn, Hỉ Mi cũng từng thấy cảnh đồ tể giết heo. Con heo đang ăn ở trong chuồng, đồ tể và người xem náo nhiệt đứng ở ngoài chuồng chỉ trỏ, thảo luận xem xuống tay chỗ nào. Đồ tể hưng phấn phát biểu khoe khoang thủ pháp kỹ thuật giết heo của mình. Cuối cùng, thấy heo không để ý gì hết, ra tay nhanh lẹ, rồi nâng đầu heo lên cười với khán giả.

Đương nhiên, Hỉ Mi không dám nói Âm Cố cười giống như đồ tể, đành phải nhịn xuống, vội vàng đi tới.

Xuyên qua hành lang gấp khúc, vào cửa viện, Hỉ Mi nghĩ nghĩ liền mang Âm Cố vào phòng mình.

Âm Cố chậm rãi đi tới, cho đến khi cảm giác được khí tức phía sau cũng đi theo vào xong, lúc này mới yên lòng lại.

Có hạ nhân đến đóng cửa, nhưng ban đêm trong viện chỉ có một cây đèn, vài cái cây sừng sửng lẳng lặng vươn cao lên trời, sinh ra và lớn lên tại trong viện, yên lặng không nói gì.

Mọi người vào phòng xong, trong viện nhất thời im ắng. Một bóng người ở cạnh cửa ngoài viện lắc mình đi ra, như con báo lẻn vào đám cây trong viện, sau đó nghiêng người lẩn vào thân cây, xảo diệu giấu mình ở phía sau cây.

Cách đó không xa, trong phòng đốt đèn sáng lên.

Tiểu Huyền vội vàng múc nước chuẩn bị hầu hạ Hỉ Mi rửa mặt, mà Hỉ Mi cực lực mời Âm Cố ngủ chung giường.”Cô xem, chỉ có hai ta, giường lại rộng quá dư để chúng ta ngủ, còn có thể tâm sự, không tốt sao?”

Âm Cố đứng ở bên cạnh cửa sổ, vị trí rất khéo, ánh nến sẽ không chiếu bóng của nàng lên cửa sổ giấy, nhưng nàng có thể thấu động tĩnh bên ngoài cách bức tường.

“Âm Cố, cô đang làm gì đó?” Hỉ Mi đi tới, muốn đẩy cửa sổ.

Âm Cố giữ nàng lại, kéo Hỉ Mi tới bên giường.

“Cô phải nghỉ ngơi sớm.”

“Vậy còn cô?” Hỉ Mi ngửa đầu hỏi, đôi mắt mở thật lớn.

“Ta ngủ với cô, nếu đụng tới bụng của cô, xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?” Âm Cố hỏi.

Lúc này Hỉ Mi ôm bụng của mình nhích người qua một chút: “Thì ra là vậy.”

“Em sẽ đốt đèn ở phòng kế bên, Âm Cố cô nương có thể ngủ ở bên kia.” Tiểu Huyền đi tới nói.

Âm Cố rất thanh tỉnh. Tuy rằng người ở phía ngoài không phải đối thủ của nàng nhưng tán gẫu vào lúc đang đùa với chuột cũng đỡ phí thời gian.

Mắt thấy Tiểu Huyền đẩy cửa đi ra ngoài, Âm Cố dứt khoát đi theo ở phía sau nói: “Ta chưa buồn ngủ, dạo trong viện này một chút cũng được.”

Hỉ Mi vội đứng lên đuổi kịp: “Ta đi với cô.”

Tiểu Huyền vô pháp, đành phải đi đốt đèn lên trước, sau đó đi theo hai người ở trong sân.

Vòng vòng trong viện, dọc theo hành lang, ba người chậm rì rì đi dạo.

“Trước kia ta cũng hay đi như vầy, đến bây giờ là có thể đếm được tổng cộng có bao nhiêu bước luôn.” Hỉ Mi cười dẫn đường, mang theo Âm Cố tiêu sái lên xuống các bậc thang trước phòng.

“Ờ.” Âm cố gật đầu, mỉm cười.

Thân hình người phía sau cây dường như to hơn, chầm chậm cẩn thận di chuyển quanh thân cây.

“Cái cây kia từ khi ta đến đây đã trụi lủi rồi, cũng không biết lá cây trông ra làm sao.” Hỉ Mi đột nhiên đi đến cái cây, ngay chỗ người kia đang rình rập.

Âm Cố gần như có thể cảm giác người kia ngưng thở, nàng đã mở miệng: “Cẩn thận dưới chân.”

Hỉ Mi dừng bước chân, quay đầu lại cười tươi với Âm Cố: “Không sao đâu, cô đừng quên nơi này ta rất là quen thuộc.”

Âm Cố gật đầu.

Tốc độ người nọ cũng không chậm, thừa dịp Hỉ Mi quay đầu nháy mắt một cái lẩn sang thân cây khác.

“Có lần không có việc gì thiếu phu nhân cứ đi vòng vòng cái cây này, chóng mặt quá chừng.” Tiểu Huyền đi tới đỡ Hỉ Mi, đột nhiên không nén được vui sướng nói.

“Em nhiều chuyện quá.” Hỉ Mi vỗ nhẹ Tiểu Huyền, thở dài, “Bằng không thì làm sao bây giờ, ngày nào cũng chán.”

Âm Cố nhìn chủ tớ các nàng nắm tay nhau, hai dấu chấm trong bóng đêm thật có chút hứng thú. Nhưng rất nhanh, nàng phát hiện người từ đầu đến cuối đều nằm trong phạm vi khống chế của mình có động tác.Tiểu Huyền đỡ Hỉ Mi đi tới ở trong viện. Hỉ Mi vịn thân cây, đi vòng qua, mắt thấy gần đến chỗ người nọ ẩn thân.

Mà lần này người nọ không có trốn nữa, ngược lại lặng yên vươn một chân ra.

Tại đây, trong viện này chỉ có ánh đèn leo lét, một chân này đen thui không dễ gì thấy, giống như nhánh cây vươn ra, hoặc như một tảng đá nhỏ đã ở đây từ lâu. Nếu Hỉ Mi tiếp tục đi tới, chắc chắn sẽ vấp chân. Rồi hậu quả sau đó ai biết được! Lấy thân thủ người nọ, muốn Hỉ Mi vấp té sau đó đào thoát trong hỗn loạn là chuyện rất nhẹ nhàng. Mà Hỉ Mi lại phải mang trên lưng tội do mình không cẩn thận động thai khí, thậm chí là không bảo đảm được nguy cơ có tổn hại gì đến đứa nhỏ hay không.

Âm Cố chậm rãi bước về phía trước từng bước. Trước đó, Âm Cố có thể nhận thấy lực chú ý của người nọ không chỉ đặt ở trên người Hỉ Mi, mà còn nhìn trộm mình nữa. Âm Cố đoán người này là do Vương Di Nguyệt phái tới để nghe lén động tĩnh bên này. Nếu nàng ta dẫn mình đến, dĩ nhiên mình không thể để người ta thất vọng. Cho nên Âm Cố mới đồng ý ở đây. Hiện tại, Âm Cố bước đi ở trong sân, muốn đùa giỡn một chút. Hỉ Mi hành xử ngẫu nhiên hoàn toàn dựa theo bản tính vốn có, nhìn hắn trốn đông trốn tây giống như lấy cá chọc mèo. Chỉ là, đột nhiên con mèo nhìn chằm chằm con cá, thậm chí trong đầu còn nổi lên ý niệm tham lam muốn nuốt luôn con cá. Đương nhiên Âm Cố sẽ không chơi theo.

Cá này, là người khác thỉnh nàng nuôi…

Tuy rằng Âm Cố chỉ chậm rãi dời từng bước về phía trước, nhưng toàn bộ không khí trong viện tựa hồ đều lập tức đọng lại. Trước kia, chuyện đầu tiên Âm Cố thường làm là giấu sát khí, nhưng mà hôm nay nàng không tính giết người, cho nên không ngại kiêu ngạo một phen.

Người nấp phía sau cây vốn là đang hết sức chuyên chú chờ con mồi, nhưng đột nhiên lại cảm thấy phía sau mình có một đôi mắt đang lạnh lùng nhìn y. Đồng thời trong lúc đó, một luồng sát khí trong nháy mắt lan ra tràn ngập ngay tại trong cái viện nhỏ nhắn này. Cả người của y như bị đàn áp tại chỗ.

Thoáng chốc, trán y đổ mồ hôi lạnh. Tại trấn An Chí này, từ trước đến nay y tự phụ không có đối thủ cho nên ngược lại giấu tài. Mà hồi xưa y cũng từng đấu với người ác, cũng từng vào núi đuổi bắt dã thú, nhưng chưa từng có cảm giác như thế này. Khi hai nữ tử kia vẫn chưa đi đến mủi chân y, nhanh như chớp y thu chân về, cũng nghiêng người đi một chút. Y hiểu được nếu vị thiếu phu nhân kia sẫy chân một cái thì chính y cũng đừng mong sống sót trở về.

Người biết năng lực của mình, mới biết nặng nhẹ. Giờ khắc này y cực kỳ hối hận. Có thể bị khí tức này áp chế đến tận đây, y đã biết mình hoàn toàn không có phần thắng. Dường như trong không khí có tiếng va chạm của kim thiết, mỗi khi ma sát lẫn nhau phát ra tiếng vang khiến người ta khó có thể chịu được. Những thứ này, từng cái từng cái xuất hiện và lặp lại ở xung quanh y. Y hoàn toàn tỉnh hồn, không rõ tại sao đột nhiên mình lại bị lọt vào ảo cảnh này. Đây là thứ y ghét nhất khi học nghề rèn.

Đúng vậy, y chính là Lý Đông.

Hôm nay y nhận được thư của Văn Nhi, tìm cơ hội ẩn vào trong viện các nàng, chỉ chờ con cá cắn câu. Hôm nay vốn là ra một kế này, ngoại trừ Văn Nhi yêu cầu y nghe lén hai người kia nói chuyện ra, thì còn phải tìm cơ hội xem coi có thể làm cho thiếu phu nhân sảy thai hay không. Tốt nhất là có thể giá họa cho cái nữ đại phu các nàng xem không vừa mắt kia. Ban đầu y cũng thuận lợi, theo lời Văn Nhi nói, nếu nữ đại phu kêu Âm Cố nguyện ý đi theo thiếu phu nhân quay về viện, là nói lên các nàng nhất định có vấn đề. Quay về viện nhất định phải nói chuyện, y chỉ cần nghe là được rồi, những thứ khác thì tuỳ thời hành động. Nhưng mà ai biết mấy người đó không ở trong phòng nói chuyện, mà lại chạy ra viện này tản bộ. Hại y phải trốn đông trốn tây, y rất căm tức.

Vừa mới nhìn thấy thiếu phu nhân định đi đến, y cũng linh cơ vừa động duỗi chân ra cho vị thiếu phu nhân kia vấp té. Ban đêm không ở trong phòng nghỉ ngơi đi, đi ra ngoài vấp chân ráng chịu. Vừa đúng để Văn Nhi đạt được mục đích.

Y rất tự tin thực hiện tất cả. Chỉ là, y không biết Âm Cố.

Hiện tại, y vẫn không biết ai đang ở chỗ tối giám thị mình ở đây. Hoặc nói là ngay cả dũng khí hành động trong đầu y nhất thời cũng mất hết. Sát khí giống như sư tử, hổ báo rình rập bên cạnh y. Y dựa lưng vào cây đều cảm thấy tính mạng đang bị đe dọa, khiến y không dám cử động. Trong lòng y vạn vạn kinh hãi, cũng không biết tại sao mình lại lâm vào cái bẫy đầy mùi vị tử vong này.

Tiếng nói hai nữ tử kia còn mang theo ý cười, hồn nhiên không biết đánh giá trong sân này, vừa đi vừa nói ngày càng xa. Tiếng khép mở cánh cửa vang lên, trong chốc lát, hậu viện yên tĩnh chỉ còn sót lại Lý Đông mới vừa ẩn trốn được. Rốt cục, ngay tại y đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, tứ chi sắp tê liệt hết, luồng sát khí kia rốt cục cũng lui bước, dần dần tiêu tan.

Giống như người bị trói lâu được cởi trới, Lý Đông hoảng thần, thiếu chút nữa ngã luôn ra đất. Cả người đau nhức khó khăn nhắc nhở y tất cả đây không phải là ác mộng. Và cái viện này lại nói cho y biết có một cái miệng máu to đang lẳng lặng mở ra, nếu ngươi hành động thiếu suy nghĩ thì ngươi sẽ bị cắn đến xương cốt không còn.

Còn sót lại chút hơi sức, Lý Đông dùng cả tay chân mà nhảy ra thoát khỏi cái viện này, lấy tốc độ có thể làm được nhanh nhất rời xa nó.

Âm Cố nhẹ nhàng mở cửa phòng.

Người đã đi xa, mà hình như còn bỏ lại tam hồn tứ phách ở đây, từ từ rượt đuổi theo chủ thể.

Hỉ Mi đã trở về phòng ngủ. Hỉ Mi rất nghe lời Âm Cố, Âm Cố chỉ nói Hỉ Mi nên nghỉ ngơi sớm một chút, Hỉ Mi sẽ không lôi kéo Âm Cố tán gẫu thêm nữa. Tuy rằng Âm cố đã nói với hỉ Mi rằng đã từng giết qua rất nhiều người, nhưng Âm Cố cũng sẽ không tính nói việc này cho Hỉ Mi nghe. Cách giải quyết có rất nhiều, nói cho Hỉ Mi nhất định sẽ đánh rắn động cỏ. Hơn nữa cũng sẽ khó thu dọn hơn.

Trong nháy mắt, tắt đèn trong phòng, Âm Cố lẻn ra cửa, đuổi theo dư hồn đầy kinh sợ trong không khí. Như con dã thú đuổi theo con thỏ bị thương, đương nhiên Âm Cố cũng dễ tìm được.

Lý Đông chạy như điên trên đường ở trong bóng đêm, không biết dùng bao nhiêu khí lực, cũng không biết chạy bao lâu mới đến nhà.

Thị lực Âm Cố vô cùng tốt, nhìn bốn phía xung quanh một chút, phát hiện phòng ốc nơi này chằng chịt, tương đối mất trật tự, thậm chí dường như có hơi tận dụng mọi thứ. Một nơi thế này vậy mà cất giấu một người có võ công, Âm Cố cũng hơi bất ngờ.

Thấy y vào cửa xong bên trong lập tức có ngọn đèn, Âm Cố ẩn ở bên tường ngưng thần lắng nghe.

Bên trong có nữ nhân nói chuyện, có ý nén giận: “Tối rồi còn đi đâu?”

“Đừng hỏi.” Tiếng người nọ tuy không còn lo lắng nữa nhưng cũng khàn khàn nói. “Không muốn bị thủ tiết thì coi như ta chưa từng đi ra ngoài.”

Nàng kia không dám nói gì nữa, một lát sau đèn tắt.

Âm Cố đợi trong chốc lát, từng bước chậm rãi chuyển qua trước cửa.

Trong phòng “bộp” một cái, như là có người lăn lộn trên mặt đất, truyền đến một tiếng kêu đau đớn.

Nữ nhân kia lập tức kinh hô: “Gia chủ à, ông làm sao vậy?”

“Hư…” người nọ bối rối đứng lên, cả người ướt đẫm. Trong lòng y cuồng loạn hô lên: làm sao có thể, sát khí kia đã đuổi tới rồi.

Âm Cố nhàn nhạt cười, gõ cửa. “Cốc cốc” hai cái, tựa như âm thanh tới lấy mạng từ âm ty.

SHARE
Previous articleHỉ Tương Cố - CHƯƠNG 14: NGHE LÉN
Next articleHỉ Tương Cố - CHƯƠNG 16: SO CHIÊU

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI