Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 12: ĂN CƠM

0
14

Sáng sớm hôm sau, Âm Cố tỉnh lại trong tiếng sấm sét. Kinh trập(vào ngày 5 hoặc ngày 6 tháng 3) vừa qua mấy ngày, mà sáng sớm đã có tiếng sấm cuồn cuộn, ban ngày vẫn còn rất tối. Âm Cố quen dậy sớm, nằm cũng không thoải mái, liền khoác áo đứng lên đốt đèn.

Trên nóc nhà đã có tiếng mưa rơi thưa thớt, mở cửa sổ ra là có một trận gió lạnh xông vào, làm như cũng không thích quanh quẩn ở bên ngoài. Áo trên vai Âm Cố bị gió thổi rớt ra, nàng cũng không quản, chỉ ngẩng đầu nhìn giọt mưa rơi xuống ở mái hiên. Cây du ở trong viện lắc lư theo mưa gió, cái ***g chim Hỉ Mi treo tại nhánh cây đu đưa dữ dội. Chỉ chốc lát sau mưa lớn hơn. Nghe nói từ đầu đến cuối kinh trập đều mưa rất to, mạnh mẽ hơn giao long, đúng là giống thật. Ít nhất cũng làm hai con hoạ mi cả kinh ở trong ***g kêu to, nghe hơi thê thảm. Âm Cố đẩy cửa đi ra ngoài bung dù vào màn mưa đem ***g chim vào nhà.

Hai con hoạ mi ướt sũng, ủ rũ cuộn mình ở bên trong. Khiến cho Âm Cố nhớ đến Hỉ Mi, nữ tử vô duyên vô cớ ở trên giường khóc đến rối tinh rối mù.

“Thật là, có ai mà tặng chim bao giờ.” Âm Cố lắc đầu, đi ra bếp.

Vét gạo đi làm điểm tâm, nhóm lửa xong nàng để ***g chim ở một bên. Bồ câu đưa tin của nàng cũng từ ngoài cửa bay vào, lông hơi ướt. Nó đứng ở trên bếp, nhẹ giọng kêu “cục cục”.

Âm Cố nắm nắm gạo để dưới chân nó, nghĩ nghĩ lại rãi một chút ở trong ***g chim. Đáng tiếc đều là chim như nhau mà hai bên khác biệt, bồ câu ăn được, còn hoạ mi nhìn cũng không thèm nhìn.

Âm Cố lạnh lùng cười: “Sớm hay muộn các ngươi cũng phải ăn.”

Âm Cố lấp đầy bụng xong, cuối cùng hai con hoạ mi cũng có chút hơi sức, tuy rằng còn hơi run rẩy nhưng cũng đã mở miệng gọi Âm Cố. Âm cố chỉ phải tìm cái đĩa nhỏ để vào một chút cháo, kết quả hai con họa mi vẫn không ăn.

Con bồ câu đưa tin đã đi theo Âm Cố lâu rồi, rất quen thuộc, lúc này đang đứng ở trên vai nàng, liếc mắt nhìn đồng loại đáng thương trong ***g.

Rốt cuộc là ăn cái gì đây? Âm Cố cau mày nhìn ***g chim. Sau đó đột nhiên nghĩ đến tại sao mình phải phiền não vì vấn đề này. Cho nên mới nói Hỉ Mi là một phiền toái.

Đến khi Âm Cố đến hiệu thuốc, nàng lại xác định điểm này thêm một lần nữa.

Thời tiết như vầy bệnh nhân đến xem không nhiều, hiệu thuốc cũng khá im ắng. Khi Âm Cố đi vào Niếp chưởng quầy đang tính bàn tính vang lên “tách tách”, vừa thấy Âm Cố đến, liền buông bàn tính ra ngoắc nàng lại.

“Cái vị thiếu phu nhân Khánh gia kia lại tới nữa, đang ở trong phòng chờ cô đó.”

Âm Cố thu dù, không nói một lời đi vào phòng mình.

Niếp chưởng quầy ở phía sau ngạc nhiên nói: “Cô nương này sao đối với ai cũng lạnh như băng, còn thiếu phu nhân người ta luôn cười không thôi. . .”

Âm Cố đẩy cửa ra, quả nhiên là nhìn thấy Hỉ Mi đang ngồi ở vị trí của nàng cầm bút lông viết cái gì đó. Mà Tiểu Huyền thì nín thở ngưng thần nhìn chằm chằm Hỉ Mi viết chữ.

Hỉ Mi cầm bút lông đang nhíu mi phát lực viết chữ, khóe mắt nhìn thấy Âm Cố, đành phải nói lời tiếp đón: “Âm Cố, sao bây giờ cô mới đến.”Âm Cố cảm thấy hình như lời này không tới phiên đối phương hỏi. Ngày mưa to thời tiết như vậy, người đi đường cũng không nhiều lắm, một phụ nữ có thai như nàng tại sao lại chạy đến đây. Nàng quét mắt Tiểu Huyền, Tiểu Huyền đành phải nói: “Chúng ta mới phát hiện ở gần hiệu thuốc, nên thiếu phu nhân nói đến xem. . .”

“Nếu không có việc gì thì nghỉ ngơi đi , ” Âm Cố rút bút lông từ trong tay Hỉ Mi, “đừng nghĩ nhiều.”

“Bút của ta. . .” Hỉ Mi đứng lên, cười nói, “Ta không có dùng dược gì thì sao dễ dàng động thai khí như vậy. Vừa rồi tạnh mưa ta mới tới mà. Đúng rồi, cô xem xem.” Nàng đem chữ viết đưa tới trước mắt Âm Cố, “Cô thấy chữ của ta như thế nào?”

Âm Cố cúi đầu, lại ngẩng đầu: “Miễn cưỡng coi được.”

“Chữ này là ta học từ mẹ, hai tỷ muội chúng ta đều biết chữ đó.” Hỉ Mi kiêu ngạo nói.

“Ta muốn chẩn bệnh, các người trở về đi.” Âm Cố nói.

Hỉ Mi vội cúi mắt: “Thật thất lễ, đêm trước ta có hơi lạnh, đầu hơi nóng nữa.”

Âm Cố gật đầu: “Ta biết rồi.”

Âm Cố kéo tay Hỉ Mi bắt mạch cho nàng, vừa cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng.

Hỉ Mi như có hơi chột dạ, cho nên vẫn trốn tránh tầm mắt Âm Cố. Âm Cố bực mình nắm cả người Hỉ Mi.

“Không có gì trở ngại, thanh minh cũng chưa đến, nhớ kỹ không được mặc ít.”

Hỉ Mi nhu thuận gật đầu, lại đột nhiên bĩu môi.

“Ta đi lấy đồ.” Dứt lời, Âm Cố đi ra ngoài.

Nhất thời Hỉ Mi có hơi thất vọng. Hôm nay nàng bôi son kia, cố ý vội tới để Âm Cố nhìn. Mà hình như Âm Cố không có chú ý tới.

Tiểu Huyền run sợ trong lòng ở phía sau hỏi: “Thiếu phu nhân, ngài không thoải mái sao không nói em một tiếng. . .”

“Ta đâu có không thoải mái đâu.” Hỉ Mi nhìn chằm chằm động tĩnh cánh cửa bên kia, thấp giọng nói. “Không phải ta nói muốn bồi nàng sao. Em thấy nàng là biết rồi đó, khẳng định nàng không phải là người có thể chủ động mở miệng, ta tìm cớ cho nàng thôi.”

Tiểu Huyền ngây người, không ngờ thiếu phu nhân tinh tế như vậy.

Thật ra Âm Cố cũng không có đi lấy đồ, nàng đứng ở trước cửa nghe Hỉ Mi nói, không khỏi suy nghĩ mình nói muốn nàng qua bồi hồi nào . . .

Mà lần này Hỉ Mi đến chỉ là vì bồi mình? Ý tưởng này làm Âm Cố thấy rất quái dị, và quyết định về sau sẽ không bao giờ … suy nghĩ Hỉ Mi rốt cuộc muốn làm gì nữa. Theo mấy lần lui tới với Hỉ Mi mà xem xét, kỳ thật người này dễ đoán lắm, thậm chí liếc mắt một cái là có thể biết nàng nghĩ cái gì. Chỉ sợ, nàng thật sự chỉ là đến bồi mình mà thôi.

Âm Cố dạo một vòng ở bên ngoài, cuối cùng lấy một nắm hạt dưa ngoài quầy đi vào.

“Các người ở một bên chơi đi.”

Tiểu Huyền vui mừng nhận hạt dưa. Hỉ Mi lại nhìn Âm Cố, cố ý nói: “Hôm nay không thích hợp để ăn hạt dưa.”

“Ăn mà cũng phải coi ngày?” Âm Cố đang bề bộn dọn lại cái bàn Hỉ Mi đã làm rối.”Thật đó, cô nhìn đi là biết.” Hỉ Mi phủ ở trước bàn, chu môi lên

Lúc này Âm Cố mới ngẩng đầu lên. Vừa rồi chỉ quan sát khí sắc của nàng, thật không có phát hiện có gì khác nhau. Nàng vừa nói như thế, Âm Cố mới phát hiện môi của nàng cực kỳ diễm lệ. Hình như là màu của cây son bị gãy hôm đó.

Hỉ Mi ngửa đầu, khóe môi kia cơ hồ tùy thời đều muốn cong lên nhiều hơn. Hỉ Mi trừng mắt nhìn Âm Cố, do góc độ, lông mi có vẻ dài thêm. Âm Cố dời ánh mắt xuống, Hỉ Mi ngửa đầu để lộ cái cổ trắng ngần trước mặt Âm Cô. Giết người kiêng kị nhất là dây dưa, một chiêu trí mạng mới là thượng sách. Cho nên nơi này thường là vị trí xuống tay tốt nhất.

Tay phải Âm Cố vừa khẽ động, có hơi ngứa. Lực tay của nàng kinh người, nếu muốn cắt đứt cái cổ yếu ớt này chỉ là chuyện trong nháy mắt. Nhưng mà, dĩ nhiên nàng sẽ không giết Hỉ Mi, huống chi đã lâu nàng không có giết người.

“Đẹp.” Âm cố gật đầu, sau đó đi lấy cây bút Hỉ Mi đã dùng qua.

“Ta thấy màu này cũng hợp với cô, ” dường như Hỉ Mi đã có chút không buông tha, “sao cô lại không dùng? Không phải nói là chúng ta dùng chung sao?”

Âm Cố liếc Tiểu Huyền một cái, Tiểu Huyền sợ tới mức cắn đầu lưỡi của mình.

“Nếu cô thích, ta đưa nửa cây còn lại cho cô.”

“Như vậy sao được, ” Hỉ Mi lắc đầu, “đó là ta tặng cô.”

“Nếu là của ta thì đừng quản ta dùng hay không.” Âm Cố lãnh đạm nói.

Vừa đúng có người gõ cửa, có người đến xem bệnh. Hỉ Mi thức thời đi đến một bên ngồi xuống, sau đó vừa cắn hạt dưa vừa nhìn Âm Cố hỏi chẩn.

Nhìn hơn nửa ngày, Hỉ Mi mới phát hiện Âm Cố đối với ai cũng lãnh đạm, khó gần, không hỏi không nói. Xem bệnh cho người ta rất nhanh. Hỉ Mi nghiêng đầu suy nghĩ. Chớ không phải là nàng muốn mượn này nhàn hạ đi…

Lại một buổi sáng trôi qua nhanh.

Âm Cố rốt cục nhớ tới Hỉ Mi thì chỉ thấy còn có một mình nàng.

“Đột nhiên ta nhớ hoạ mi ăn hạt dưa, cho nên sai Tiểu Huyền ra phố mua rồi.” Hỉ Mi đi tới nói. “Trưa cô đến nhà nhị cô cô ăn cơm với ta đi. Ta nghe nàng nói cô đều ăn trưa ở ngoài, cô xem bệnh giúp họ vậy mà họ lại chỉ làm rau xanh đậu hủ cho cô ăn, rất không tốt chút nào.”

“Không cần , ” Âm Cố lắc đầu, “cô cần phải trở về.”

Hỉ Mi chớp mắt: “Ta chờ Tiểu Huyền trở về.”

Sau khi Tiểu Huyền trở về, mưa cũng tạnh dần, Hỉ Mi không thể không đi.

Chỉ là, Âm Cố thật sự có hơi xem nhẹ Hỉ Mi.

Ngày hôm sau, Tiểu Huyền lĩnh mệnh sáng sớm sẽ chờ ở hiệu thuốc, sau đó đi qua đi lại ở trước mặt Âm Cố, cho đến khi Âm Cố đồng ý dùng cơm trưa tại một tửu lâu trong thị trấn mới thôi.

Khi Âm Cố đến tửu lâu, chủ tớ Hỉ Mi đã chờ ở lầu hai.

Hôm nay Hỉ mi mặc xiêm y màu hồng phấn, khoác áo khoác mỏng bên ngoài, bụng của nàng hơi hở ra lại bị che lại, nhìn lại giống tiểu thư nhà ai mang nha hoàn theo bên người ra ngoài đạp thanh. Các thực khách ở lầu hai đều lưu ý đến Hỉ Mi, đột nhiên thấy nàng đứng dậy phất tay dưới lầu, cũng nghễnh cổ nhìn xuống xem nàng chờ là ai. Chỉ thấy một nữ tử nhấc váy lên lầu, nhẹ nhàng không tiếng động. Nàng vừa ngẩng đầu, nhóm quần chúng có vài phần đáng tiếc.Nói chung phật phải kim trang, người phải ăn mặc, đây không phải là giả. Nếu nữ tử đang đi lên lầu này ăn mặc đẹp giống phụ nhân ngồi cạnh đó một phen thì đó là cảnh đẹp cực kỳ.

Âm Cố lên lầu nhìn xung quanh, bức lui các ánh mắt liên can về.

Hỉ Mi kéo Âm Cố qua ngồi, một bên có tiểu nhị mặt rỗ vui vẻ hầu hạ.

“Hôm nay cô muốn ăn gì thì cứ gọi.”

Âm Cố gật đầu. Tiểu nhị mặt rỗ vội vàng tiến đến trước mặt Âm Cố: “Đúng thế, cô nương ngài gọi cái gì trong *** chúng ta cũng có, ” hắn lại chuyển hướng Hỉ Mi, hai mắt nhìn chằm chằm mặt của nàng không chớp mắt, “ngài đã đến đúng nơi rồi, đồ ăn tửu lâu chúng ta tuyệt đối độc nhất vô nhị tại thị trấn An Chí đây. Từ các món trên trời cho tới các món dưới nước. . .”

“Lên trước một bạch mãn đầu, ” Âm Cố ngắt lời tiểu nhị, sờ soạng dưới cái bàn, nhìn đầu ngón dính bẩn mà nhíu mi, ngạo mạn nói. “Rồi thêm vây cá hấp hoa quế, gà hạt dẻ và cá đuôi phượng, à, cơm thì phải là bọc lá sen, không thơm không tính toán gì hết.”

Tiểu nhị nghe nghe, nụ cười cương cứng ở trên mặt: “Cô nương, vây cá miễn cưỡng có thể làm, chỉ là cái bạch mãn đầu. . . Là cái gì?”

Âm Cố liếc hắn một cái: “Là các loại hoa quả để chung một đĩa, mặt trên để thêm băng tuyết và đường.” Nàng thấy vẻ mặt tiểu nhị đờ đẫn, lại nói, “Ngay cả hầm băng mà các ngươi cũng không có à.”

Tiểu nhị có chút không nén được giận, chỉ phải lấy lòng cười: “Hay là cô nương gọi cái khác đi, chúng ta có biển giới thiệu ở quầy bên kia, ngài có thể nhìn một cái đi.”

Âm Cố đứng lên, tiểu nhị vừa muốn dẫn đường nàng lại ngồi xuống: “Ngươi đi đem biển giới thiệu đưa đến đây, ta nhìn kỹ lại xem.”

Tiểu nhị nhìn hai tấm biển thật dài trên tường: “Nếu không thì để tiểu nhân đọc vài món cho ngài nghe, ngài thấy cái nào được thì gọi?”

“Ờ được.” Âm Cố gật đầu.

Vì thế tiểu nhị đọc hết đồ ăn mà hắn có thể nhớ, cuối cùng Âm Cố vung tay lên: “Thôi quên đi, cứ dọn vài món ngon nhất của các ngươi lên đây.”

Tiểu Nhị miệng khô lưỡi khô trừng mắt, đứng ở đó hự một hồi, lúc này mới chịu đựng tức giận bỏ đi.

Tiểu Huyền trừng mắt nhìn bóng lưng tiểu nhị vài lần, lúc này mới cười với Âm Cố nói: “Từ khi thiếu phu nhân tiến vào thằng nhãi này tựa như ruồi vây quanh ở bên cạnh, đã nói chờ người đến gọi món, hắn cố tình cứ lại đây hỏi hoài.”

“Ở đây thật không dễ chịu bằng ở nông thôn, không tốt là chống nạnh chửi ầm lên, ” Hỉ Mi che miệng cười nói. “Cô lại giúp ta nữa rồi.”

Âm Cố uống ngụm nước trà, lắc đầu: “Trà này cũng thật khó uống.”

Hỉ Mi không khỏi có hơi ngượng ngùng: “Tuy rằng mỗi tháng ta có chút tiền tiêu vặt, nhưng cũng không nhiều bao nhiêu. Nếu cô ăn không ngon, xin cô đừng để ý.”

“Ăn cơm vốn không phải chuyện gì quan trọng.” Âm Cố nói.

“Khó trách cô gầy như vậy.” Hỉ Mi giật mình, quan sát Âm Cố từ trên xuống dưới. “Ta thấy cô đi ngoài đường biết không chừng gió thổi bay mất.”

Đương nhiên Âm Cố không có nói cho Hỉ Mi biết, lúc quan trọng thì gió còn phải đuổi theo nàng. . .

Rất nhanh, tiểu nhị mang thức ăn lên. Hỉ Mi nhìn đồ ăn mà âm thầm tặc lưỡi, không khỏi bắt đầu suy nghĩ mình có đủ tiền trả hay không.

Tiểu Huyền được phép cũng ngồi ở một bên ăn cơm, trái lại nàng vô tâm bô phế ăn đến vui sướng.

Âm Cố gắp từng đũa mà ăn, chờ tất cả mọi người ăn xong, thấy đồ ăn trên bàn cũng không còn thừa lại bao nhiêu, nàng phất tay gọi tiểu nhị mặt rỗ.

Tiểu nhị đi đến bên người nàng da đầu có chút run lên. Mới vừa rồi hắn vẫn lưu ý bên này, chưa thấy qua thực khách nào mà như vậy, rõ ràng mặc bố y, nhưng cử chỉ có phong phạm còn hơn tiểu phụ nhân trẻ tuổi mỹ mạo này.

“Đồ ăn còn thừa để vào hộp, đưa đến’ Hữu Trì Đường’ đi.”

Tiểu nhị ngẩn ngơ: “Trong *** chúng ta không có vụ này.”

“Hôm nay có. Tính tiền đi.” Âm Cố lấy ra một thỏi bạc lòe lòe sáng lên từ trong tay áo.

Hỉ Mi vội đứng dậy kêu lên: “Âm Cố, là ta mời cô ăn mà.”

“Còn không đi mau?” Âm Cố liếc ngang tiểu nhị kia.

Tiểu nhị cầm bạc vội tránh ra.

“Như vậy sao được.” Hỉ Mi nói chân liền muốn đuổi theo.

Âm Cố nhìn Tiểu Huyền một chút, Tiểu Huyền lập tức giữ chặt Hỉ Mi: “Thiếu phu nhân, ngài không thể chạy đi nha.”

“Đây coi như ta trả lễ hai con họa mi.” Âm Cố nói. “Buổi tối ta cũng có đồ ăn ăn cơm.”

“Nhưng, nhưng. . .” Hỉ Mi rối rắm một hồi, có hơi luống cuống đứng ở đó. Nhưng nàng lại nhẹ nhàng thở ra, “Ah, ta còn rất sợ cô không thích chim chóc. . .” Nàng hỏi dò, “Ta có thể đến nhà cô nhìn xem hai con chim đó được hay không?”

Âm Cố chống cằm ngẩng đầu nhìn Hỉ Mi. Có qua có lại như thế này dường như sẽ không bao giờ dứt. Sớm biết như thế, vừa rồi thấy nàng có hơi do dự không nên trả tiền thay nàng. . .

SHARE
Previous articleHỉ Tương Cố - CHƯƠNG 11: TÍN NHIỆM
Next articleHỉ Tương Cố - CHƯƠNG 13: ĐÔNG CUNG

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI